( 12 cs ) Kiều Thê Công Lược – Chương 17 ( 1 ) Lộ Tẩy – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

( 12 cs ) Kiều Thê Công Lược - Chương 17 ( 1 ) Lộ Tẩy

Array
(
[text] =>

♋♏

Đường xá dạo này xuống cấp quá đấy, ra khỏi thủ phủ là đường hết chỗ nói luôn, chỉ có than thở là chính. Đi đường đã thấy bất an rồi, mà đường còn xấu nữa, thành ra tâm trạng chẳng bao giờ được ổn.

Cự Giải không thể yên bình uống nước, đành phải đợi đến giờ trưa mới kêu Cẩm Thước dừng xe, lựa một quán nhỏ ven đường ngồi nghỉ ngơi dùng bữa. Nhân lúc thời tiết còn đẹp thì nên thoải mái một chút.

Cẩm Thước đưa cho chàng ta một chiếc mũ kết tre trùm khăn voan, nhằm tránh người ta quá chú ý đến dung mạo của chàng, cái tiếp theo là tránh đám quân được phái đi tuần tra hàng ngày.

Lệnh trên không biết đã hạ xuống chưa, nhưng phòng trừ vẫn là trên hết.

Cự Giải không dám nói, chàng là tự ý rời đi. Cả cái hoàng cung không ai đồng ý cho chàng đi một mình. Chàng đâu có đi một mình, đi với Cẩm Thước nữa mà, hơn nữa là đi nửa mình thì người ta sợ.

Chàng vừa uống nước vừa trấn an bản thân, không hiểu sao lòng chàng vẫn cảm thấy lo lắng. Song Tử rời đi không ai cản hết, Song Ngư cũng thế, anh còn chẳng có huyết thống rõ ràng với hoàng tộc, lo cái gì chứ?

– Chủ nhân, ngài đã để tâm thư cho chủ mẫu chưa?

– .. Không để, ta sợ nàng ấy sẽ nghĩ nhiều.

Cự Giải hình như nhớ rồi, chàng đã rời đi mà không để cho Thiên Yết theo mình. Lúc chàng bước ra khỏi căn phòng mà bản thân đã ở lì suốt cả tuần, nàng vẫn đang còn say giấc.

Nghĩ đến cảnh Thiên Yết tay cầm Thủy Hoàng Kiếm đến tìm mình để tính sổ, Cự Giải không ngừng run cầm cập.

– .. Mau lên, chúng ta cần tiếp tục khởi hành.

Cẩm Thước hơi bất ngờ, ghế ngồi còn chưa thấy ấm đã muốn nhanh tiếp tục chuyến đi, nhưng cậu cũng không dám hỏi lại, có lẽ chủ nhân là vội vàng muốn làm chuyện gì đó.

Trong lúc đợi chờ, Cự Giải tiếp tục chìm đắm vào dòng suy nghĩ của chính bản thân. Về nơi mà chàng được sinh ra, nơi mà chàng gặp được một người chàng hết mực yêu thương, cũng là nơi đã lấy đi quyền được sống của người ấy. Nhớ tới chàng lại cảm thấy uất hận.

Một người có huyết thống mà chàng yêu thương, chàng còn chẳng bảo vệ được, liệu chàng có thể bảo vệ được người chàng thích mà không có chút máu mủ nào không?

– Chủ nhân, không có gì phải sầu não cả, Cẩm Thước nghĩ chủ mẫu sẽ không trách người đâu.

Cự Giải hít vào một hơi sâu, mong những gì mà Cẩm Thước khuyên có thể thành sự thật. Mong Thiên Yết không trách chàng, chàng chỉ là lo lắng cho nàng thôi. 

Đũa vừa được cầm lên, xung quanh liền có biến cố, Cự Giải không muốn gián đoạn bữa ăn, chàng chỉ đành mặc kệ có chuyện gì, ăn được rồi tính tiếp. 

Bỗng dưng có một đám thổ phỉ, không ngờ cái phạm vi này cũng có thổ phỉ được nha, có phải bị bug không vậy?

Đám người được xem như thổ phỉ đó cũng không chắc phải thổ phỉ hay không, chỉ nghe họ chửi ông chủ om sòm, đòi tiền lão ta cho bằng được, chỉ vì lão làm ăn trên đất của bọn chúng. Lão ta đương nhiên một mực cãi lại, hình như là người vừa mới tới đây mở một quán nhỏ ven đường, không nghĩ đến việc sẽ có người đến làm loạn. Khách khứa sớm đã bỏ chạy đi hết, Cẩm Thước cũng khều Cự Giải, lúc này đám người kia bắt đầu đập phá đồ đạc rồi. 

– Chủ nhân…

Cự Giải chuyên tâm nuốt hết thứ có thể ăn được vào bụng, bọn chúng chưa tới chỗ mình, chưa tới chỗ mình thì không có gì phải sợ cả.

