💜🐰 KookMin 🐥💛 – Nghe anh giữa mùa tuyết rơi – Chap 63 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

💜🐰 KookMin 🐥💛 – Nghe anh giữa mùa tuyết rơi - Chap 63

Array
(
[text] =>

Kiểm tra rất chi tiết, sau khi có kết quả và đưa cho bác sĩ xem, đối phương cho biết mọi thứ đều bình thường.

Đưa Jimin trở lại phòng bệnh, khuyên cậu nghỉ ngơi thêm một lát, Jungkook đi ra ngoài, một mình tìm bác sĩ Yoon nói chuyện.

“Tình trạng của cậu Park…” Bác sĩ Yoon nhìn bệnh án nói, “Những gia đình bình thường sau khi phẫu thuật cấy ốc tai điện tử thì thôi. Bây giờ công nghệ ốc tai điện tử phát triển rất tốt, gần như có thể phục hồi đến hơn 80% thính lực của người bình thường, dù thỉnh thoảng có bất tiện cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống. Dù sao thì… công nghệ y học hiện đại chỉ phát triển đến đây.”

“Em ấy có rất nhiều việc không thể làm,” Jungkook nói, “Thậm chí không thể vận động mạnh, không thể chịu được những tiếng ồn ào quá mức, ngay cả bây giờ khi bị sốt cũng sẽ không nghe thấy gì một cách không rõ nguyên nhân.”

“Đây là điều không thể tránh khỏi.” Bác sĩ Yoon không cho rằng đây là vấn đề gì lớn.

Ông đã gặp rất nhiều bệnh nhân, so với những người khác, Jimin đã rất may mắn khi có thể dựa vào ốc tai điện tử để phục hồi một phần thính lực.

Nhưng Jungkook không nghĩ như vậy: “Ông chưa từng thấy biểu cảm của em ấy khi vẽ tranh, em ấy nói rằng động lực ban đầu để cầm bút vẽ là vì không muốn quên những âm thanh mà em ấy đã từng nghe trên thế giới này.”

“Bác sĩ Yoon, chắc là ông biết sự khác biệt giữa âm thanh nghe được bằng ốc tai điện tử và âm thanh thật sự, em ấy có một nguyện vọng, và tôi muốn giúp em ấy thực hiện nguyện vọng đó, chỉ đơn giản vậy thôi.” Giọng điệu Jungkook bình thản, nhưng lại khiến người ta cảm thấy hắn nói là làm.

Bác sĩ Yoon suy nghĩ một chút: “Jeon tổng, nguồn lực của tôi có thể không giúp được cậu nhiều, nhưng… mấy năm trước tôi có sang nước A để trao đổi và học hỏi kinh nghiệm y học với Giáo sư Delp. Ông ấy là một chuyên gia xuất sắc trong lĩnh vực ở khoa tai, có phòng thí nghiệm y học riêng ở nước A.”

“Nhưng tính tình ông ấy rất kỳ quái, phần lớn thời gian chỉ chuyên tâm nghiên cứu, không chịu khám bệnh cho ai. Nhưng ông ấy có một người học trò đã mở một bệnh viện chuyên khoa tai ở nước A, cũng có nhiều nghiên cứu về lĩnh vực này.”

“Đây là một trong những đội ngũ y tế hàng đầu thế giới mà tôi có thể tiếp cận, nhưng vì lý do cá nhân, tôi không thể giới thiệu cậu, chủ yếu là vì mối quan hệ của tôi có hạn. Nhưng tôi có thể chép lại địa chỉ của bệnh viện đó và viện nghiên cứu y học nơi Giáo sư Delp làm việc cho cậu. Nếu cậu tự có cách thì tốt nhất.”

Nói xong, bác sĩ Yoon lấy một cây bút từ trên bàn, rút một tờ giấy A4, viết xuống một loạt địa chỉ liên hệ.

“Có thể những gì tôi cung cấp không là gì, nhưng… cậu Park là bệnh nhân của tôi, tôi cũng rất hy vọng cậu ấy có cơ hội phục hồi thính lực như người bình thường. Nếu thật sự có ngày đó, mong Jeon tổng và cậu Park… bất kể là ai trong hai người, hãy cho tôi biết một tiếng.”

“Được, cảm ơn.” Jungkook cất tờ giấy đi, chào tạm biệt bác sĩ Yoon rồi quay trở lại phòng bệnh.

