Array
(
[text] =>
Đáp chuyến bay xuống Nhật Bản lúc 7 giờ tối, thu xếp về khách sạn xong, hai người cùng đưa nhau ra ngoài ăn. Vì dù gì tới 9 giờ sáng mai, Hương mới có lịch hẹn với bên đối tác.
-Em muốn ăn gì?- Hương hỏi.
-Cả thế giới.- Khuê cười cười, đáp.
Hương quay qua nhìn Khuê, thấy cô ấy tâm trạng cũng không tệ nên cô cợt nhả mà hỏi lại:
-Kể cả chị sao?
Khuê gật đầu, tay thì vô thức nghịch tóc của chính mình. Vu vơ đáp:
-Chị là cả thế giới rồi còn gì.
Nghe vậy, Hương còn tưởng bản thân cô nghe lầm. Suýt chút nữa vì câu nói này của Khuê mà cô để lạc tay lái.
-Ha ha, hiếm khi thấy em sến súa như vậy đấy.- Hương nói.
Khuê chỉ mỉm cười, nhưng nếu để ý một chút thì dường như cô ấy không thực sự vui vẻ như bề ngoài. Nụ cười ấy có chút trống rỗng.
Hương không ngạc nhiên lắm, cô đoán Khuê vẫn còn đang bận lòng những chuyện trước đó. Còn cả cái đêm mà suýt chút nữa thì Khuê bị tên khốn kia chén sạch.
Khuê ấn nút cho cửa kính được hạ xuống một chút. Cơn gió mát theo khe cửa len lỏi vào trong xe. Khuê nhắm mắt lại, để cho làn gió thảo sức đùa nghịch cùng với mái tóc cô.
Hương vẫn yên lặng lái xe, thỉnh thoảng lại quay qua Khuê, như thể kiểm tra xem cô gái đó có ổn không vậy.
Khuê bất chợt lên tiếng, xoá tan bầu không khí yên lặng nãy giờ.
-Chị sẽ luôn ở cạnh em như thế này phải không?- Khuê nhìn Hương, đôi mắt mở to đầy trông chờ.
Nắm lấy tay Khuê, mười ngón gắt gao đan vào nhau, cô đưa mu bàn tay Khuê lên sát môi mình, và đặt nhẹ vào đó một nụ hôn.
-Chị hứa với em, chỉ cần em cho phép thì ngay cả khi em vào toilet, chị cũng sẽ ở ngay cạnh.- Trái với hành động lãng mạng vừa rồi, Hương lại nhăn nhở chọc ghẹo.
Khuê lập tức rút tay về, bày ra bộ mặt giận dỗi.
-Đúng là không thể nói chuyện tử tế với chị được mà.
-Đùa chút thôi.
Hương đưa tay qua tìm bàn tay Khuê, dịu dàng mà nắm lấy. Cô chân thành nói.
-Những chuyện như hôm trước tuyệt đối chị sẽ không để nó lặp lại nữa đâu. Cho nên sau này, không được rời khỏi tầm mắt của chị nữa. Biết chưa?
Khuê thở dài, đáp:
-Hỏi chị có câu ngắn xíu à, chỉ cần nói được hay không thôi. Chị nhắc lại chuyện đó làm gì?
-Vì chị ấm ức.- Hương nói.
-Hắn giở trò với em cơ mà, có phải với chị đâu.
-Chính vì hắn làm vậy với em nên chị mới tức. Rõ ràng em là người của chị, vậy mà tên khốn đó ngang nhiên động tới em. Làm cho em chịu khổ như vậy, mà chị cũng chỉ có thể lẳng lặng đưa em rời đi.
Khuê bật cười. Thấy vậy, Hương quay qua nhìn với ánh mắt khó hiểu.
-Lời chị nói có gì buồn cười sao?- Hương hỏi.
Khuê gật gật đầu, đáp:
-Đúng vậy, rất buồn cười. Chị nói là “lẳng lẳng đưa em đi”?
-Phải.- Hương xác nhận.
-Vậy ai khiến tên David đó không thể đụng vào phụ nữ nữa?
-Sao em biết?- Hương ngạc nhiên hỏi.
-Showbiz mà, mọi việc được truyền tai nhau nhanh thôi.
-Nhưng dù sao vậy cũng nhẹ cho hắn rồi. Nếu làm to chuyện, e rằng hắn chẳng còn cơ hội ở lại cái đất này.
