Array
(
[text] =>
Vì không nghe được, cả thế giới đều trở nên thật nhàm chán.
Jimin sợ làm phiền đến công việc của Jungkook, nên đã đề nghị hắn cho cậu mượn một văn phòng trống.
Dù sao bây giờ vẫn đang trong kỳ nghỉ Tết, cả Jeon thị gần như cũng chẳng có mấy người.
Nhưng Jungkook lại nói không được, hắn bảo mấy phòng làm việc trên cùng tầng này đều là của lãnh đạo cấp cao trong công ty, bọn họ cũng giống hắn, chưa biết chừng kỳ nghỉ Tết còn quay lại tăng ca. Cả tầng này chỉ có phòng của hắn là cậu có thể tự do nằm hay ngồi tùy ý.
Jimin cảm thấy rất lạ, cậu đâu phải chưa từng đến Jeon thị, nhưng hoàn toàn chưa từng thấy bóng dáng ai khác ở tầng này.
Mấy vị lãnh đạo cấp cao đó “xuất quỷ nhập thần” đến thế sao?
Jimin không hiểu lắm, dù gì cậu cũng chưa từng làm việc trong một công ty nghiêm túc bao giờ.
Jungkook bảo cậu đừng chạy lung tung, cậu liền ngoan ngoãn ở lại văn phòng của hắn, không đi đâu cả.
Thực ra, văn phòng của Jungkook là một căn phòng dạng suite, bên trong còn có phòng ngủ, phòng tắm và buồng tắm đứng.
Sáng nay lúc đến, Jungkook đã tắm rửa thay đồ trong buồng tắm.
Nhưng người đang bị cảm như Jimin thì không có quyền tắm rửa gì cả.
Để cậu không bị nhiễm lạnh, Jungkook đã bảo Namjoon về nhà lấy chiếc áo khoác mới mà hắn đã đặc biệt sắm thêm cho Jimin.
Để tránh bị bệnh nặng hơn, cuối cùng Jimin cũng đành ngoan ngoãn mặc chiếc áo khoác đắt tiền này vào.
Chất liệu của chiếc áo này rất giống với chiếc áo khoác mà Jungkook đã mặc hôm qua, kiểu dáng đẹp, cỡ vừa vặn, rất hợp với màu da của Jimin.
Chỉ là khi nhận áo, Jimin đã tra trên mạng, thấy ghi đây là mẫu mới ra trong tuần lễ thời trang gì đó, giá tiền… nói chung là phía sau còn một chuỗi dài các con số.
Bình thường cậu thật sự không nỡ mặc.
Nhưng bây giờ… dù không nỡ cũng phải mặc thôi.
Cậu buông bút vẽ vài nét nguệch ngoạc trên sổ phác họa, rồi chống cằm.
Cậu vô thức dựng tai lên muốn nghe gì đó, nhưng lại chẳng nghe thấy gì.
Cậu ngồi ở khu tiếp khách trong phòng làm việc của Jungkook, chỉ cần ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy cửa kính sát đất sáng sủa, cùng một nửa quang cảnh trung tâm thành phố Seoul bên ngoài.
Jimin vẫn cảm thấy vô cùng nhàm chán.
Cậu quay đầu lại, vừa khéo bắt gặp ánh mắt Jungkook đang nhìn mình từ bàn làm việc.
“!!”
Jimin vội quay mặt đi.
Một lát sau, cậu lại lén lút quay đầu.
Lần này, Jungkook không nhìn cậu nữa, vì Namjoon đã bước vào rồi.
Jimin cầm bút giả vờ bận rộn, nhưng khóe mắt vẫn luôn liếc về phía hắn.
“Jeon tổng…” Sau khi báo cáo công việc xong, Namjoon hạ giọng hỏi: “Lát nữa anh xuống họp chứ? Bên các phòng ban đã đủ người, còn có cả Lee tổng của Giang Khoa và người phụ trách…”
“Chuyển thành họp trực tuyến đi…” Jungkook suy nghĩ một chút rồi nói, “Nói với họ là tôi đang ở trên lầu, lát nữa có tài liệu gì thì cậu mang lên cho tôi. À, nói với Lee tổng rằng tôi tiếp đãi không chu đáo, không cần phải lên gặp tôi đâu.”