Jimin không hề ngủ, có lẽ là ban ngày ngủ quá nhiều rồi. Lúc này, cậu đang tựa vào giường bệnh, khoác chiếc áo khoác dài gần chạm đất của Jungkook, tay cầm điện thoại di động.

Jungkook nhớ rằng trước khi rời phòng bệnh, Jimin đã tự giác cởi áo khoác chui vào chăn.

Jungkook đã đích thân treo áo khoác vào tủ quần áo trong phòng bệnh rồi mới lặng lẽ đóng cửa đi ra ngoài.

Hắn quay đầu nhìn tủ quần áo bên cạnh.

Quả nhiên, có dấu vết đã từng bị mở ra đóng vào.

Đèn ngủ trong phòng bệnh được điều chỉnh rất mờ, gần như có thể bỏ qua. Chỉ có ánh sáng từ màn hình điện thoại của Jimin chiếu lên mặt cậu.

U ám, khiến cậu trông giống như một chú sóc nhỏ lén lút chui ra khỏi hang cây để chơi.

Jungkook đẩy cửa bước vào, ánh sáng từ hành lang bên ngoài lọt vào phòng bệnh, Jimin nhanh chóng phát hiện ra.

Cậu muốn nhét điện thoại vào trong chăn, giả vờ như đã ngủ, nhưng phát hiện đã không còn kịp nữa.

[Sao không ngủ?] Jungkook ra dấu hỏi.

[Lấy áo của anh ra định làm tổ giữa đêm à?] Jungkook chỉ vào tủ quần áo.

Mặt Jimin hơi đỏ.

Cậu ngại không dám nói là vì áo khoác của Jungkook có một mùi thơm thoang thoảng, là mùi hương quen thuộc, rất dễ chịu.

Ban ngày ngủ nhiều, bây giờ cậu hoàn toàn không còn buồn ngủ nữa. Với lại, việc bị cảm khiến cậu gần như mất đi một nửa khứu giác. Đêm đến, ánh đèn trong phòng rất mờ, cậu không nhìn thấy gì, cũng không nghe thấy gì. Nếu mũi không ngửi thấy một chút gì đó, Jimin sẽ rất thiếu cảm giác an toàn.

Cho nên cậu mới tranh thủ không ngủ được mà bò dậy, vô thức lấy áo khoác của Jungkook từ trong tủ.

Chiếc áo khoác đó quả thật rất tốt, mặc vào người cũng rất ấm.

Thật ra mấy bộ quần áo mới mà Jungkook mua cho Jimin cũng có chất liệu rất tốt, mặc lên cũng ấm áp như chiếc áo khoác này.

Nhưng Jimin luôn cảm thấy những bộ quần áo đó đều không giống chiếc áo này.

Cậu không nỡ mặc những thứ đó, nhưng lại rất muốn quấn mình trong chiếc áo này.

Jimin đặt điện thoại xuống, vỗ vỗ bên giường.

Cậu ra hiệu cho Jungkook lên giường ngủ.

Rồi chỉ vào đồng hồ ở đầu giường.

[Không còn sớm nữa đâu.] Cậu ra dấu.

Giường ở phòng bệnh riêng của bệnh viện tư rất rộng, đủ cho hai người ngủ thoải mái.

Nhưng thật ra phòng bệnh này không chỉ có một phòng, phòng chăm sóc bên cạnh có giường dành riêng cho người nhà.

Jungkook đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân đơn giản, rồi đi đến bên giường của Jimin ngồi xuống.

Jimin đột nhiên nhớ ra, mình đang bị cảm.

Không được, cậu không thể ngủ cùng Jungkook.

Cậu vội vàng cởi áo khoác trên người ra, rồi đẩy Jungkook xuống giường.

[Em bị cảm rồi, vẫn nên ngủ một mình thôi, không thể lây cho anh được.] Hai tay cậu ra dấu gần như tạo thành ảo ảnh.

Jungkook đưa tay nhận lấy chiếc áo khoác từ tay cậu, không treo nữa mà ném sang một bên. Sau đó, bất chấp sức đẩy của cậu, hắn vẫn ngồi xuống bên cạnh.

Jimin ra sức đẩy hắn, vội đến mức phát ra tiếng rên nho nhỏ: “Ngày mai anh không tăng ca à?” Cậu lắp bắp nói, “Nếu anh cũng bị cảm thì sao?”

[Anh không yếu ớt đến thế đâu.] Jungkook ra dấu, sau đó dùng hai tay nắm lấy cổ tay cậu, khẽ đẩy, rồi ấn cậu xuống giường.

Hai tay Jimin bị Jungkook dễ dàng đè xuống gối.

