( 12 cs ) Kiều Thê Công Lược – Chương 14: ( Cuối ) Dạ Quang Cảnh – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

( 12 cs ) Kiều Thê Công Lược - Chương 14: ( Cuối ) Dạ Quang Cảnh

Array
(
[text] =>

Sư Tử ngồi gác chân trái lên chân phải, mặt mày nhăn nhó nhìn Hoắc gia nhân trước mắt.

– Mấy người thế này cũng cầm không nổi con ấn đâu.

– Ngài cũng đâu có giữ được ngọc tỷ…

– Mấy người tưởng bổn điện hạ thiểu năng đến nỗi đó sao!?

Sư Tử quơ tay tìm cái gì đó ném được, nhưng một hồi mới nhớ vừa nãy xảy ra xung đột, chén trà cùng tách trà đều ném vỡ hết.

Anh tặc lưỡi, lắc đầu không biết nói gì thêm.

Vừa rồi, sau câu hỏi khiến đôi bên im lặng của anh, Ôn Biệt bỗng dưng khẽ cười. Hắn hỏi anh tò mò sao, hắn sẽ cho anh biết năm đó đã làm thế nào.

Sư Tử nhớ lại càng thêm bực, chưa để anh nói có đồng ý hay không, tên đó trực tiếp lôi kiếm ra kề ngay cổ anh, người của hắn cũng bao vây một vòng.

Rút kinh nghiệm từ chuyện với Dương Duy, Sư Tử không phản kháng vội, Hoắc Gia đương nhiên không ở yên như thế, bọn họ ít nhiều cũng biết đánh trả.

Anh hiểu ra, ý của hắn đây có phải là ép người đứng đầu làm con tin, từ đó mới có thể giải hòa?

– Tha.. tha cho ta đi! Cái tên đó với ta không có liên quan gì hết!!

Ôn Tiêu đến thật không đúng lúc, đợi Ôn Biệt bỏ đi mới chạy đến nơi, Sư Tử nhìn hắn mà chép miệng, kêu người trói hắn vào cột đình ngay.

– Ừ, ngươi tầm hai mươi tuổi nhỉ? Ở Ôn Gia lâu như vậy, mục đích của Ôn Gia ngươi cũng phải rõ chứ a.

Sư Tử đến trước Ôn Tiêu, hắn liền run sợ, thật sự không nghĩ nổi người này có thể để Ôn Biệt rời đi nhanh như vậy, là do anh cố tình để hắn ta bỏ đi.

– Ôn Gia tạo phản, ngươi là người của Ôn Gia, nắm chắc mười phần ăn cơm tù.

– Đừng đừng mà! Ta còn chưa lấy vợ, ta không muốn đâu!!

– Ô.

Sư Tử méo miệng, vừa hôm trước thấy hắn có chút lịch sự nhã nhặn, hôm nay thành ra cái gì rồi này.

– Ta căn bản không hề đụng tới kế hoạch tạo phản của bọn họ!

– Làm sao mà ta tin được.

Ôn Tiêu bỗng dưng im bặt, để lại câu nói của Sư Tử ở đó, hắn cũng an tĩnh mà không vùng vẫy nữa.

– Hắn thích ngũ nha đầu nhà chúng thần.

Tam tiểu thư xem xét tẩu thuốc, không biết còn dùng được không, dùng được thì sẽ lấy thuốc ra châm một lát.

– Cái.. cái…

Ôn Tiêu lập tức trưng cái mặt hốt hoảng, mồm miệng lắm bắp do dự không biết nên chối hay nhận. Sư Tử nhìn hắn mà ồ lên một tiếng, hình như hôm trước cũng có cảm giác này.

Song Ngư không sớm không muộn đưa Hoắc Uyển Nhi quay lại đình, biết ngay có chuyện tốt, dây thắt tóc của huynh trưởng đứt từ đời nào rồi.

– Hoàng huynh!! Mấy người không sao chứ!?

Thấy tiểu hoàng muội nhanh nhảu chạy đến xem huynh trưởng mình có sao không, Sư Tử liền giơ tay chắn cô lại.

– Quay lại, tìm Thái Úy.

– A..? Tìm ở đâu?

Song Ngư chớp chớp mắt, vừa đến lại bị đuổi đi như thế sao, uổng công lo lắng cho người ta.

– Cách đây chưa tới mười dặm về hướng đông nam.

Lời của Đại thiếu gia liền thay Sư Tử đáp lại Song Ngư, cô nghiêng đầu nhìn sang hắn ta, Sư Tử chép miệng vài tiếng, cô mới định thần lại.

– Mau đi, ta e rằng có chuyện không tốt.

Song Ngư gật đầu, thật sự không hiểu huynh trưởng nghĩ làm sao, nhưng đi tìm Bảo Bình cũng tốt, cư nhiên thấy nói chuyện với y cũng bớt chán.