“…” Namjoon quay đầu nhìn Jimin đang ngồi ở khu tiếp khách gọt bút chì, “Tôi sẽ trông chừng cậu Park, sẽ không có chuyện gì đâu…”
Jungkook ngẩng đầu, liếc anh ta một cái.
Namjoon: “…”
“Em ấy ở đây một mình, tôi không yên tâm.” Nói xong, dường như Jungkook không muốn nói thêm gì nữa, hắn rút ra vài tờ từ xấp tài liệu dày trước mặt, tiếp tục làm việc.
Namjoon không hiểu.
Anh ta luôn cảm thấy lần này sau khi cậu Park bị sốt, thái độ của Jeon tổng đối với cậu ấy lại khác hẳn đi.
Đến trưa, Jungkook họp xong, đứng dậy đi đến bên Jimin, vỗ nhẹ lên vai cậu.
[Anh xong việc rồi sao?] Jimin ngẩng đầu nhìn hắn, vội vàng ra dấu.
[Chưa, buổi chiều còn có chút việc, ăn cơm trước đã. Em muốn ăn gì? Anh gọi.] Jungkook lấy điện thoại ra.
Jimin hơi thất vọng: [Anh bận quá…]
Jungkook đặt điện thoại xuống: [Ở đây có giường, trưa có thể nghỉ ngơi một lát. Em có thiếu gì không? Anh bảo Namjoon về nhà lấy cho em, nếu không muốn vẽ thì bảo anh ta đến trung tâm thương mại bên cạnh mua cho em một cái máy chơi game cầm tay nhé?]
Jimin xua tay liên tục: [Không không, phiền anh ấy quá!]
Cậu rũ đầu xuống: [Nhưng ở đây chán lắm.]
Jungkook xoa xoa tóc cậu: [Em có thể nói chuyện, cũng có thể phát ra âm thanh. Chỉ là nghe không rõ chứ không phải không thể nói, đừng sợ làm phiền anh.]
Jungkook lại ra dấu: [Đi làm vốn rất chán. Giờ tai em chưa khỏi, để em ở nhà một mình anh không yên tâm.]
Với Jimin mà nói, mất thính giác thật ra không ảnh hưởng quá nhiều đến sinh hoạt bình thường.
Dù sao thì cậu cũng đã có một khoảng thời gian rất dài trải qua cảm giác này.
Nhưng ra ngoài thì quả thật rất bất tiện, vì người không nghe được thì khả năng giữ thăng bằng và định hướng sẽ kém hơn người bình thường, dễ bị mất phương hướng và cũng dễ bị ngã.
Nhưng trong một môi trường nhỏ quen thuộc, chỉ cần dần thích nghi thì vẫn có thể sống tốt.
[Em không sao mà.] Jimin ra dấu.
Jungkook: [Không được!]
Jimin phồng má.
[Hệ thống báo cháy, báo khói ở nhà đều là loại còi kêu, hệ thống chống trộm cũng là chuông báo, những thứ này em đều không nghe được, làm sao anh yên tâm để em ở nhà một mình chứ?]
Jungkook đưa ra ví dụ cho Jimin.
“Những chuyện đó đều là sự cố xác suất nhỏ thôi,” Jimin lẩm bẩm, “Tối nay anh sẽ về mà! Em đợi anh về là được rồi, làm gì dễ xảy ra chuyện như vậy…”
[Nhỡ em không nghe lời chạy ra ngoài, anh còn chẳng biết phải tìm em ở đâu, anh sẽ lo lắm.] Ánh mắt Jungkook trầm xuống, sắc mặt nghiêm túc, hoàn toàn không giống đang đùa.
Jimin sững người một chút.
“Được rồi, được rồi…” Giọng cậu mềm mại, “Em ở bên anh là được chứ gì!”