Khuê gật đầu, đáp:
-Như vậy cũng đủ rồi. Chị đừng làm gì hắn nữa.
-Tuân lệnh.- Hương vui vẻ nói.- Thế boss của tôi nghĩ xem muốn ăn gì chưa?
-Ừm, tới Sukiyabashi Jiro đi. Em thấy nói ở đó rất ngon. Với lại xem Jiro Dreams of Sushi, em đã rất muốn tới đó rồi.
-Chỗ đó ở quận Ginza nhỉ?! Cũng gần đây thôi. Sau khi ăn xong, em có muốn đi đâu không?
-Ừm, chỉ cần em no bụng, thì theo chị đi đâu cũng được.- Khuê vui vẻ đồng ý.
-Là em nói đấy nhé.- Hương mỉm cười rảo hoạt.
Hai người cùng nhau đi ăn, đi dạo quanh Ginza, tới khi thấm mệt mới chịu lôi nhau về.
Đêm xuống, thành phố sầm uất vẫn sáng rực bởi vô vàn ánh đèn điện. Từ trên cao, qua tấm kính trong phòng của một khách sạn sang trọng, hai bóng hồng xinh đẹp đang cùng tận hưởng “bữa ăn đêm” tuyệt hảo nhất. Nếu ai vô tình nhìn thấy, chắc hẳn cũng chỉ biết đỏ mặt mà ngượng ngùng quay đi.
—————
*8:50a.m tại văn phòng ông Tsuyoshi- đối tác của Hương*
Cô thư ký nhỏ đang cố gắng xin lỗi Hương. Bởi lịch trình của sếp cô ấy thay đổi đột ngột, ông ta đã rời khỏi Nhật Bản và tới Thái Lan để dự một hội thảo lớn bên đó.
Hương vẫn bình tĩnh, gõ đầu ngón tay trỏ xuống mặt bàn gỗ theo nhịp của chiếc đồng hồ quả lắc phía sau lưng. Cô sai người đi điều tra về lịch trình cũng như nơi ở của Tsuyoshi khi tới Thái. Sau đó, cô cùng Khuê lập tức rời khỏi Nhật, lấy ngay 2 vé tới Thái sớm nhất trong ngày hôm ấy.
Và thế là Hương cùng Khuê có thêm một chuyến du lịch tới Thái vô cùng ngẫu nhiên.
—————
* Bangkok*
Từ sân bay Quốc tế Suvarnabhumi, Hương bắt taxi tới thẳng khách sạn, nơi ông Tsuyoshi đang ở.
-Cầu cho tên này không biến mất khỏi Thái Lan.- Hương lẩm bẩm.
-Sao vậy? Đối tác của chị lại rời địa điểm à? Lần này là tới nơi nào nữa? Lào, Campuchia hay về Việt Nam đây- Khuê hỏi.
-Không có, chị đang cầu cho hắn ta ngoan ngoãn ở yên đây. Nếu còn chạy khỏi cái đất này mà để chị bắt được, thì …
-Bẻ chân?- Khuê ngắt lời Hương, kèm theo một nụ cười tinh nghịch.
Hương bật cười, xoa đầu cô gái ngồi bên cạnh:
-Phải, chị sẽ để cho e tự tay bẻ chân hắn.
Khuê lắc đầu nguây nguẩy.
-Thôi khỏi, em không tàn nhẫn vậy. Nhưng chị không định bẻ chân người ta thật đấy chứ?
-Em trước giờ vẫn nghĩ chị tàn độc vậy sao?- Hương hỏi.
-Ai biết được…
Khuê chưa kịp nói hết câu, chiếc taxi chở hai người bỗng phanh gấp. Hương nhanh tay đỡ lấy Khuê, để cô không đập đầu vào bất kỳ vật gì phía trước.
Bác tài lập tức xin lỗi Hương và Khuê, rồi ông bước xuống xe, xem tình hình của người vừa bất ngờ chạy băng qua đường trong khi chưa có đèn báo có người đi bộ để rồi lao thẳng vào xe ông.
-Em ở lại trong này. Để chị ra ngoài xem sao.- Hương nói.
Khuê gật nhẹ đầu. Cô yên lặng ngồi trong xe, hạ bớt cửa kính, để tiện có thể nghe ngóng từ bên trong.
