\”Một… em xin lỗi… em không dám nói dối nữa…\” Carlyle giật nảy cả người khi lược gỗ quất lên mông em. Thịt mông núng nính bị đánh lõm xuống rồi bật lên, để lại trên đó một vết tròn màu đỏ tươi. Ngón tay em bất lực siết chặt lấy áo khoác ngoài được hắn dúi cho từ ban nãy, đứt quãng nói câu xin lỗi khi cơn đau làm luồng suy nghĩ của em bị chững nhịp.
Henry nhìn dáng điệu nhẫn nhịn của người con trai kia, không kiềm được thương xót mà xoa tóc em an ủi. Carlyle ngước mặt lên, trừ lông mày hơi nhíu lại thì có vẻ vẫn còn ổn. Hắn ngồi xổm xuống bên ghế sofa, vuốt nhẹ phần khớp vai đang gồng lên của em dịu giọng, \”Chịu đựng một chút, kiểm điểm bản thân cho tốt, sau này đừng để anh phải đánh đòn em như thế này nữa.\”
Carlyle chậm chạp chìa ngón út tay trái của mình về phía hắn, đợi hắn móc ngón tay vào, bụng ngón cái của hai người chạm vào nhau, em nhỏ nhẹ đáp lại, \”Em sẽ không nói dối anh nữa đâu ạ.\”
Henry gật đầu, vỗ nhẹ má em đôi cái trước khi đứng dậy và đặt cây lược lên mông em một lần nữa. Hôm nay Henry thật sự không nương tay với em, một vết roi đã đủ khiến em cảm nhận được cảm giác ran rát ở trên mông mình. Carlyle rùng mình, thầm tưởng tượng đến thảm cảnh phần thân sau của mình khi trận đòn này kết thúc, lén lút nhìn những thứ vẫn đang đợi được sử dụng trên bàn và nhớ lại mấy lời Henry nói, nuốt nước bọt.
Cách đây vài mươi phút, Henry mở cửa và đi vào phòng với ba loại roi khác nhau, bên cạnh lược gỗ và roi mây cực kỳ quen thuộc, Carlyle thấy một món gì đó trông rất lạ mắt, cũng không giống thứ có thể dùng để trừng phạt ai đó. Em tò mò nhưng không dám hỏi nhiều. Thật ra, khi Henry không quá giận dữ thì hắn sẽ luôn cố tình để lộ một vài tín hiệu để báo cho mọi người xung quanh được biết. Như thế rất dễ giải quyết, chỉ cần nhận sai và biết điều đừng khiến hắn giận thêm là được. Thế nhưng từ hôm xảy ra chuyện đến giờ, Henry vẫn luôn giữ một vẻ mặt cực kì điềm tĩnh, còn có thể diễn ra cái vẻ nói cười ngợi khen. Mặt biển luôn êm ả và đẹp đẽ trước khi sóng thần ập tới, Carlyle biết thế.
Carlyle nhớ, hắn đặt roi lên cái bàn trà nằm ngay cạnh rồi kéo cái bàn ra xa một khoảng. Dường như, hắn biết được kiểu gì em cũng sẽ lăn đùng xuống ghế khi đang bị đánh, sợ em đụng vào cạnh bàn bị thương.
\”Nhích ra ngoài một chút.\” Henry khom lưng đẩy nhẹ em ra bên ngoài. Ghế sofa trong phòng làm việc vốn rất lớn vì nhiều lúc một trong hai sẽ cảm thấy hơi mệt cần được nghỉ ngơi, nhưng lại muốn ở cùng không gian với đối phương nên sẽ nằm ở đây chợp mắt. Thành ra, kích thước sofa cũng vừa đủ để nằm lên, kể cả nằm sấp thì đầu roi cũng chẳng vướng mấy. Chỉ là khi nằm gần bên mép ghế, khoảng cách sải tay cần phải vươn tới sẽ ngắn hơn, lực đánh được duy trì tốt hơn chút, cũng khiến người kia thấm đòn hơn nhiều. Một khi đã muốn dạy ai đó đến nơi đến chốn, Henry sẽ không bỏ qua bất kỳ tình tiết nhỏ xíu nào.
Carlyle chớp mắt rồi nhích sang một bên, cẩn thận chỉnh lại cái gối lót dưới mông để nó được nâng lên cao một chút. Đợi đến khi em nằm ổn định rồi, hắn mới chậm chạp nhấc eo em lên và đặt thêm một cái nữa. Độ cao vừa đủ để eo lưng không bị gấp khúc, nhưng da mông chắc chắn bị kéo căng hơn bình thường. Henry cúi xuống nhặt lại quần dài và quần con đang được Carlyle xếp gọn lại trên đất, từ tốn mặc lại cho em, chỉ kéo xuống vừa qua phần giao giữa mông và đùi một chút. Carlyle thấy thịt đùi mình nhói lên một cái như bị véo, quay lại nhìn hắn. \”Lần sau trời lạnh thì đừng cởi hết quần, lạnh chân sẽ bị ốm đấy.\” Tốc độ nói chuyện của hắn rất chậm, cả những động tác lót gối, mặc quần, kéo bàn cũng lề mà lề mề đến mức khiến người ta sốt ruột. Carlyle nhận ra được hết, hốc mắt lẫn sống mũi đều cay cay. Anh ấy chỉ đang cho mình thêm thời gian chuẩn bị tâm lý. Dẫu có thành thật muốn chịu phạt đến đâu, bị đau lại là điều không ai mong muốn cả. Huống hồ gì Henry trông lúc nào cũng dễ tính với em đến mức gần như dễ dãi vậy thôi, chứ nếu hắn đã nghiêm giọng nhăn mặt thì nửa câu Carlyle cũng không dám cãi rồi chứ huống gì nói đến chuyện bị đánh bị phạt.