Lúc này, hàng mày đang nhíu chặt của Jungkook mới giãn ra.
Hắn không thể nói cho Jimin biết, vào giây phút này, lý do không hoàn toàn như những gì hắn vừa liệt kê, nguyên nhân chủ yếu vẫn là do khát vọng chiếm hữu trong lòng hắn đang quấy phá.
Hắn chỉ muốn giữ Jimin bên mình mọi lúc mọi nơi.
Và suy nghĩ này, thực ra đã có từ rất lâu rồi.
Có lẽ là luôn luôn tồn tại.
Giống như hắn đã từng nói với Hwang lão, hắn có thể cho phép Jimin bay, nhưng với điều kiện là một đầu còn lại của sợi dây phải nằm trong tay hắn.
Hắn không thể để những chuyện ngoài tầm kiểm soát lại xảy ra một lần nữa với Jimin.
Đến chiều tối, cuối cùng Jungkook cũng bận xong.
Buổi trưa, Jimin chán quá nên đã ngủ một giấc trong phòng ngủ của văn phòng Jungkook, buổi chiều cậu chuyên tâm vẽ tranh, cuối cùng cũng có chút cảm hứng, vẽ được một bản phác thảo.
Cả thế giới yên tĩnh đến mức khiến cậu tưởng rằng suốt cả ngày Jungkook chỉ bận rộn một mình.
Cậu không biết rằng, thực ra hôm nay Jungkook đã họp trực tuyến mấy lần, những người tham gia họp khác đều ở tầng dưới, chỉ cách hắn một tầng. Cả ngày hôm nay Namjoon cũng chạy lên chạy xuống đưa tài liệu cho Jungkook, bận đến mức không kịp thở.
Jungkook chẳng thấy áy náy chút nào, dù sao tiền thưởng cuối năm ngoái, hắn đã phát cho Namjoon và đám người dưới quyền một khoản đủ hậu hĩnh rồi.
Kết thúc công việc, Jungkook đứng dậy, lấy bộ vest của mình từ giá treo quần áo bên cạnh.
“Kết thúc rồi à!” Jimin đã sớm để ý đến động tác của hắn.
[Đi thôi, tới bệnh viện truyền dịch.] Jungkook ra dấu.
Động tác vươn vai của Jimin khựng lại.
Cậu vội vã ra dấu tay: [Không phải em đang uống thuốc sao? Sao còn phải truyền dịch nữa?]
Ra dấu xong, cậu lấy tay che miệng ho một tiếng.
[Em tự mình không nghe thấy chứ giọng em đã khàn đặc rồi, bác sĩ nói nếu hôm nay vẫn chưa khỏi cảm, thì phải đến bệnh viện tiếp tục truyền dịch.]
[Nhưng em đâu còn sốt nữa, anh sờ thử đi…] Jimin đưa trán mình đến gần.
Jungkook đưa tay chạm nhẹ lên trán cậu.
Quả thật không còn sốt, nhưng cổ họng thì khàn đến mức không ra hơi.
Hắn lo chỉ uống thuốc thôi thì không giảm viêm được.
Mà cảm cúm vào mùa này, đa phần đều do virus lây lan.
Jungkook nhíu mày nhìn Jimin.
Jimin ho khan, lại ra dấu: [Em đã ngoan ngoãn uống thuốc mà! Hơn nữa đã hai ngày không về nhà rồi, em nhớ nhà lắm!]
Jimin chắp hai tay thành hình tam giác, ra dấu “nhà”.
Ánh mắt Jungkook dịu đi: [Vậy về nhà trước, nếu tối nay còn ho nặng, anh sẽ áp tải em đến bệnh viện!]
Jimin vui vẻ vỗ tay.
Bữa tối của hai người rất đơn giản, Jimin ăn gì cũng chẳng thấy ngon miệng, buổi trưa canh vịt Quảng Đông mà Jungkook gọi cho cậu, cậu cũng chỉ uống được vài ngụm. Buổi tối sau khi về nhà, Jungkook còn tra công thức rồi tự tay nấu cháo cho cậu.