Hương tiến lại gần người đàn ông bị tông. Ông ta khoảng ngoài bốn mươi, vì va chạm nhẹ nên có vẻ như vẫn ổn. Ông ta chỉ ôm cổ tay và vội vàng đứng dậy, định rời đi ngay. Tuy nhiên, Hương thấy ông ta vô cùng quen mắt, bèn kéo lại hỏi.
-Xin lỗi, ông không sao chứ?
Người này có vẻ hiểu tiếng Anh, ông ta gật nhẹ đầu, rồi tìm cách rời khỏi đó.
-Khoan đã.- Hương giữ ông ta lại, nhìn kỹ khoảng vài giây, cô chợt nhận ra đây chính là đối tác của cô. Người khiến cô lặn lội đi tìm gặp.- Ông Tsuyoshi, là ông phải không. Tôi là Phạm Hương, bên Diamond group. Tôi tới tìm ông…
Hương chưa kịp nói xong, ông ta vội túm lấy tay áo Hương, khẩn khoản cầu xin:
-Làm ơn, làm ơn cứu lấy tôi. Chúng sẽ bắt tôi, rồi giết tôi mất.
Hương nhíu cặp chân mày, rồi nhanh mắt nhìn quanh.
-Ông yên tâm, vào xe rồi nói chuyện.
Cô trấn an người đàn ông này và đưa ông ta vào trong xe, kêu bác tài lái tới khách sạn của Tsuyoshi.
Trên đường cô nhận thấy ông ta vô cùng sốt sắng, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, hằn lên vết đỏ, đủ để thấy căng thẳng tới mức nào.
Cô mở lời hỏi:
-Ông có thể nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì không? Có thể chúng tôi sẽ giúp được.- Hương nói, đồng thời đưa cho ông ta một tấm danh thiếp của mình.
-Thật xin lỗi, chuyện hủy bỏ hợp tác với Diamond là một sai sót lớn nhất trong cuộc đời tôi.- ông ta nói.
-Ông thừa biết, Diamond là tập đoàn lớn, vô cùng uy tín. Tại sao ông lại hủy hợp tác, để quay qua ký kết với một công ty vô danh khác.
-Họ đưa cho tôi lợi nhuận cao hơn của mấy cô. Vì quá tham mà giờ tôi phải khổ như vậy đây.- Tsuyoshi ôm mặt, thẫn thở.
-Ý ông là sao?- Hương hỏi.
-Khi nãy vô tình đâm phải xe của hai người, là do tôi đang chạy trốn đám người kia. Họ biết tôi sẽ gặp cô ở Nhật, liền truy đuổi muốn ngăn chặn lại. Có lẽ họ sợ tôi sẽ thay đổi quyết định. Thật không ngờ chạy tới đất này rồi mà chúng còn bám theo. Tôi phải làm sao đây?
Tsuyoshi rầu rĩ ôm đầu, giọng nói nặng nề khổ sở. Gương mặt già hơn tuổi của ông ta nhăn nhúm lại, vì những nếp gấp đua nhau xuất hiện đầy khốn khổ.
-Ông có biết gì về chúng không?
-Ý cô là công ty tôi ký hợp đồng hợp tác?
Hương gật đầu.
-Nó thực chất chỉ là công ty nhỏ vô danh ở ngoài Bắc Việt Nam. Tuy nhiên đứng sau nó là cả một tập đoàn vô cùng lớn mạnh. Người đứng đầu cũng chính là đối tác cũ của tôi. Không ngờ tới có ngày, bà ta có thể bất chấp thủ đoạn mà truy đuổi tôi như thế này.
-Ông cho tôi biết tên tập đoàn đó đi.- Hương nói.
-LK group.- Tsuyoshi đáp.
Khuê ngồi đó mà sững lại, mẹ cô tại sao lại muốn gây chiến với chủ tịch Phạm. Lại còn làm kiểu ném đá giấu tay nữa.
-Ông chắc chứ? Có khi nào nhầm tên không?- Khuê gấp gáp hỏi.
-Sao có thể nhầm. Người phụ nữ đứng đầu LK không phải người đơn giản. Bà ta thông qua công ty ảo, ký hợp đồng hợp tác với tôi. Tới khi tôi nhận ra là bị bà ta lợi dụng thì cũng đã muộn.
