|𝗧𝗶̀𝗻𝗵 𝘁𝗿𝗮𝗶||𝓠𝓾𝓮𝓻𝓮𝓷𝓬𝓲𝓪| – Phần 3: \”Anh đánh em đau lắm.\” -3.4- – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

|𝗧𝗶̀𝗻𝗵 𝘁𝗿𝗮𝗶||𝓠𝓾𝓮𝓻𝓮𝓷𝓬𝓲𝓪| - Phần 3: \"Anh đánh em đau lắm.\" -3.4-

Carlyle chớp mắt nhìn lên trần nhà, sau đó lại quay sang nhìn vào khoảng không trống vắng bên kia, ngay lập tức lại thấy hụt hẫng. Em chậm chạp vệ sinh cá nhân rồi xuống bếp ăn sáng. Cô giúp việc nhìn thấy em thì mỉm cười chào buổi sáng.

\”Henry ra ngoài rồi à, dì?\”

\”Dạ không. Cậu Henry mới ăn sáng xong, vừa lên thư phòng ạ.\”

Mắt Carlyle sáng bừng lên. Em vội đánh nhanh diệt gọn bữa sáng của mình đến mức dì giúp việc cũng bất ngờ. Sau đó, em nhẹ nhàng bảo, \”Hôm nay dì về sớm đi, ngày mai cũng không cần tới, tiền lương vẫn tính cho dì. Cà phê dì để ở bàn bếp đi, tôi sẽ mang lên cho gia chủ.\”

Nếu không, sẽ lại có thêm một người biết ngài Frost dù đã 36 tuổi rồi vẫn còn bị bạn đời bắt nằm sấp ăn đòn vào mông mất thôi.

Carlyle đặt chén dĩa vào trong máy rửa chén, hai tay bưng hai tách cà phê sáng lên lầu, vừa đi vừa suy nghĩ xem một lát nữa nên nhận lỗi với Henry như thế nào cho thỏa đáng. Carlyle chỉ sợ bản thân nghĩ sai vấn đề, nói sai lời rồi khiến cho lòng Henry nguội lạnh, vĩnh viễn cũng không cho em thêm cơ hội nào nữa. Nhưng em không có thời gian để cân nhắc thêm nữa.

Chẳng biết có phải Henry đợi cà phê lâu quá nên sốt ruột hay không, mà em vừa bước tới cửa thư phòng cũng mở ra. Hắn liếc nhìn hai ly cà phê trên tay em, cầm cả cốc Americano của mình và Latte của em, đi thẳng vào phòng.

\”Anh ơi… em vào được không?\”

\”Tôi cấm em không được sử dụng thư phòng bao giờ thế?\” Henry không thèm nhìn em lấy một cái, đặt latte trên bàn làm việc của em rồi trở về bàn của mình, giọng điệu đều đều như người máy. Carlyle nuốt nước bọt, lúng túng đóng cửa lại, khép nép tiến về phía gã đàn ông kia, rụt rè đứng ở cạnh bàn làm việc đợi hắn uống xong ngụm cà phê mới dám mở lời, \”Mình nói chuyện một lát, được không anh?\”

Gọng kính bạc nằm trên bàn được nhấc lên, gác lên sống mũi và vành tai của ngài Alexander. Carlyle hiểu ý chồng mình, lọng cọng đi về chỗ, ngoan ngoãn uống latte và làm việc, một câu cũng không dám hó hé. Tiếng máy tính lạch cạch vang lên dồn dập trong không gian yên ắng, khiến ai đó đứng ngồi không yên.

Ly latte cạn trơ đáy mà Americano vẫn còn đầy ắp. Carlyle thậm thụt nhìn sang, hắn vẫn đang chăm chú làm việc, chẳng đoái hoài gì đến người đang nhấp nha nhấp nhổm bên này. Đôi bàn tay thon dài bao trọn lấy li sứ lạnh ngắt, siết lại.

\”Carlyle.\”

\”Dạ!\” Đột ngột bị chỉ mặt điểm tên như thế, Carlyle giật mình. Sống lưng em duỗi mạnh, thẳng tắp như lò xo bị kéo dãn hết cỡ.

\”Viết bản kiểm điểm rồi đem qua đây.\” Thay vì hỏi xem Carlyle muốn nói gì với mình, Henry chọn đưa ra một mệnh lệnh và yêu cầu em thực hiện ngay lập tức. Giọng hắn đanh lại, ánh mắt cũng tỏa ra khí thế áp đảo người khác như một kẻ bề trên. Carlyle thề rằng em chưa bao giờ bị Henry nhìn bằng ánh mắt mang tính uy hiếp và đầy khủng bố như thế, mấy đầu ngón tay ngay lập tức run lên vì sợ.

Em cuống cuồng lấy giấy bút trong ngăn bàn ra viết bản kiểm điểm, từng chữ từng chữ đều được nắn nót cẩn thận. Em cặm cụi hoàn thành nó, thành thật viết ra hết tất cả những điều mà mình đã suy ngẫm được trong khoảng thời gian vừa qua. Đôi lúc Henry sẽ nhìn về phía em, bắt gặp được dáng vẻ chăm chú suy tư, ngoan đến mức hắn thấy vừa buồn cười nhưng cũng rất hài lòng. Lúc trước khi Henry huấn luyện một vài sub, đa phần bọn họ đều cảm thấy hình phạt này vô cùng trẻ con nên vừa viết vừa đùa giỡn, đến lúc đưa bản kiểm điểm đến tay hắn thì chẳng có chút nghiêm túc nào, cực kì bỡn cợt, đọc vài dòng đã phát chán. Ngược lại, bạn nhỏ nhà hắn tuy chẳng phải sub, nhưng lại ngoan ngoãn vô cùng, dáng vẻ nghiêm túc nhận lỗi và sửa sai lại luôn khiến hắn hài lòng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.