VKook | Hiến tế – Chương 39: Công chúa muốn hẹn hò ! – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

VKook | Hiến tế - Chương 39: Công chúa muốn hẹn hò !

Array
(
[text] =>

Trời cũng đã chiều tối, hai con người không có lấy một mảnh vải che thân đang ôm nhau ngủ thật ngon lành. Jungkook vẫn là người thức dậy đầu tiên, yêu thương hôn lên má Taehyung một cái mới lòm chòm ngồi dậy đi ra ngoài.

Rất lâu sau hắn mới tỉnh dậy, Taehyung mắt lờ đờ, khuôn mặt chưa tỉnh ngủ hiện rõ ra, quay qua ôm lấy người bên cạnh, nhưng bên cạnh lại trống không, chẳng có lấy một hơi ấm. Jungkook đã đi đâu rồi ? Cậu lại bỏ hắn đi sao ? Hay từ đầu đến giờ chỉ là một giấc mơ ?

Taehyung giật bắn người, vội vàng đứng dậy chạy khắp nhà tìm cậu, miệng hét lớn “Kookie !”

“Tae ! Mặc quần vào !”

Nhìn thấy Jungkook từ phía phòng bếp chạy ra, trên người còn đeo cái tạp dề to lớn. Hắn chạy tới ôm chặt lấy cậu, cảm nhận được hơi ấm hắn mới biết đây không phải là ảo tưởng, không phải là mơ

“Kookie, anh nhớ em đến điên rồi”

“Vâng, nhớ em đến tận hai ngày liên tục”

Taehyung cứ ôm ôm hôn hôn cậu, mặc kệ cậu vùng vẫy ra ngoài, cậu biết sau cái hôn hôn ôm ôm này sẽ có chuyện. Jungkook bên dưới tất nhiên vẫn là chưa có ổn được, dáng đi vẫn còn rất loạng choạng, vì thấy hắn cả ngày không ăn gì, lại còn đang ngủ say mà không có nỡ gọi hắn dậy chỉ có thể khó khăn mà đi ra ngoài nấu bữa tối cho hắn.

“Em sáng sớm như thế đi nấu ăn làm gì ?”

“Đã là trời tối rồi thưa ngài chúa quỷ”

“…”

Nếu là Jungkook nói thì hắn sẽ rất bình thường vì đó là cậu trêu chọc, nhưng không phải cậu nói, người hay quên nhất trong những người có chức quyền to gan quay lại lấy đồ, nghe thấy chủ của mình nói sai, đi ngang qua sửa chữa, dừng lại một chút nhìn hai con người một có một không quần áo đó liền cúi gập người lui đi “Hai người cứ việc, tôi sẽ gọi người lau dọn sau, làm phiền rồi”

“Tae, mặc đồ vào”

Jungkook xấu hổ đá Taehyung vào phòng, bản thân xấu hổ đến cổ cũng đỏ lên, luống cuống chạy vào phòng bếp tiếp tục món ăn đang dang dở.

“Kookie, anh mặc xong rồi”

Từ đằng sau bay đến ôm lấy Jungkook từ đằng sau, thân mật để cằm lên vai cậu. Jungkook vẫn không quan tâm người đằng sau càn quấy, chú tâm vào nồi thức ăn

“Kookie, ngày mai anh muốn hẹn hò”

“Tại sao ?” Jungkook cũng không thích ra ngoài cho lắm, ở nhà có thể tự nấu món mình thích, làm những điều mình thích, khỏa thân như Taehyung chạy khắp nhà cũng không ai dị nghị.

“Cái gì cũng đã làm rồi, dưới đây đã sưng đến không thể nói, nếu tiếp tục em sẽ đau mất”

“Anh cũng biết rằng nó sưng à ?”

“Là do em bảo bất cứ lúc nào cũng có thể…”

Jungkook đưa khủy tay thúc mạnh con người đang sờ loạn đằng sau, mặc kệ người yêu bảo bối ôm lấy bụng khóc ròng “Kookie, em đã khỏe lên rất nhiều rồi đấy biết không”

“Chỉ có làm cùng anh là yếu, ngất liên tục hự…”

“Em không ngần ngại cho anh ăn khủy tay lần thứ ba đâu”

Jungkook xoa xoa khủy tay tàn nhẫn, tiếp tục chú tâm vào nồi thức ăn, mặc kệ con người đang ôm bụng vẫn cố hôn lấy cậu người yêu bảo bối

“Ngày mai đi hẹn hò nhé ?”