Bất chợt một thanh gỗ chân ghế văng tới chỗ của chàng, may là Cẩm Thước kịp thời bắt lại, cậu ta tức giận mà vứt thẳng thanh gỗ về phía đám người làm loạn. Đám người cuối cùng cũng chú ý đến chỗ của Cự Giải rồi, chàng cũng cảm nhận được cái nhìn chẳng thân thiện nào của đằng ấy, tốc độ dùng bữa cũng nhanh hơn một chút.

– Vị huynh đệ này, bọn ta không có ý định động tới ngươi, mau rời khỏi.

Ôi trời, người này thật có văn hóa, làm Cự Giải thấy thật cảm động. 

Đến khi dùng bữa xong, chàng cũng chẳng muốn lo chuyện bao đồng, trực tiếp bước chân lên xe ngựa, Cẩm Thước lật đật theo chàng, trước khi lên xe thì lại lườm đám người kia.

Xe ngựa của chàng cứ thế mà đi khuất xa tầm nhìn của bọn họ, đám người kia không biết nên làm gì tiếp theo, bọn họ nhìn nhau, cho đến khi có một nữ tử đầu cũng đội mũ kết khoăn voan xuất hiện, nàng vỗ tay ra hiệu cho đám người kia lui đi, đồng thời lấy ra một túi bạc lớn trao cho ông chủ.

– Làm phiền rồi.

Khăn voan phất phới bay trong gió nhẹ, để lộ ra gương mặt của nữ nhân ấy.  Chẳng phải là Thiên Yết sao?

– Nữ.. nữ hiệp.. đa tạ..

Thiên Yết không đáp lại lời của lão chủ quán, nàng nheo mắt nhìn hướng xe ngựa của Cự Giải đã khuất xa, chàng đây là biết được nàng sẽ theo chàng mà đi?

……

Xe ngựa đi càng xa chỗ vừa nãy, Cự Giải càng thấy yên tâm. Khi không lại có chuyện, sợ rằng chính do một tay Thiên Yết tạo nên, nàng chắc chắn đoán được chàng với tấm lòng nhân từ sẽ ra tay giúp người.

Thiên Yết nào có biết, bộ não của Cự Giải siêu phàm đến mức nào. Sẽ chẳng ai có thể thấu được tâm tư của chàng ta cả.

Cự Giải ngã người tựa lưng vào thành xe, một tay vuốt cao tóc mái, để lộ ấn đường một vết chu sa nhạt, không căng mắt nhìn thì cũng chẳng nhìn ra.

Vết chu sa có hình chữ Hỏa.

……

Sở Lưu Minh vừa soi gương vừa than thở, năng lượng hiện tại quá yếu, không đủ để duy trì nhan sắc luôn, thành ra giờ mà cho hắn rời khỏi phòng hắn cũng không chịu.

Hắn trong khoảng thời gian này cũng tìm hiểu lại về vòng đá mộng của A Li. Hắn tưởng thứ này chỉ giúp đi vào giấc mộng của người khác thôi, cơ mà đúng thật. Nhưng nó còn một công dụng khác là làm nhiễu đi nguồn ma pháp của đối phương, dễ dàng lật đổi tình thế.

Cái này có gặp qua trong trận của Ma Kết với Cơ Lộ Ngân, nhờ đó mà Ma Kết mới thắng được.

Nhắc đá mộng, hắn lại nhớ, Phong Vân Phiến vỡ mất rồi.

Hắn nhớ, hắn được tặng một khối đá ngọc rất đẹp, hắn đã đem nó đi chế tác thành thân của Phong Vân Phiến. Người mà tặng cho hắn, hắn không nhớ rõ.

Hình như là một tiểu cô nương.

Tiểu cô nương có nói khi lớn sẽ tìm hắn, yêu cầu hắn hãy đợi mình.

Từng nấy năm rồi, hắn chẳng rõ nữa. Hắn duy trì dung mạo của tuổi niên thiếu, cũng là vì tiểu cô nương ấy.

– Sao có thể.. sao có thể gặp lại được chứ..

Hắn gập chiếc gương xuống bàn, càng nhìn càng trông xấu xí, hắn ngẫm, hắn cố duy trì dung mạo như vậy, vì một người không rõ duyên phận, có đáng không?

Tiếng cửa gõ đúng hai cái làm hắn giật mình, nhìn cái bóng dán lên cánh cửa, hắn nhìn ra là A Li, nàng được Sở Hậu cho phép tự do để tai và đuôi rồi.

Hắn bò lên giường, hắn buông rèm xuống, lấy chăn lên trùm kín mít, xong thì mới dám ngỏ cho nàng vào.

– Sở Lưu Minh, uống thuốc.

A Li đặt lên bàn một bát thuốc còn khói nghi ngút cho đỡ nóng tay, trông thấy hắn còn trốn, nàng chỉ đành thở dài.

