|𝗧𝗶̀𝗻𝗵 𝘁𝗿𝗮𝗶||𝓠𝓾𝓮𝓻𝓮𝓷𝓬𝓲𝓪| – Phần 3: \”Anh đánh em đau lắm.\” -3.7- – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

|𝗧𝗶̀𝗻𝗵 𝘁𝗿𝗮𝗶||𝓠𝓾𝓮𝓻𝓮𝓷𝓬𝓲𝓪| - Phần 3: \"Anh đánh em đau lắm.\" -3.7-

Carlyle sợ đến mức không dám nhìn mặt hắn, cả người rúm ró như một miếng nhựa bị đốt nóng đến quắp vào nhau. Em nghĩ nếu bây giờ em có thể biến thành một con kiến nhỏ, em sẽ hóa thân rồi lủi đi ngay tức khắc. Hôm nay Henry quả thật đáng sợ và nghiêm khắc hơn tưởng tượng những vài chục lần.

Henry nhìn dáng vẻ hoang mang và hoảng sợ của em, khẽ khàng thở dài. Cây lược một lần nữa rời khỏi tay hắn an vị trên chiếc bàn trà kê cạnh ghế sofa. Hắn xoay lưng đi rót cho em một cốc nước nhỏ, đưa tay qua. Thấy hắn không nói gì, Carlyle cũng ngậm chặt miệng. Em vội vàng cầm lấy ly nước, không kịp nói hai lời đã uống hết sạch rồi lúng túng đặt ly lên bàn, vẫn không dám nhìn mặt hắn một cái. Sau khi đã chắc chắn em chẳng thể nhìn thấy cảm xúc của mình lúc này, Henry mới đưa tay lên day day trán, cố gắng tự vuốt phẳng hai đầu lông mày đang nhíu chặt. Nên làm sao bây giờ nhỉ?

Đột nhiên, đệm ghế lún xuống, Carlyle lén lút nhìn sang thì thấy Henry đã ngồi bên cạnh. Bắt gặp ánh mắt của anh, em liền cụp mắt xuống, thu người lại. Henry không vội vã lên tiếng, hắn chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm em một lúc rất lâu.

Trên thực tế, hắn biết rõ việc ai đó phẫn nộ hoặc tức giận với mình đã là chuyện mà Carlyle quá quen thuộc. Em sát phạt trên thương trường từ năm hai mươi ba tuổi cho đến bây giờ cũng được mười lăm năm ròng. Nhớ năm đó khi vừa mới nhậm chức không được bao lâu, Carlyle đã triển khai thành công rất nhiều dự án chiến lược, giúp cho tập đoàn gia tộc mình mở rộng đến tận năm sáu mảng khác nhau với thành tích gần như đứng nhất nhì ngành trong vòng ba năm cầm quyền. Nếu chỉ dựa vào thông minh và nhanh nhẹn, liệu có thể làm được đến mức đó hay sao? Hắn biết rõ, lòng dạ Carlyle so với mình sắt đá không kém, tàn nhẫn và quyết đoán chẳng thua.

Thế nên hôm nay, hắn chỉ đơn giản nhíu mày một cái, nói năng lạnh lùng một chút, nghiêm khắc hơn thường ngày vài phân – chừng đó chuyện chắc chắn không thể dọa em run sợ đến mức này được. Có gì đâu mà phải sợ? Bé con này của hắn, trông im lìm thế thôi chứ cái máu liều mạng không sợ ai chắc chắn khiến người ta trố mắt.

Có lần, vì tranh đua một cái hợp đồng với hắn mà Carlyle, người luôn hành xử cẩn thận lại khẳng khái chấp nhận đua xe với cả tuyển thủ chuyên nghiệp. Lần đó hắn chỉ đùa cho vui, không ngờ em chấp nhận thật, viết thẳng cả hợp đồng bắt hắn ký tên đóng dấu. Khi ấy hai người còn chưa yêu nhau, Carlyle đang giữ thái độ xa cách, khó chịu với hắn vì quá nhiều hiểu lầm từ lúc hắn bỏ đi biền biệt tận mười hai năm ròng. Em lại vừa trải qua tổn thương tình cảm không lên nên càng không chịu mở lòng. Vừa hay, hai gia tộc đối địch nhau như kẻ tử thù suốt mấy trăm năm, Henry cũng không thể khuyên giải gì được. Không còn cách nào khác, Henry sợ em xảy ra chuyện nên chạy đến trước mặt gia chủ hứa sẽ tìm cách tìm ra món hời gấp mười lần trong vòng một năm, điều kiện là để dự án lần này cho gia tộc Frost lấy về đi.

Henry còn nhớ ông nội đã nổi trận lôi đình, lần đầu tiên suốt hai mươi chín năm, ông hắn cầm ly trà nóng quăng thẳng vào đầu đứa cháu trai mình cưng như trứng, hứng như hoa không tiếc tay. Cũng may cuối cùng hắn vẫn đi cửa sau được, hối lộ tên tuyển thủ kia thua cuộc một cách khéo léo. Bẵng đi một năm sau đó, hắn cũng vì tìm lại cái món hời gấp mười theo đúng thỏa thuận mà ăn ngủ không yên, làm việc không hề ngơi nghỉ.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.