Array
(
[text] =>
-Chị đứng lại đó. Nếu bây giờ chị còn bước tiếp một bước nữa, chúng ta sẽ kết thúc.- Khuê hét lên trong sự đau đớn, tuyệt vọng tột cùng khi bóng lưng Hương đang xa dần.
Đưa lưng về phía Khuê, đôi bàn tay siết chặt lại, Hương cắn lấy đôi môi đang run rẩy của mình, như đang cố gắng kìm nén cảm xúc thật của bản thân. Lúc này đây, cho dù có bị giang hồ chém thành chăm mảnh, cô cũng chẳng thấy đau đớn bằng việc phải từ bỏ Khuê. Nhưng tương lai của Khuê không thể có cô. Một kẻ côn đồ không gia đình, không nhà cửa đàng hoàng tử tế, sao có thể sánh với người con gái vừa có nhan sắc và học thức như Khuê. Hai người cơ bản là có duyên mà không có nợ. Hương không thể mù quáng mà giữ Khuê lại bên mình. Tất cả… sẽ phải chấm dứt.
-Chúng ta nên dừng lại thôi, đó là tất cả những gì tôi có thể làm cho em.
Nói rồi Hương bước đi, bỏ lại sau lưng người con gái đang vỡ vụn vì đau khổ. Hương là người đầu tiên cô ấy yêu như vậy, cho dù gia đình và xã hội có phản đối thì cô vẫn chưa một lần muốn buông tay người con gái đó.
Vậy mà ngay lúc này, người đẩy cô xuống đáy vực sâu nhất cũng chính là người mà cô yêu nhất. Hai mắt nhòe đi, đau khổ nhìn theo bóng lưng lạnh lùng ấy khuất xa dần…
—
Nếu một ngày gặp lại người đó, liệu có còn rung động, còn say đắm, còn nguyện hy sinh tất cả vì người đó. Hay sẽ còn hận, còn đau vì một người đã từng vứt bỏ mình.
Tình yêu là một thứ tình cảm khó nói, khó đoán. Là một thứ mỏng manh dễ tan vỡ như bong bóng xà phòng, nhưng cũng lại rất vững vàng như bức tường thành kiên cố.
Có yêu sẽ có hận. Khuê và Hương dành cho nhau thứ tình cảm đẹp đẽ nhất, và cũng cùng nếm trải nỗi đau đớn giằng xé đến tột cùng mà tình yêu đem lại. Liệu rằng khi gặp lại, họ có rơi vào lưới tình ấy một lần nào nữa hay không?
—
[text_hash] => e38dd9cc
)