Bốp!
Lược gỗ cắt gió vỗ mạnh lên đỉnh mông vốn đã in hằn hai vết lược xếp chồng lên nhau. Mép vết đánh được cân chỉnh cực kì chuẩn xác. Chúng xếp chồng lên nhau một cách khéo léo, vừa đủ phủ hết phần nhô cao nhất, khiến cho đỉnh mông sưng lên giống như chóp núi nhỏ chỉ trong nháy mắt. Henry cúi nhẹ người để quan sát vết thương. Bằng mắt thường, hắn cũng có thể thấy điểm giao nhau bắt đầu chuyển sang màu đỏ bầm, thậm chí còn nhuốm thêm chút sắc tím nhàn nhạt. Như này là đủ đau, không cần phải giảm lực.
Thời gian đánh giữa ba roi cách khá xa, cứ ngỡ sẽ khiến cho mông đỡ đau hơn. Thế nhưng, sự thật hoàn toàn ngược lại. Mông dần không còn giữ được độ ấm mà bắt đầu nguội đi do không khí bên ngoài, khiến cho hai phảng thịt căng mẩy nhạy cảm dễ đau hơn lúc trước mấy phần. Giống như thể vận động viên phải hoạt động với tần suất cao mà chưa được khởi động kĩ càng, cái đau mà em phải chịu lúc đau quả thật cực kì kinh khủng.
Đã thế, cơn đau từ hai phát đánh lúc trước cũng vừa mới thấm vào da thịt làm cơ mông rút mạnh. Tất cả điều đó đều khiến cho cú đánh thứ ba này trở thành cú đánh đau nhất mà từ nãy giờ Carlyle phải chịu đựng. Nước mắt vừa mới ngưng chưa được bao lâu thì đã bị roi này ép phải chảy ra ngoài, ào ra như vỡ đê. Em bé không dám cắn môi để ngăn tiếng khóc lóc, chỉ đành kêu lên thật to, \”A! Hức… Henry ơi… anh ơi…\”
Cả người em gồng lên, tay siết chặt lấy áo khoác hắn mà vùi vào, nức nở từng cơn dồn dập. Bé con của Henry ngước mặt lên để nhìn thử tình trạng hai gò đồi lúc này, vừa ngước đầu lên đã thấy đỉnh mông trái sưng to hơn bên còn lại một chút, đỏ bầm. Nhưng thay vì tìm cách trốn tránh, em bé lại cẩn thận nâng mông lên cao hơn lấy lòng, thút thít đếm số, \”Hai mươi ba, em hứa không nói dối anh nữa đâu ạ.\”
Henry bắt được khoảnh khắc Carlyle giơ mông lên thì buồn cười, ý đồ muốn lấy lòng của em hắn cũng biết cả nhưng không vạch trần. Hắn bình tĩnh ấn eo em xuống, nhẹ nhàng bảo, \”Không cần nâng người lên đâu, anh lót gối rồi, gồng như thế một chốc nữa em sẽ bị đau thắt lưng. Cứ nằm yên là ngoan.\”
Carlyle chắc mẩm hắn không biết chút nào về ý định lấy lòng của mình, không tránh được cảm giác hụt hẫng. Em không cố ý muốn được giảm nhẹ hình phạt, nhưng trận đòn hôm nay thật sự quá đau đớn. Carlyle cứ cảm giác mông mình có thể bị đánh nát bất cứ lúc nào. Phía mông phải đã ngừng bị đòn một lúc lâu rồi mà em vẫn còn cảm nhận được sự ran rát đang lan khắp nơi, khiến cho thịt mông thỉnh thoảng cứ vô thức co lại. Em không kiềm chế được bản năng đang thét gào đòi giải thoát, nên mới mang theo chút suy tính mà giơ mông lấy lòng, chỉ mong nhẹ đến đâu hay đến đấy. Tiếc là dự định nhỏ xíu này cũng thất bại.
Chàng Alpha biết kế hoạch không thành công, chỉ đành tiu nghỉu nằm về đúng vị trí, đổi lại \”phần thưởng\” là lại thêm một roi đau đến cháy thịt da. Phần thịt căng tròn khốn khổ cam chịu khi bị mặt gỗ dày nặng đè lõm xuống, in hằn lên đó vết thước gỗ đỏ bầm. Hắn còn cố ý đè roi lên vết đánh tầm một, hai giây rồi mới nhấc lên để tác động của cú đánh lưu lại trên thịt mông và cơ lâu hơn, tạo ra cảm giác nhức nhối thoáng qua ở bề mặt tiếp xúc với cây lược. Nước mắt lại một lần nữa bị đánh cho ào ra như suối. Tiếng khóc nghẹn ngào đứt quãng khiến giọng nói em cứ trệu trạo như kẻ ngọng, nói mãi mới tròn câu xin lỗi và điểm số hai mươi bốn. Đầu ngón tay Carlyle siết chặt áo hắn đến mức trắng bệch, bờ vai to rộng run bần bật vì đau và vì sợ.