– Ngươi phải mau khỏe lại, còn chuyện đang chờ ngươi làm đó.

– …Hôn sự sao?

A Li kéo cái ghế lại gần giường mà ngồi xuống, trên tay bưng theo bát thuốc, lấy muỗng khuấy cho nguội dần.

– Đừng bày ra giọng điệu e dè đó, Nương Nương thấy ngươi không khỏe, việc đó tạm hoãn rồi.

– … Ta sợ tẩu ấy thấy ta như sắp xuống mồ được rồi, nên muốn ta nhanh chóng cưới vợ, không thể để ta làm ma còn giá.

A Li đang khuấy thuốc thì ngưng lại, nàng vén tấm rèn ra, cho tay vào mà kéo chăn của hắn.

– Cho ta xem thần sắc của ngươi.

Sở Lưu Minh không ngại mà kéo tấm chăn xuống, A Li kinh ngạc nhìn hắn, nàng nhìn không ra hắn luôn rồi. Lớp da mặt hắn lại nhăn nheo đi hẳn, bờ môi khô tái nhạt, đôi mắt thì đờ đẫn, mái tóc vừa hôm nào còn đen mượt giờ lại lỏm chỏm chỗ trắng phau. Cái bộ dạng này thật sự là hắn ư, không lẽ mắt nàng dạo này có vấn đề rồi?

Phong Vân Phiến ảnh hưởng đến hắn như vậy sao?

– Ngươi xem, ta như thế này, còn sống được bao lâu?

Sở Lưu Minh nghiêng đầu nhìn A Li, hắn gượng một nụ cười nhạt, khiến nàng chẳng muốn nhìn tới hắn, càng nhìn càng thấy xót thương. Do nàng dùng pháp bảo không cẩn thận, hại hắn thành ra như này.

– Đừng sợ, dung mạo của ta chỉ là trở về với tuổi thực thôi, cũng đâu có xấu lắm.

Hắn vẫn trông khá là lạc quan.

Nhân lúc hắn cười híp mắt, A Li liền đút cho hắn một muỗng thuốc.

– Rất xấu. Sẽ chẳng ai thích ngươi đâu.

Ánh mắt của hắn liền rũ xuống, gần như ngấn lệ. Hắn không dám bày ra bộ mặt mè nheo như bình thường, vì hắn đã không còn như trước kia nữa.

Hắn ngoan ngoãn uống thuốc, dẫu có đắng cũng ngậm ngùi nuốt xuống cổ họng.

Sau khi uống cạn bát thuốc, hắn ngã lưng xuống giường mà trùm chăn qua đầu.

– Cảm ơn ngươi.

A Li đem bát thuốc đặt lại bàn. Nàng nhẹ nhàng kéo chăn của hắn ra, đặt hai bàn tay lên gương mặt của hắn mà xoa xoa, rồi hôn lướt qua gò má hắn một cái.

– Đừng lo lắng quá, vẫn còn ta thích ngươi.

Trong phút chốc, ánh nhìn của hắn đều dồn lên chiếc tai cáo đang dựng đứng của nàng.

Mỗi khi tai cáo của nàng dựng đứng, nàng đang rất kích động. Mỗi lời của nàng đều là thật lòng.

….

– Tiểu ca ca, huynh có thể chờ ta được không?

– .. Muội muốn làm gì sao?

– Khi ta lớn, ta sẽ vượt qua biên giới để tìm huynh.

Cậu thanh niên mở to mắt nhìn cô bé như một khối cầu tuyết giữa đêm rét lạnh, ánh mắt kiên định của cô làm cậu cảm thấy tội lỗi.

Căn bản, cậu không thể chờ mãi được.

– Huynh cứ việc chờ ta, ta sẽ đến tìm huynh, ta hứa.

Cô bé trao cho cậu thanh niên một hộp gỗ, cậu chần chừng chẳng dám nhận, nhưng cô bé vẫn nhồi nhét nó vào tay cậu.

– Ta…

– Cứ xem như là tín vật đi, ta sẽ tìm được huynh.

———————–

Tình tiết đặc biệt: thông thường các nhân vật đều để tóc mái, hầu như đều che hết ấn đường, chỉ có một vài nhân vật để lộ ấn đường là Bạch Dương, Sư Tử, Nhân Mã, Ma Kết, Song Ngư.

Bày đặt sửa lệch quả mái của ae Nhân Mã – Ma Kết lệnh sang 1 miếng để phân biệt với Sở Gia, xong không thấy ấn đường đâu luôn :))

Mái của Bạch Dương là trường hợp thú dị nhó, thích thì che không thì vén lên một xíu xong tí nó lại rũ xuống che cbn ấn đường :’)

( đăng chương này để xin vía anh Triệu cho e cái thiên phú như anh )

[text_hash] => daa47039
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.