-Được rồi.- Hương nói.- Hôm nay gặp ông thế này, coi như là một cơ hội mới cho cả tôi và ông. Khi về khách sạn, chúng ta sẽ nói chuyện rõ hơn.
Khuê nắm lấy tay Hương, cô bồn chồn hỏi:
-Tại sao mẹ em lại muốn làm vậy với bác Phạm? Liệu có phải bà ấy muốn ngăn cản chúng ta không?
-Đừng nghĩ nhiều. Mẹ em là người làm ăn, chuyện này cũng là điều bình thường. Cho nên chị nghĩ bác không phải vì chuyện giữa chúng ta đâu.- Hương trấn an.
-Nhưng còn ba chị, em biết phải ăn nói thế nào đây.
-Đừng lo, mọi chuyện để đó cho chị.- Hương nắm lấy tay Khuê, trấn an cô ấy.
Dù nghe là vậy, nhưng bảo Khuê không phải nghĩ thì sao có thể chứ. Trong lòng không yên, cô muốn nhanh nhanh gọi cho mẹ để hỏi cho rõ ràng. Tuy nhiên lại bị Hương ngăn lại, cô ấy muốn cô đứng ở ngoài vụ việc lần này.
—
Sau khi đưa Tsuyoshi tới khách sạn và bàn bạc về điều khoản hợp đồng, bên cạnh đó cũng đảm bảo việc giữ an toàn cho bản thân ông ta và gia đình, cuối cùng thì Hương cũng xong việc chính của chuyến công tác lần này. Thời gian còn lại ở Thái, Hương và Khuê tranh thủ hưởng thụ nốt.
Hương đưa Khuê đi tới khu chợ đêm Khlong Lod. Nắm tay nhau đi dạo quanh những gian hàng, ăn những đồ ăn bình dị nơi đây, cùng trò chuyện, thỉnh thoảng lại trêu chọc nhau như hai đứa trẻ. Chỉ là cùng nhau làm những điều đơn giản và nhỏ nhặt vậy thôi, nhưng sao họ lại cảm thấy hạnh phúc tới vậy. Mặc dù không nói ra, nhưng cả Hương và Khuê đều cảm nhận được thứ hạnh phúc bình dị ấy, len lỏi trong từng tế bào. Giống như những ngày đầu tiên họ quen nhau vậy. Êm đềm, mỗi ngày đều trôi qua vô cùng hạnh phúc, không có sợ hãi, cũng không từng nghĩ tới sẽ có ngày để lạc mất nhau, rồi trải qua bao sóng gió, mới có thể tái hợp. Cũng thật may mắn, tình yêu và sự chung thủy đã một lần nữa đưa họ trở về bên nhau.
Tới nơi bán đồ lưu niệm, Khuê muốn tìm đồ tặng cho Bắp. Nó bắt cô phải mang món gì đó độc lạ về cho nó. Nãy giờ cũng qua mấy hàng rồi mà không tìm được gì.
-Khó chọn thật đấy, em không biết mua gì cho Bắp.- Khuê nói.
Hương đưa cho Khuê con chó bông mập ú, mặc chiếc quần boxer đỏ chấm bi.
-Mua cái này cho Bắp nè.- Hương nói.
Khuê cầm con chó bông Hương đưa cho, nhìn nó rồi lại quay qua nhìn Hương, tỏ vẻ khó hiểu, Khuê hỏi:
-Tại sao chị lại muốn tặng con chó bông này?
-Thì coi như tặng người yêu cho nó. Chứ nó một mình cũng lâu lắm rồi. Hai đứa mình cứ cạnh nhau suốt ngày thế này, mà để nó lẻ bóng hoài cũng kì. Có con chó bông này thay em ở cạnh Bắp cũng tốt ha, đỡ cô đơn.- Hương cười nham nhở.- Với lại nhé, con chó bông này còn mặc hẳn boxer, chứ không nude như những con khác. Vừa kín đáo mà vẫn sexy.
Khuê đứng che miệng cười ngặt nghẽo. Nếu không phải đang ở ngoài đường chắc cô sẽ thả phanh cười cho đã. Khuê nhìn Hương cũng đang nhe răng, nhăn nhở không kém.
-Chị có tin mang con này về cho nó, nó nướng cả hay đứa mình như nướng bắp không?- Khuê hỏi.
-Tại sao? Chị có ý tốt vậy còn gì.