Hoắc Uyển Nhi trông dáng Song Ngư đi trước thì lúng túng đi theo sau, Sư Tử lập tức giơ cánh tay ngăn lại, Song Ngư cũng vì thế mà quay đầu.

– Hoàng Huynh…

– Đi đi, ta còn chuyện phải tra.

– Nhưng…

– Nàng ta có ta bảo vệ, nếu muội chậm một bước, Hoắc Thái Úy gặp chuyện, đừng hòng quay về hoàng cung.

Giọng điệu Sư Tử trầm xuống, đôi bên chân mày cũng nhíu lại, Song Ngư run người trước lời dọa nạt ấy, vội vàng xách váy chạy như bay.

Sư Tử phất nhẹ tay, một tia lửa vụt qua dây thừng trói Ôn Tiêu, dây thừng đứt, hắn liền lật đật bò dậy.

– Người ở ngay đây rồi, có gì cần nói mời nói.

Sư Tử quay lại ghế ngồi, vắt chéo chân chống một bên khuỷu tay lên bàn, nghiêng đầu chuẩn bị xem kịch, Ôn Tiêu bày tỏ rõ vẻ khó xử, không chỉ mình Thái Tử Điện hạ nhìn chằm chằm, còn cả Hoắc Gia cũng đang nhìn hắn.

Hắn nhìn Hoắc Uyển Nhi, nàng cũng vì cái ánh nhìn của Sư Tử mà nhìn đến hắn, mắt cả hai vô tình chạm nhau, đôi bên liền giật mình, vội vã quay mặt đi ngay.

– Chậc, vậy trước khi nói đến chuyện đó, ta muốn hỏi qua mục đích của Ôn Gia.

……………

Song Ngư làm theo lời chỉ dẫn, càng đi về hướng đông nam càng nghe rõ tiếng vũ khí va chạm liên hồi, làn gió thổi qua da cũng mang một hơi lạnh kì quái. Bởi thế, cô cần phải tăng tốc, sợ rằng điều huynh trưởng lo lắng đang thật sự xảy ra.

Bất chợt bị một khối băng với hình hài mũi tên vô tình bay qua tóc mai, tim Song Ngư như ngừng đập, loại mũi tên này chỉ khiến cô nghĩ tới Bảo Bình.

Huynh trưởng lo chí phải.

– Chậc, vừa gặp không lâu, ngươi lại yếu đi rất nhiều, triều đình bốc lột sức lao động nhân tài đến thế sao?

Ôn Biệt không nhìn đến Bảo Bình đang chống cung băng xuống đất, y cố điều hòa hơi thở, cuối cùng cũng hạ được thủ vệ của hắn, đổi lại y tiêu hao không ít thể lực, chân muốn mềm nhũn ra.

– Chỉ cần là việc nước, không có gì là đáng ngại.

Bảo Bình đứng thẳng người lên, không biết nên trách thủ vệ lần này của Ôn Biệt cao tay hơn, hay trách y không chú ý sức khỏe, thật sự đánh gần như muốn thua cuộc.

Ôn Biệt chăm chú nhìn ngọc tỷ trên tay, thảo nào cứ thấy vẻ mặt của Thái Tử Điện hạ lúc ấy không có một chút kinh hãi, đôi chân mày chỉ khẽ nhíu lại không tin hắn sẽ ra tay, còn an tĩnh chịu giao ra ngọc tỷ. 

Tưởng hắn là đồ ngốc a, hắn biết thừa một kẻ như Sư Tử đến từng tuổi này mới được giao chức Thái Tử là vì Thánh Thượng lo cái năng lực của anh, lo anh ta sẽ không thể cai trị nổi đất nước. Đối với một người không tin nổi như thế, dễ gì có thể trao lại ngọc tỷ sớm đến vậy.

– Món đồ chơi này cũng đẹp thật đấy, cộng thêm thủ thuật của Ôn Gia ta, một ngọc tỷ hoàn mĩ mới không lâu nữa sẽ được chế tác.

Ôn Biệt nhìn trúng cái phong thái bình tĩnh trước nguy kịch của Sư Tử, thiết nghĩ để lại một mạng cho anh, hắn sẽ có một món đồ chơi hình người. Hắn sẽ biến anh thành một món đồ dễ dàng đùa bỡn giống như Hoắc Gia ngu ngốc đó.

– E rằng mong muốn đó của ngươi không thể toại nguyện rồi.

Bảo Bình nhân lúc hắn không nhìn qua, tìm vị trí thích hợp cận lực tấn công hắn, hắn cũng không thể để mắt quá lâu vào món hàng giả trên tay, sớm đã có chuẩn bị tiếp chiêu của y.

– Ta thấy năng lực của ngươi không tồi, đối với Sở Gia yếu ớt, Ôn Gia ta nếu nắm giữ vương quyền chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

– Mơ cũng đẹp nhỉ?