Jimin chỉ ăn được chút ít, rồi nói muốn vào thư phòng hoàn thiện bản thảo chiều nay, Jungkook ép cậu ăn thêm vài muỗng nữa.
Trong căn hộ bật sưởi sàn, không lạnh như bên ngoài. Jungkook mang laptop từ trên lầu xuống, ngồi làm việc ở phòng khách.
Như vậy, chỉ cần Jimin ở thư phòng dưới lầu có động tĩnh gì, hắn đều sẽ biết ngay.
Mãi đến hơn 8 giờ tối, Jungkook nghe thấy tiếng ho của Jimin trong thư phòng mỗi lúc một dữ dội hơn.
Lần thứ ba, hắn rót một cốc nước nóng, mang theo siro ho và kẹo ngậm cổ họng bước vào.
Jimin che miệng, khóe mắt ươn ướt, gần như muốn ho bật cả phổi ra ngoài.
Jungkook đặt nước nóng xuống, đi tới vỗ nhẹ lưng cậu.
Jimin ngẩng đầu lên, khóe mắt đều đỏ.
Một chiếc áo khoác trùm lên đầu Jimin.
Jimin hơi ngơ, kéo áo khoác xuống khỏi mặt.
Jungkook lạnh giọng ra dấu: [Mặc vào, bây giờ tới bệnh viện, đừng để anh phải nói lần thứ hai!]
Jimin vội vàng ngoan ngoãn mặc áo khoác vào.
Cài cúc áo cẩn thận xong, cậu lại ngoan ngoãn đeo khăn quàng cổ và mũ mà Jungkook đưa, Jimin mở miệng, định nói mình đã khỏe rồi, nhưng chưa kịp nói thì đột nhiên cơ thể nhẹ bẫng, cả người bị Jungkook bế bổng lên.
“Ngoan ngoãn chút,” Jungkook nói, “Em chẳng nghe lời gì cả, điểm tín nhiệm của em ở chỗ anh mất sạch rồi.”
Nói xong, hắn bế Jimin, sải bước ra khỏi căn hộ, đưa cậu xuống tầng đi thẳng đến bệnh viện.
Quả thật cổ họng của cậu ngày càng khó chịu, đầu Jimin lại bắt đầu hơi mơ hồ.
Cậu chợt thấy sợ.
Nếu lỡ lại sốt thì sao?
Nếu cảm nặng hơn thì sao?
Liệu thính lực của cậu có bị ảnh hưởng không?
Cậu bắt đầu thấu hiểu nỗi lo cả ngày nay của Jungkook.
Nhưng cậu không thể nói ra.
Nếu để Jungkook biết cậu cũng bắt đầu lo lắng, hắn nhất định sẽ càng thêm bất an.
Jimin rúc vào lòng Jungkook, mũi bị nghẹt nên không ngửi thấy mùi hương trên người hắn, khiến cậu hơi lo, bèn nghiêng người lại gần cổ hắn, hít sâu một hơi.
Jungkook cúi đầu, ánh mắt đen trầm chạm vào cái nhìn dè dặt của Jimin.
“Ngoan nào,” Jungkook khẽ vỗ mông cậu một cái, môi mấp máy, chậm rãi nói, “Đừng cử động.”
Jimin đọc được khẩu hình của hắn, liền chôn mặt vào hõm vai hắn, đưa tay vỗ nhẹ lên lưng hắn: “Không sao đâu, chỉ là cảm thôi mà…”
Giọng cậu rất khàn, cố gắng an ủi Jungkook.
Lồng ngực Jungkook rung lên, nói gì đó nhưng cậu không hiểu.
Jimin nghiêng đầu, mũi chạm vào hơi thở nóng rực nơi cổ hắn.
Cậu không nghe thấy, cho nên không biết, giọng nói của Jungkook lúc này cũng đột nhiên trở nên khàn đi vì hơi thở của cậu đang vương lại nơi cổ hắn.
[text_hash] => 21f28eec
)