Cậu chớp chớp mắt nhìn Jungkook.

Jungkook cúi đầu, khẽ hôn lên môi cậu.

“Ưm… ưm…” Jimin không đồng ý, miệng bậm chặt lại.

Em không thể lây cho anh được đâu!!

Cậu chỉ muốn hét lên thật lớn.

Thấy cậu chống cự dữ dội như vậy, Jungkook mở miệng, cắn nhẹ một cái vào khóe môi cậu.

Jimin đau nhói, không cẩn thận buông lỏng miệng ra.

Jungkook liền hôn thẳng vào.

Jimin bị hôn đến mức khẽ rên rỉ, có lẽ vì không nghe thấy nên vô thức phát ra tiếng. Jungkook nghe mà đầu óc nóng bừng, rất lâu sau mới chịu buông cậu ra.

Khi hai người tách ra, hô hấp đều dồn dập. Hơi thở nóng bỏng của Jungkook phả nhẹ lên má và chóp mũi Jimin.

Jungkook buông tay Jimin, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau khóe môi ẩm ướt hơi sưng của cậu: “Mau khỏe lại đi.” Hắn nói nhỏ.

Jimin cảm nhận được lồng ngực hắn rung động, nhưng ánh sáng quá tối, cậu không thể phán đoán được hắn nói gì qua khẩu hình.

Chỉ đành tự buông xuôi vươn tay ôm lấy hắn.

Đã hôn rồi, nếu có lây cũng chẳng còn cách nào.

Bản thân Jungkook còn dễ dùng hơn so với quần áo của hắn, Jimin rúc vào lòng hắn, xung quanh toàn là hơi thở của hắn, cảm giác an toàn tăng lên gấp bội, cái cảm giác chơi vơi không có điểm tựa tan đi. Cơn buồn ngủ đã biến mất cũng quay trở lại, cậu nhanh chóng dựa vào Jungkook ngủ say.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, tuy đầu vẫn còn hơi đau, nhưng Jimin đưa tay sờ trán mình, không nóng, chắc là đã hạ sốt rồi.

Cậu quay đầu nhìn Jungkook.

Không biết là do lạ chỗ khiến hắn ngủ không ngon, hay là vì Jimin đêm qua sốt nên ngủ không yên làm ảnh hưởng đến hắn, mà đã giờ này rồi Jungkook vẫn chưa dậy.

Trước đây Jungkook luôn dậy sớm hơn Jimin rất nhiều.

Jimin có chút lo lắng, cậu nghiêng người, nằm sấp lên người Jungkook, đưa tay sờ trán hắn, rồi lại so sánh với trán mình.

Chắc là không bị lây đâu nhỉ?

Jimin không chắc chắn, bèn lại gần hơn, dùng trán mình chạm vào trán hắn.

Cứ lích chích cựa quậy như vậy, cuối cùng Jungkook cũng bị cậu làm cho tỉnh giấc.

Hắn từ từ mở mắt, ánh mắt chạm vào Jimin đang nằm trên người mình.

Jimin mở miệng, lộ ra hai chiếc răng nanh.

“Chào buổi sáng.” Cậu nói.

Jungkook sờ sờ vành tai của cậu.

Đêm qua trước khi đi ngủ, hắn đã tháo con ong nhỏ trên tai Jimin ra.

Jimin mò lấy con ong nhỏ trên đầu giường, tự đeo vào, rồi “a a a” thử nghe một chút.

Lại tháo xuống đặt lại chỗ cũ.

[Không nghe thấy.] Cậu ra dấu cho Jungkook.

Jungkook đưa tay ra: [Không sao, có lẽ là cảm chưa khỏi hẳn, từ từ sẽ hồi phục.]

Từng có một lần, sau khi phẫu thuật, Jimin bị cảm, cũng giống như bây giờ, dù đeo ốc tai điện tử cũng không nghe thấy gì. Lúc đó cậu rất hoảng sợ, tưởng rằng cả đời này mình sẽ phải như vậy.

Jimin đưa tay ra, nhẹ nhàng sờ đống râu lún phún mới mọc trên cằm Jungkook.

[Nếu sau này không nghe thấy được nữa thì sao?] Cậu ra dấu.

Thật ra đã lâu lắm rồi cậu không nghĩ đến vấn đề này.

Thính lực bị tổn thương lâu như vậy, thậm chí trước khi phẫu thuật, cậu cũng đã hoàn toàn chấp nhận thực tại.