-Được, vậy thì mua. Nhưng em sẽ nói với Bắp, đây là quà của mình chị mua tặng nó, em không liên quan.
Hương gật đầu mang con chó bông ra trả tiền.
-À đúng rồi, mai đi mua cả chân mày giả cho nó nữa, khỏi phải vẽ.- Hương nói.
Khuê đang uống nước mà suýt phun cả vào người Hương. Con người này thật không muốn để cho cô sống thọ mà.
-Quá đáng.- Khuê nói.- Nhưng mà thật ra thì ban đầu em cũng định mua tặng nó đồ kẻ lông mày.
-Ha ha, hai đứa mình là một cặp không sai chút nào ha.- cô xoa đầu Khuê, nói.
Hương mang con chó bông đưa cho người bán hàng, gửi tiền và không quên lời cảm ơn. Chị bán hàng mập mạp, nước da ngăm đen, vô cùng niềm nở, trò chuyện đôi ba câu với Hương bằng tiếng Thái. Khuê đương nhiên nghe không hiểu nên chỉ đứng cạnh kèm theo một nụ cười tươi rói làm phông.
Ra khỏi gian hang đó, Khuê hỏi:
-Chị nói được tiếng Thái sao?
-Biết mấy câu giao tiếp dễ dễ thôi. Chị gái vừa rồi cũng chỉ hỏi những từ đơn giản ấy mà.- Hương đáp.
Khuê tò mò, cô hỏi tiếp:
-Chị ấy hỏi gì vậy?
-Thì khen chị thật xinh đẹp này. Rồi hỏi chị có người yêu chưa? Chị bảo người yêu em đứng ngay sau đó. Chị ấy cười rồi bảo em xinh lắm, nhưng mập thêm tý nữa sẽ đẹp hơn. Vậy đó.
-Em mà mập lên sao mà kiếm cơm được.- Khuê bĩu môi.
-Này cô bé, chị đã để em đói ngày nào chưa? Em có thất nghiệp thì cũng có người nhận về nuôi mà. Chị đây cũng là người rất tử tế đấy nhé.
Khuê, gật gật đầu, giả bộ công nhận.
-Phải rồi, chị tử tế, chị tốt. Nếu thế thật thì trước đây chị đâu có bỏ rơi em.
Bước chân của Hương bỗng chậm lại một nhịp. Điều Khuê vừa nói, thực sự đã khiến tim Hương lần nữa thắt lại. Cô không thể nói cho Khuê biết sự thật là mẹ Khuê chính là người đã ngăn cản cô. Thậm chí Hương còn biết được kẻ đã gây tai nạn hôm đó (khi cô chạy tới sân bay để gặp Khuê) chính là nhân viên của bà Trần. Cô phát hiện ra điều này, khi vô tình chạm mặt ông ta ở chỗ mẹ Khuê. Cô biết mình không nên nói những điều này, nên luôn giữ im lặng. Tưởng rằng thời gian sẽ làm Khuê quên dần những việc trước đây đi, nhưng có vẻ sự tổn thương này quá lớn với cô ấy. Dù thế nào, nó sẽ vẫn mãi luôn là một vết sẹo chưa thể lành miệng.
Không khí đang vui vẻ, bỗng nhiên trầm xuống. Khuê cũng biết mình đã lỡ miệng, nhưng đó thực sự là những lời trong lòng cô.
-Em vẫn không thể quên được điều đó.- Hương buồn bã nói.
-Xin lỗi, nhưng nó không dễ dàng gì để xóa đi. Ngày chị bỏ rơi em, thời gian đó thật khủng khiếp, nó kéo dài, và mỗi ngày trôi qua đều là một cực hình với em. Nó gặm nhấm em bằng nỗi đau không thể diễn tả. Vừa yêu vừa hận. Em tưởng mình không thể gượng dậy nổi.
Nhắc tới những điều này, hơn ai hết, Khuê vô cùng khổ sở. Chỉ cần nghĩ tới thôi cũng đủ làm cô thấy sợ hãi.
Hương vội ôm lấy Khuê, vỗ về cô ấy. Cô cảm nhận đươc từng cơn nấc nhẹ nghẹn ngào của Khuê. Thực sự năm đó Hương từng có suy nghĩ trốn chạy, nếu như không kịp nhận ra tình yêu Khuê dành cho Hương là nhiều tới đâu, thì hôm đấy chưa chắc cô đã chạy tới tìm Khuê. Nhưng đáng buồn, vẫn chẳng thể thay đổi được gì, bởi sự can thiệp của mẹ Khuê còn chớ trêu hơn số phận ông trời sắp đặt.
