Carlyle khẽ nhíu mày, cựa người lại khi ánh sáng hắt từ bên ngoài chiếu lên khuôn mặt của em.
\”Henry ơi…\” Carlyle lẩm bẩm trong miệng, vô thức lủi người sang bên cạnh vùi mặt vào cái gối hắn thường nằm. Trên đó vẫn còn mùi bạc hà đang lưu lại. Cánh cửa phòng ngủ vừa hé ra ngay lập tức được đóng lại thật khẽ. Bóng người cao lớn chậm chạp tiến đến bên giường. Chiếc chăn được dém lại cho gọn gàng, nhiệt độ máy lạnh được điều chỉnh ở mức thích hợp, bàn chân lạnh lẽo cũng được mang tất. Henry ngồi xuống bên giường, xoa hai lòng bàn tay cho ấm rồi mới đặt lên tuyến thể ngay cổ em, truyền một lượng vừa đủ pheromone giúp trấn an tinh thần.
Henry đứng dậy, vốn dĩ hắn định rời đi ngay. Ấy thế mà, hắn chẳng nỡ. Khi đã chạm đến tay nắm cửa rồi, Henry cũng chẳng kiềm lòng được mà xoay người nhìn lại. Bàn chân nhích thêm vài bước. Hắn cứ thế đứng cách giường một khoảng, lặng lẽ nhìn Carlyle. Mãi cho đến khi em nhỏ sột soạt kéo chăn rồi trở người, Henry mới như bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị, rề rà rời đi.
Suốt những ngày sau đó, Carlyle cảm thấy Henry như đã bốc hơi khỏi cuộc đời em dù bọn họ vẫn ở chung một ngôi nhà. Không còn tiếng gọi dậy dịu dàng mỗi buổi sáng, \”Cục cưng dậy rồi à? Đêm qua em bé ngủ ngon không?\” kèm theo nụ cười và cái thơm nhẹ nhàng lên má. Phòng tắm cũng hoàn toàn khô ráo, bàn chải và kem đánh răng vẫn lặng lẽ nằm yên ở một góc từ sau đêm qua.
Mỗi buổi sáng đều trôi qua trong tịch mịch và cô đơn đến đau lòng như thế, đến nỗi Carlyle ngày nào cũng ngỡ như mình đang mơ. Phải cho đến tận khi em lê bước đến phòng thay đồ, nhìn vào vài khoảng trống do vài bộ vest, đồ ngủ và những món phụ kiện mà Henry thường dùng đã bị lấy đi, em mới giật mình nhận ra sự thật là Henry đã chủ động tách xa khỏi em. Sự cô độc nhanh chóng bao vây lấy Carlyle, khiến em sáng nào cũng ứa nước mắt mấy bận rồi lại nuốt ngược vào trong. Người đã sai, thì không có quyền than khóc van nài, em đã từng được dạy như thế.
\”Chào buổi sáng, thưa cậu. Tôi đã chuẩn bị bữa sáng rồi.\”
\”Henry đâu rồi?\”
\”Dạ, gia chủ đã ra ngoài từ sớm rồi ạ.\”
\”Anh ấy có dặn gì không?\”
\”Thưa không.\”
\”Vâng. Dì vất vả rồi. Cảm ơn vì bữa sáng.\”
Người đứng ở bếp đợi em mỗi buổi sáng sớm cũng không còn là Henry nữa. Nếu không phải thực đơn chỉ toàn những món em thích và các nguyên liệu em không thể ăn được đã bị loại bỏ khỏi các bữa ăn, em thậm chí còn nghi ngờ sự tồn tại của Henry trong ngôi nhà này.
Carlyle thở dài, trong trí nhớ của em, hình như những buổi sáng chỉ có một mình em bên chiếc bàn dài chẳng hề buồn tẻ và cô liêu như thế này.
\”Thưa ngài Frost, hôm nay chúng ta sẽ đi đến công ty. Ngài có một cuộc hẹn lúc 16 giờ chiều nên tôi sẽ có mặt vào lúc 15 giờ 30 phút, như thế có được không ạ?\”
\”Được. Cứ làm vậy đi.\”
Khi cánh cửa ghế sau được mở ra, Carlyle khẽ khựng lại vài nhịp để rồi nhận ra một sự thật bẽ bàng rằng ghế phụ bây giờ không phải chỗ mà mình nên ngồi. Đôi khi, em sẽ vô thức nhìn lên ghế lái và thoáng giật mình khi không nhìn thấy sắc màu bạch kim quen thuộc.