Array
(
[text] =>
Vì cổ họng vẫn còn rất khó chịu, Jimin cứ lười biếng nằm lì trên giường suốt cả buổi sáng.
Tối qua, cậu suýt chút nữa đã không muốn ngủ cùng Jungkook, nói là sợ lây bệnh cho hắn, kết quả bị Jungkook cưỡng chế ấn lại rồi hôn một cái.
Jimin bị Jungkook tấn công bất ngờ, ho sặc sụa không ngừng liền giận dỗi quay lưng về phía hắn mà ngủ.
Thế nhưng cả đêm cậu khó chịu, lăn qua lộn lại chẳng ngủ ngon, lại còn lo sẽ làm phiền hắn. Kết quả, sáng sớm hôm sau lúc mơ màng mở mắt, cậu lại phát hiện không biết từ khi nào mình đã chui vào trong ngực Jungkook, được hắn vòng tay ôm chặt.
Chẳng trách nửa đêm về sau cậu lại ngủ được yên ổn hơn nhiều.
Cũng may, cậu bị cảm nặng như vậy mà Jungkook lại không bị lây, thật là may mắn quá.
Sau khi Jungkook thức dậy, Jimin còn nghĩ hắn sẽ gọi mình cùng đi làm, dù sao hôm qua cũng là hắn đưa cậu đến công ty Jeon thị.
Vậy mà cậu cứ đợi mãi, nhưng không nghe Jungkook gọi, ngược lại còn bị hắn lay dậy mơ mơ màng màng uống thuốc, sau đó ngủ một mạch đến tận trưa.
Jungkook đi rồi sao?
Jimin ngơ ngác ngồi dậy, vò vò mái tóc rối bù sau khi ngủ. Đột nhiên cậu thấy cửa phòng ngủ mở ra, Jungkook mặc một bộ đồ ở nhà, trên tay cầm gì đó bước vào.
Jimin kinh ngạc há hốc miệng.
Cậu ra dấu: [Nghe nói hai ngày nay công ty anh có rất nhiều việc, sao hôm nay anh không đi tăng ca?]
Jungkook đi đến bên giường ngồi xuống, bóc thuốc cho Jimin.
[Em nghe ai nói?] Jungkook đặt viên thuốc sang một bên, ra dấu.
Jimin mò điện thoại trên đầu giường, chỉ vào đó: “Thư ký Kim đó!”
[Anh ấy đăng lên vòng bạn bè, nói hai ngày nay bận chết đi được!]
Jungkook: [Đừng nghe cậu ta nói linh tinh.]
Jimin chợt ý thức ra điều gì, lí nhí hỏi: “Khi anh ấy đăng bài đó, có phải đã chặn anh không…”
Giọng cậu mơ hồ, lại yếu ớt.
Mặt Jungkook vẫn bình thản: [Uống thuốc, rồi ăn cơm.]
Jimin chột dạ, nhận thuốc trong tay hắn, ngậm vào miệng, chờ hắn đưa nước liền vội vàng nuốt xuống.
Cậu quan sát biểu cảm của Jungkook: “Anh đừng trách thư ký Kim nhé, người làm công bận quá than phiền một chút cũng là chuyện dễ hiểu mà!”
Jungkook: [Ăn cơm.]
Jimin lại nhận lấy bát cháo từ tay hắn, múc một thìa nếm thử.
“Wow!” Cậu nói rất khoa trương, “Anh Jungkook, tay nghề nấu cháo của anh lại tiến bộ rồi, cháo hôm nay ngon quá!”
Sắc mặt Jungkook dịu đi đôi chút: [Có lẽ là do hôm qua tiêm một mũi, hôm nay vị giác hồi phục kha khá rồi, nhưng chiều nay vẫn phải tiêm thêm mũi nữa.]
Jimin biến sắc: “Ai nói vậy?”
[Hôm qua bác sĩ nói, em không nghe thấy, anh nhớ giúp em rồi.]
Jimin cúi đầu húp cháo, không nói gì.
Jungkook vỗ vỗ vai cậu: [Đã gọi bác sĩ rồi, chiều nay sẽ đến nhà tiêm cho em. Cho dù em có khóc thì ở đây cũng chỉ có ba người, sẽ không có ai khác biết đâu.]
Jimin càng muốn khóc hơn.