Vẫn ôm Khuê trong vòng tay, Hương thì thầm ghé vào tai Khuê nói:
-Bởi vì chị yêu em, nên mới mang đến cho em toàn những bất hạnh. Đó là tất cả những gì chị sợ. Vì sợ hãi mà chị suýt đánh mất em. Bây giờ nỗi sợ đấy vẫn còn, thậm chí còn nhiều hơn. Chị sợ tình yêu của chị quá lớn, rồi ích kỷ chiếm giữ em thêm một lần nữa, mà lần này, chị vẫn lại là người không mang tới cho em sự an ổn.
Khuê rời khỏi cái ôm ấm áp của Hương, để có thể đối diện, và nhìn được vào đôi mắt của người cô yêu.
-Những lời này nghe giống như chị lại chuẩn bị nói chia tay với em vậy.
Hương mỉm cười dịu dàng, nhưng ánh mắt thật buồn. Cô nắm lấy tay Khuê, nhìn vào đôi mắt ẩm ướt, như chỉ trực tuôn trào những giọt lệ ấy. Hương nói:
-Em biết không, chị nhận ra rằng mình còn sợ hãi một điều nữa. Thậm chí nó còn lớn hơn gấp vạn lần… -Hương dừng lại một lát.
Khuê tiếp lời:
-Là gì? Có phải là sợ mất em không?
Hương có chút ngạc nhiên, cô hỏi lại:
-Sao em biết được điều đó?
Khuê mỉm cười, làm lệ đang rưng rưng nơi khóe mắt chảy dài xuống đôi gò má. Đấy hẳn không phải là giọt nước mắt đau khổ nữa rồi.
-Em biết, vì em cũng vậy. Điều khiến em thấy sợ hãi nhất chính là để mất chị. Nếu nó xảy ra một lần nữa, em sẽ chẳng thể vực dậy nổi mất. Hứa với em, đừng để điều đó xảy ra.
-Được, chị hứa.- Không cần một giây nghĩ ngợi, Hương đáp.
Cô đưa tay lau đi nước mắt còn đọng lại hai bên khóe mắt Khuê. Ôn nhu vuốt nhẹ mái tóc đen dài, mềm mại của Khuê.
-Còn chuyện này nữa- Hương nói.- Chúng ta vẫn ở trên đường đấy.
Khuê mỉm cười, vòng tay qua khoác lấy tay Hương.
-Vậy thì đi tiếp thôi. Lúc nãy đang vui mà em làm hỏng không khí. Cho nên lát nữa em sẽ đãi chị món gì đó ngon ngon, chịu không?
-Ha ha, chỉ cần e cởi đồ ra nằm trên đĩa cho chị ăn, là ngon nhất rồi.- Hương trêu chọc.
-Mơ đi, đồ lưu manh, biến thái.- Khuê nói rồi chạy trước.
Hương hớn hở cười chạy theo.
Cảnh tượng khiến người xung quanh phải bật cười, mặc dù nãy giờ không ai hiểu hai đứa trẻ này nói gì. Trước vài phút còn tranh cãi khóc lóc, sau đã lại ôm ấp cười đùa. Bà lão ngồi bán hàng cạnh đó nói qua với mấy bà xung quanh.
-Thật chẳng thể hiểu nổi bọn trẻ thời này.
Đúng là vậy thật. Tuy nhiên có một điều vô cùng dễ hiểu, đó là con người Hương trước nay có bao giờ nghiêm chỉnh được với Khuê đâu. Vì ở bên Lan Khuê, Phạm Hương mới chính là Phạm Hương. Mới chính là bản ngã chân thật nhất.
—
Thời gian bên nhau là những hồi ức quý giá nhất. Dù cho có là những ký ức đau buồn hay vui vẻ, thì nó vẫn là bằng chứng, chứng minh cuộc tình đó thực sự đã tồn tại.
Tận hưởng, vì biết đâu sẽ là những kỷ niệm cuối cùng. Phía sau bầu trời quang, luôn là cơn giông lớn.
—END CHAP 14—
[text_hash] => 46f6cacc
)