Lúc đó cậu thậm chí còn chưa từng nghĩ tới, sẽ có một ngày nào đó mình còn có thể làm phẫu thuật cấy ốc tai điện tử.

Dù cả đời phải dựa vào ốc tai điện tử để nghe thấy âm thanh, cậu cũng đã rất mãn nguyện rồi.

Nhưng ngay cả điều này cũng để cậu được nếm trải rồi lại đánh mất, luôn khiến cậu cảm thấy vô cùng hoảng sợ.

Thật ra hôm qua cậu đã sợ rồi.

Chỉ là vì sợ Jungkook lo lắng nên cậu không thể hiện ra ngoài.

Có lẽ trong lòng Jungkook còn lo lắng hơn cả cậu.

Hôm qua khi Jungkook đến, thấy Jimin không nghe thấy mình nói gì, Jimin có thể cảm nhận được áp lực tỏa ra từ hắn, may mà Jimin đã từng trải qua tai nạn này rồi…

Chắc bác sĩ Yoon cũng sẽ nói với hắn không sao đâu… nếu không thì…

Nếu mình không nghe thấy được nữa…

Jungkook hẳn là sẽ buồn hơn cả mình…

Không có căn cứ, nhưng Jimin vô cớ lại cảm thấy như vậy.

Jimin lại sờ sờ đống râu ở cằm của Jungkook, ngắn ngủn, hơi cộm tay.

[Sẽ không đâu.] Jungkook xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu.

Thức dậy vệ sinh cá nhân, chờ bác sĩ kê đơn thuốc cho Jimin xong là có thể làm thủ tục xuất viện.

Sốt đã lui, về nhà uống thuốc là được.

Nhưng tai Jimin không nghe thấy, hành động bất tiện, Jungkook không yên tâm để cậu ở nhà một mình.

Bước ra khỏi bệnh viện, Jungkook ra dấu cho Jimin: [Em đi cùng anh đến công ty nhé?]

[Hôm nay anh cũng rất bận sao?]

[Vẫn còn một vài công việc chưa xử lý xong.]

[Vậy em có thể ở nhà một mình…]

Jimin chưa ra dấu xong, đã thấy Jungkook lấy điện thoại ra, gọi cho Namjoon.

[Anh để Namjoon giúp em lấy giá vẽ, em có thể vẽ tranh trong văn phòng của anh.] Jungkook vừa ra dấu, vừa chỉ vào điện thoại.

“A a!” Jimin xua tay lia lịa.

[Chỉ cần mang sổ vẽ thôi là được, có một cuốn sổ phác họa rất mỏng.]

Jungkook ra dấu “OK”, dặn Namjoon giúp hắn đến căn hộ lấy đồ, tiện thể lấy hai bộ quần áo sạch cho hắn và Jimin.

Thời gian hơi gấp, nếu giờ này mà về nhà một chuyến, buổi sáng sẽ không làm được việc gì khác nữa.

Hôm qua áo khoác của Jungkook bị hắn tiện tay ném lên ghế sofa cạnh giường bệnh, hôm nay mặc vào trông hơi nhăn nhúm.

Jimin cảm thấy buồn cười, bước nhanh tới sau lưng Jungkook, giúp hắn vuốt vuốt vạt áo dưới cùng bị nhăn nhiều nhất.

Jungkook nhận ra động tác của cậu, quay đầu lại.

Jimin ra dấu: [Áo còn chưa thay, hôm nay trông anh lôi thôi lắm, nếu bị người trong công ty thấy, nhất định sẽ bàn tán xôn xao.]

[Em cũng lôi thôi, chúng ta cùng nhau xuất hiện ở công ty, mọi người sẽ nghĩ là hôm qua chúng ta đã làm “chuyện xấu” gì đó với nhau mất thôi.]

Không biết Jimin nghĩ đến chuyện gì mà mặt đỏ bừng lên.

Chẳng biết làm sao mà dạo gần đây đứa nhỏ này rất dễ đỏ mặt.

Có lẽ là đã lớn rồi.

Jungkook đưa tay x** n*n má cậu: [Ban ngày đừng nghĩ đến “chuyện đó”, buổi tối hẵng nghĩ.]

Jimin sững sờ một chút.

“Chuyện đó”? Chuyện gì cơ?

“A a!” Jimin ngượng ngùng không thôi, đưa tay đấm Jungkook “bộp bộp” hai quyền.

Jungkook bị đấm đến không nhịn được hơi cong khóe mắt, trong mắt tràn ngập ý cười.

[text_hash] => 7843431c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.