Sau khi Jimin ăn xong cháo, Jungkook liền thu dọn chuẩn bị xuống lầu. Jimin cảm thấy có gì đó không ổn, vội vàng xuống giường quên cả mang giày, chân trần dẫm xuống sàn “Anh Jungkook, anh ăn chưa? Sao cứ lo nhìn em ăn vậy, trưa nay anh ăn gì?”
Jungkook dừng bước, đẩy cậu về giường, đặt bát không sang một bên, nghiêm mặt lấy tất cho cậu mang.
Dù có bật sưởi sàn toàn bộ căn nhà cũng không thể lơ là được.
Jimin ngoan ngoãn mang tất vào, lại thay áo ngủ dày theo yêu cầu của hắn, rồi mới đi theo hắn xuống lầu.
Một chồng tài liệu dày do Namjoon mang từ công ty tới đang đặt trong phòng khách, chẳng lẽ sáng nay Jungkook vẫn làm việc ở đây sao?
Jimin ngẩn người.
Cậu đi đến bên cạnh Jungkook: [Sao anh không vào thư phòng?]
[Thư phòng cách âm tốt quá, nếu em có chuyện gì, làm sao anh nghe được?] Jungkook đáp.
Jimin rũ mắt xuống.
Bữa trưa của Jungkook cũng là cháo, chính là phần Jimin ăn thừa. Jimin có chút không vui, ra dấu tay rất mạnh: [Anh phải ăn cho đàng hoàng!]
Jungkook: [Sao ăn cháo lại không phải là ăn uống đàng hoàng?]
Jimin hậm hực, cứ đi vòng quanh bên cạnh hắn.
Một lát sau, cậu quay người lên lầu.
Tiếng bước chân “thình thịch” vang vọng, như cố tình giậm mạnh, nhưng chính cậu lại chẳng nghe được.
Ánh mắt Jungkook vẫn luôn dõi theo, cho đến khi cậu lên lầu an toàn.
Một lát sau, cậu lại “thình thịch” chạy xuống, mặt mày tức tối, ngồi phịch xuống bên bàn ăn.
[Em vẫn không nghe thấy!] Cậu ra hiệu, vừa uất ức vừa giận.
Biết ngay là cậu lên lầu để đeo con ong nhỏ mà.
Jungkook đặt đũa xuống: [Từ từ thôi, đừng gấp, rồi sẽ nghe thấy mà.]
Jimin không hiểu sao Jungkook lại chắc chắn như vậy.
[Nhỡ đâu em thật sự không nghe thấy nữa thì sao…] Lần này động tác tay của cậu có hơi chần chừ.
Jungkook vừa cầm đũa lên lại đặt xuống.
Jimin thấy ánh mắt hắn tối đen, sắc mặt không còn ôn hòa như thường ngày, mà trở nên nghiêm nghị, lạnh lẽo: [Không thể nào.]
[Được rồi, em không nói bậy nữa, không làm phiền anh ăn, anh mau ăn đi.] Jimin vội vàng ra dấu tay.
Hôm nay tinh thần cậu khá hơn nhiều, còn ngồi ăn cùng hắn, sau đó giúp dọn dẹp bát đũa.
Buổi chiều, Namjoon nghỉ trưa xong quay lại.
Jimin không muốn làm phiền Jungkook, liền chui vào thư phòng dưới lầu để vẽ tranh. Trước khi vào phòng, cậu còn ngoái đầu nhìn Namjoon với ánh mắt cảm thông.
Thư ký Kim, xin lỗi anh, em đã bán đứng anh rồi.
Cậu lại quay sang nhìn Jungkook đang ngồi trên ghế sofa phòng khách.
Quả nhiên, đối diện với thư ký Kim, vẻ mặt của Jungkook càng thêm nghiêm khắc.
Sau khi Jimin vào phòng, cậu lặng lẽ đóng cửa lại.
Chờ Jimin đóng cửa xong, Jungkook đặt tài liệu xuống: “Tại sao vòng bạn bè của cậu không đặt tôi và Minie vào cùng một nhóm?”
Namjoon: “???”
Anh ta lập tức phản ứng lại, mặt đỏ bừng: “Không phải, Jeon tổng, tôi chỉ là quên chặn cậu ấy, không phải, khụ khụ…” Namjoon liên tục “ho” mấy tiếng, “Ý tôi là, tôi chỉ đăng một bài lên vòng bạn bè, không có ý oán trách gì ngài và công việc cả…”
May mà Jungkook không định so đo với anh ta, chỉ khẽ “ừ” một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Namjoon thở phào, nhân lúc Jungkook không để ý, lập tức xóa bài đăng kia và chặn luôn cả Jimin.