Bảo Bình thu tay về, lộn người vài vòng trên không lui về sau, y nhìn cánh tay phải bị băng đóng lại của Ôn Biệt, hắn liền thở hắt, tay trái giơ lên bóp một phát, lớp băng liền vỡ ra từng đợt.

– Nói sao thì chuyện đến nước này rồi, thắng làm vua, thua làm giặc.

Chỉ thấy Ôn Biệt thoắt ẩn thoắt hiện như một cơn gió, hắn chơi cũng thật xấu, để Bảo Bình tiếp thủ vệ của hắn đến yếu người, hắn mới chịu ra tay. Bảo Bình chỉ tặc lưỡi, chán ghét mà tiếp chiêu của hắn, quả thật về nhà thì chỉ có nước đứng ngồi không yên.

Song Ngư trốn sau vài cây trúc im lặng xem trận giao đấu, mới đầu không nghĩ nổi đối phương muốn đụng chạm kia là ai, lúc sau nghe danh Ôn Gia liền sực nhớ Hoắc Uyển Nhi có kể, liệu có phải Ôn Đại Thiếu Ôn Biệt?

Không nghĩ được bao lâu, cây trúc cô đang bám víu liền bị chặt đổ, cô giật mình lùi lại, nào ngờ Ôn Biệt bỗng xuất hiện trước mắt cô. Nhìn dáng người cao hơn mình cả cái đầu, ánh mắt dữ tợn đi kèm với nụ cười tà mị, cô bỗng dưng cứng đờ, không nghĩ ra biện pháp phản kháng.

– Nếu ta đoán không lầm thì đây là Sở Gia chi nữ, Sở—-

Ôn Biệt giơ bàn tay lên định bao trùm cả gương mặt của Song Ngư, lời chưa nói hết, cổ tay hắn liền được Bảo Bình nắm lấy, một lực cố vặn ngược lại.

Ôn Biệt khóe môi liền hạ xuống, mắt chớp chớp nhìn cánh tay Bảo Bình đang run run khi cố vặn tay của mình, hắn bật chợt cười lớn.

– Không nổi đâu, ngược lại phải là ngươi.

Sau vài thao tác đơn giản của Ôn Biệt, hắn liền bẻ gãy cổ tay của Bảo Bình.

Ôn Biệt hắn đắc ý chưa lâu, vài ba mũi châm đã đâm vào cổ hắn, ngay lúc hắn đang nhíu mày kiểm tra vùng cổ, Song Ngư từ phía sau Bảo Bình đỡ lấy y, mắt nhắm nghiền miệng niệm chú.

Chạy dọc cơ thể Ôn Biệt là một cơn đau vô thức, hắn tìm được vị trí ngân châm liền rút ra, nhưng cũng không ngăn được cơn đau đang hành hạ thể xác.

Bảo Bình ôm chặt cổ tay đau điếng vì gãy xương, chỉ thấy Song Ngư vẫn còn niệm chú, cho đến khi Ôn Biệt ngã gục xuống đất quằn quại, cô mới dừng lại một lúc mà kéo Bảo Bình mau chạy.

– Công Chúa… cái này…

– Thuật do ta tự chế tác, mấy người không thể nghĩ tới đâu.

………..

Tiếng bóng nước của Song Ngư vang bên tai của Sư Tử, anh chạm nhẹ vào bóng nước, bóng nước vỡ vang lên tiếng của tiểu muội.

– Huynh trưởng! Đến Ôn Gia!

Sư Tử chầm chậm đảo mắt nhìn Ôn Tiêu, hắn cũng nghe rồi đó.

– Thần sẽ dẫn đường..!

———————–

U là chòi, tuôi giờ mới nhớ ra một dặm cũng cỡ 1 cây rồi, tự dưng nhớ hồi phần một phóng đại kĩ năng của cặp song kiếm Hỏa Phượng – Thủy Hoàng mà tuôi bủh rủh quá… phạm vi cả trăm cây thì nát banh chành nhà người vô tội 😥

Điều mà các bác có thể không để ý: làm rể Sở Gia ắt sẽ bị nghiệp 🙄

Điểm lại thì người hủy dung người mất mắt tới người này gãy tay—- ô, thật vui vẻ.

Dự tánh thì như này, còn một điểm đến nữa trước khi qua hẳn Hạ Thành là Vân Lạc, chương sẽ quay lại kiểu song hành các sự kiện lại với nhau, cả 3 sự kiện Khuê Dương –  Vân Lạc  – Thi Diệc sẽ luân phiên mỗi khúc trong 1 chương~

Mai gặp lại với team nhân vật chính nhó, tại cũng hơi nhớ Cừu nhỏ 💞

[text_hash] => 4865faa6
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.