Người làm thuê muốn lén than thở đôi câu sau lưng sếp, đúng là chẳng dễ dàng gì!
Namjoon lén lau mồ hôi.
Gần tối, bác sĩ đến, chính là vị bác sĩ già hôm qua đã tiêm thuốc cho Jimin. Jungkook trả phí khám tại nhà, bảo chú Lee lái xe đón ông ấy đến, lát nữa còn phải đưa ông ấy về bệnh viện.
Sau khi Namjoon xong việc thì đã rời đi. Vị bác sĩ già tiêm mũi thuốc cuối cùng cho Jimin xong thì nói rằng đã ổn rồi, không cần tiêm nữa, chỉ cần uống thuốc và chờ cơ thể tự phục hồi là được.
Còn về thính giác bị mất… chẳng ai biết bao giờ mới có thể hồi phục.
Hôm nay khẩu vị của Jimin trông khá hơn hôm qua nhiều, Jungkook nghĩ buổi tối nên cải thiện bữa ăn cho cậu một chút.
Đang định gọi đồ ăn ngoài hay tự thử nấu món mới, thì chuông cửa vang lên.
Giờ này mà lại có khách đến nhà?
Jungkook đi tới, mở màn hình camera trước cửa.
Đứng ngoài cửa lại là Mina, phía sau còn dẫn theo vài người, mỗi người đều cầm hộp cơm giữ nhiệt.
Trông giống như cố ý dẫn người giúp việc của nhà họ Park đến đưa cơm.
Jungkook mở cửa.
Thấy cửa mở, Mina có chút ngượng ngùng, đứng ngoài cửa nói: “Jungkook, mẹ nghe nói mấy ngày nay dì Chou bên con về quê rồi? Jiminie đỡ cảm chưa? Nó đang ốm, hai đứa không thể ngày nào cũng ăn đồ ngoài được, nên mẹ nghĩ làm cơm mang đến cho hai đứa. Nếu cần, mẹ để lại vài người ở đây cho con nhé?”
“Không cần,” Jungkook thản nhiên nói, “Trong nhà không quen có nhiều người, dì Chou thì chắc ngày mai sẽ về.”
“Vậy thì…” Mina vô cùng lúng túng.
“Vào đi.” Jungkook nghiêng người, để bà vào nhà.
Đây là lần đầu tiên Mina đến căn hộ này của Jungkook. Bà chỉ biết trước đây phòng cưới của Jungkook là ở Jeon trạch, sau này nghe nói là để tiện đi lại, nên hắn cùng Jimin chuyển đến căn hộ duplex ở trung tâm thành phố.
Khu này tấc đất tấc vàng, căn hộ không hề rẻ hơn biệt thự. Điểm bất tiện duy nhất là nhỏ, những người đã quen sống trong biệt thự rộng rãi chưa chắc chịu được, nhưng Mina không ngờ, bước vào nơi này, cảm giác đầu tiên lại là “ấm áp”.
Rất kỳ lạ, tông màu của căn hộ nghiêng về lạnh, rõ ràng ban đầu được thiết kế theo sở thích của Jungkook. Nhưng khắp nơi đều có thể nhìn thấy những đồ vật được thêm sau này, đầy rẫy dấu vết sinh hoạt ấm áp.
Ví dụ như trên bàn ăn có hai chiếc cốc sứ, một xanh một hồng, vẽ đầu mèo; trong tủ giày ở cửa có một đôi dép bông tai thú; trên giá treo đồ tạm thời ở lối vào có chiếc mũ len hình cáo con… cùng vô số đồ trang trí ngày lễ Tết đỏ rực treo đầy khắp nhà.
Tất cả đều truyền cho Mina một tín hiệu rõ ràng: Hai người sống trong căn hộ này, thực sự đang “sống” rất tốt.
Hèn gì Jungkook không ở biệt thự mà chỉ muốn cùng Jimin quây quần trong căn hộ nhỏ này.
Mina đi vào phòng khách, ngay lập tức nhìn thấy câu đối dán trên cửa phòng, trong đó ẩn chứa tên của Jungkook và Jimin.
Lòng bà rối bời, quay đầu hỏi Jungkook: “Jiminie đâu? Mẹ có thể gặp nó không?”
Bây giờ bà muốn gặp Jimin còn phải xin phép Jungkook trước.
Jungkook đến trước cửa thư phòng, đẩy cửa đi vào.
Mina vô thức gọi khẽ: “Jiminie?”
Trong phòng, Jimin đang tập trung vẽ, cậu quay lưng ra cửa, không hề nhận ra có người vào.
Mina sững sờ, nhận ra thính giác của Jimin đến nay vẫn chưa hồi phục!
Bà ngước nhìn Jungkook, có chút hoảng hốt.
Jungkook lấy trong tủ một cuộn băng dính, thành thục lăn nó xuống sàn.
Cuộn băng “lộc cộc” lăn đến chân Jimin, chạm nhẹ vào mắt cá của cậu rồi dừng lại.
Jimin quay đầu, vui vẻ gọi: “Anh Jungkook…”
Cậu tưởng là Jungkook đến gọi cậu ăn tối, nhưng không ngờ lại thấy Mina đứng bên cạnh Jungkook.
Biểu cảm trên mặt cậu thay đổi, cậu thu lại ý cười, đặt bút vẽ xuống và đứng dậy.
Nửa câu sau chưa kịp nói ra thì bị nghẹn lại trong bụng.
Mina bất chợt nhớ những ngày Jimin mới về nhà họ Park, lúc chưa phẫu thuật cấy ốc tai điện tử. Khi ấy chẳng ai nghe hiểu cậu nói gì, cũng không ai đủ kiên nhẫn để nghiên cứu phát âm của cậu, càng không thật lòng lắng nghe cậu rốt cuộc đã nói gì.
Vì thế, rõ ràng cậu chỉ bị khiếm thính, không phải câm, nhưng trong nhà họ Park cậu lại luôn phải đóng vai “người câm điếc”.
Cậu nói rất ít, mỗi ngày chỉ dùng giấy bút để giao tiếp. Luôn mang theo trong túi một cuốn sổ nhỏ.
Lúc đó, Mina không quá để tâm, bây giờ nhớ lại, ngay cả một cuốn sổ nhỏ bằng lòng bàn tay như vậy, mà có khi cả ngày cậu cũng chưa viết hết một trang.
Khi ấy, ở nhà họ Park, cậu hầu như chẳng nói được một câu đầy đủ.
Thực ra, chỉ cần chịu lắng nghe kỹ, lời cậu nói đâu đến nỗi khó hiểu đến thế.
Nhưng bây giờ, đối diện với Mina, cậu lại hoàn toàn không dám mở miệng.
Bà nhìn Jimin do dự đi đến bên cạnh Jungkook, khẽ dùng tay làm vài động tác nhỏ.
Jungkook tự nhiên đáp lại bằng thủ ngữ.
Một lát sau, Jungkook quay đầu lại, nhàn nhạt nói với Mina: “Em ấy nói cảm ơn bà, hỏi bà có muốn ở lại ăn cơm không.”
Mina nhìn Jimin.
Cậu chỉ đứng nép bên cạnh Jungkook, có chút gò bó, ánh mắt không thoải mái khi thấy bà ở đây.
“Thôi,” Mina vén tóc, gượng cười, nói, “Mẹ chỉ muốn xem Jiminie đã đỡ chưa, Jiminie, con và Jungkook ăn cơm đi, mẹ về trước…”
Jimin không có phản ứng gì.
Mina chợt sững người, lại nhớ ra cậu nghe không thấy.
Jungkook liền truyền đạt lại.
Jimin ra dấu.
“Em ấy chào tạm biệt bà,” Jungkook nhàn nhạt nói, “Nếu đã vậy, cảm ơn bà đã quan tâm Minie, không tiễn.”
“À, được…” Mina mới vào được vài phút, cuối cùng đành lúng túng rời đi.
Thậm chí ngay cả cơ hội dùng giấy bút trao đổi đơn giản với Jimin như hồi ở nhà họ Park, cũng chẳng còn nữa.
Mina ngơ ngác đi đến cửa.
“Mẹ…” Jimin bất ngờ cất tiếng gọi.
Cả người Mina sững lại, kinh ngạc quay đầu.
Bà bất chợt nhận ra, cho dù vì khiếm thính mà phát âm của cậu hơi ngập ngừng, nhưng giọng nói của cậu thực ra vẫn luôn mềm mại và dễ nghe.
Nếu ngày xưa… nếu như ngày xưa bà và người nhà họ Park chịu khó lắng nghe, chịu nhẫn nại một chút…
Không có “nếu như”.
Bà nhìn Jimin, thấy cậu vội vàng chạy lên lầu, một lát sau lại từ trên lầu đi xuống, trên tay cầm một chiếc thẻ ngân hàng.
Cậu đi đến trước mặt Mina, đưa chiếc thẻ ngân hàng cho bà.
“Đây là…” Mina không hiểu, bà nhìn về phía Jungkook.
Jungkook thì hiểu.
Hắn nhận lấy thẻ từ tay Jimin, khẽ vuốt qua, rồi thay cậu “dịch”: “Đây là số tiền em ấy đã tích góp được từ khi đến nhà họ Park tới nay, bằng cách đi làm thêm, vẽ tranh và nhận nhiều việc khác. Có lẽ không nhiều, nhưng coi như là chi phí nuôi dưỡng của nhà họ Park trong mấy năm qua, em ấy trả lại một phần cho bà, phần còn lại, sau này em ấy sẽ từ từ trả hết.”
Ngừng một chút, Jungkook lại nhấn mạnh bổ sung: “Dựa vào chính mình.”
Mina không hiểu: “Tại sao?!”
Bà nhìn Jimin: “Jiminie, con bắt đầu tích tiền từ khi nào? Con… con không cần ba mẹ và anh trai nữa sao?”
Jimin lùi lại một bước, hoang mang nhìn Jungkook, rồi khẽ nép sau lưng hắn, dường như muốn tránh ánh mắt của Mina.
“Từ khi nào à?” Jungkook nhàn nhạt nói, “Từ khi em ấy phát hiện ra nhà họ Park các người chưa bao giờ coi em ấy là người nhà. Em ấy tích góp số tiền này không dễ dàng, tôi khuyên bà nên nhận lấy. Em ấy muốn làm gì là tự do của em ấy. Thứ mà trước kia các người không cho, bây giờ cũng chẳng cần lấy ra để ràng buộc em ấy.”
“Tốt nhất là không ai làm phiền ai,” Jungkook nhấn mạnh, “Em ấy không muốn nợ các người, tôi nghĩ, chắc phu nhân cũng nên hiểu chuyện này không thể cưỡng cầu.”
Mina bối rối, cuối cùng chỉ có thể đưa tay, nhận lấy tấm thẻ trong tay Jungkook.
Mắt bà đỏ hoe, ngẩng đầu nhìn Jimin, nhưng cậu đã nép sau lưng Jungkook, không nhìn bà nữa.
Mina rời đi, để lại bữa tối mà bà mang đến từ nhà họ Park.
Jimin cảm thấy rất khó chịu, cậu đứng sau lưng Jungkook, trán tựa vào lưng hắn, lặng lẽ rơi nước mắt.
“Em chỉ dám nói lúc này…” Cậu lẩm bẩm với Jungkook, “Em sợ nếu nghe thấy giọng bà, em lại không nỡ…”
“Rõ ràng bà không hề tốt với em… nhưng… so với ba mẹ nuôi trước kia… thì bà, ba và anh trai quả thật đã cho em nhiều hơn…”
Jungkook quay người lại, gỡ tay Jimin đang lau nước mắt xuống, dùng ngón cái nhẹ nhàng xoa xoa má cậu: [Không cần so sánh, đó vốn là điều họ phải làm, nhưng họ không làm được. Cũng không cần vì thế mà cảm thấy áy náy, em không sai. Hơn nữa, trên đời này, nhất định sẽ có người đối xử với em tốt hơn họ.]
“Vâng!” Jimin bừng tỉnh, gật đầu thật mạnh, “Anh Jungkook sẽ đối xử với em tốt hơn!”
[Chỉ có mình anh thôi sao?] Jungkook hỏi.
“Đúng vậy, chỉ có anh,” Jimin khẳng định, “Chỉ có anh mới đối xử tốt với em như vậy!”
Jungkook không kìm nổi, bế cậu lên, đặt cậu tựa vào bàn ăn. Một tay chống lên bàn, cúi xuống, hôn cậu thật lâu.
[text_hash] => a16cc23c
)