“Không”

Biết đấy, không phải là chúa quỷ là không biết ăn vạ với người yêu đâu, là chúa quỷ cái gì cũng phải khác hẳn người ta, ăn vạ cũng lớn hơn người ta

“Sao em dám làm thế với anh ! Có biết anh tổn thương lắm không !”

“Đàn ông con trai dễ tổn thương vậy sao, chỉ có mấy cô công chúa mới dễ tổn thương”

“Anh là công chúa ! Anh cũng biết tổn thương !” Ôm lấy eo con người kia đang mặc kệ mình mà lắc lư như muốn nhấc cả thân cậu lên đem đi quay vòng

“…”

Thôi thì ngày mai đi hẹn hò vậy.

Rất nhanh đã qua một ngày, Taehyung như đứa trẻ ngồi trên giường hối thúc Jungkook chuẩn bị thật nhanh. Jungkook chuẩn bị quần áo cũng lon ton chạy theo, Jungkook thay đồ cũng lon ton chạy theo, bị đá ra ngoài không biết bao nhiêu lần….

“Em xong rồi”

Jungkook rất nhanh liền xong, vừa chỉnh trang quần áo vừa hướng Taehyung bước tới gần. Taehyung vui vẻ choàng lấy vai Jungkook đi ra ngoài.

Jungkook cũng đã không còn có hứng thú như lúc trước, chỉ là nhìn ngắm một chút rồi lại bỏ đi không có lôi kéo hắn đi mua cái gì cho, mua kẹo hồ lô cũng chính mình mua, Taehyung có chút hụt hẫng

“Kookie, cần anh mua gì không ?”

“Không” Jungkook đẩy ra khuôn mặt không biết xấu hổ giữa bàn dân thiên hạ đứng hôn hôn. Taehyung mếu máo hướng Jungkook nũng nịu

“Em không giống như trước nha…”

“Là thế nào không giống ?”

Jungkook khó hiểu ngước lên nhìn khuôn mặt nhăn nhó khó chịu, Taehyung phụng phịu kể lể

“Em không có kêu anh mua kẹo hồ lô nữa, không có để anh mua này kia nữa, không có rủ anh ngắm hoa nữa, còn không chịu cho anh hôn”

Jungkook im thin thít đứng im suy nghĩ một lúc, kéo Taehyung vào góc tường chắc chắn rằng không ai nhìn thấy, kéo mạnh cổ áo hắn hôn môi.

Miệng kéo ra sợi chỉ bạc, Jungkook miệng thở hỗn hễn híp mắt nhếch mép liếm môi, trông câu dẫn biết bao nhiêu “Theo ý anh rồi nhé”

“Ây, chàng trai này sao lại cưỡng hôn trai nhà lành thế hả”

Taehyung luyến tiếc lén liếm môi tìm kiếm dư vị trên môi Jungkook, hắn hôn chưa có đủ, phải hôn đến khi nào Jungkook không còn sức mà ngã vào lòng hắn cơ.

Taehyung phắc một cái liền biến thành trai nhà lành bị cưỡng hôn, thành người vô tội đáng thương. Jungkook mặt đen đỏ xen lẫn xấu hổ nhìn quanh chắc chắn rằng không có ai nhìn thấy cái hiện tượng này, đánh hắn một cái xù lông nhỏ giọng mắng “Đều là do anh muốn hôn còn gì, đưa ra cái khuôn mặt buồn xụ đó, hỏi làm sao em có thể chịu được”

Nắm chặt lấy vai Taehyung ép vào tường, Jungkook trên môi nhỏ bóng loáng vì lúc nãy liếm môi câu dẫn, mắt hắn nhìn chăm chú xuống nơi cổ dấu hôn vẫn chưa có hết, Jungkook không làm gì cũng thật câu dẫn

“Kookie, anh đau…”

“A, em xin lỗi” Jungkook thả lỏng tay xoa xoa nơi vai, Taehyung hôm qua cũng có nói cậu đã khỏe lên rất nhiều, lúc nãy nắm chặt như thế Jungkook nghĩ rằng hắn bị đau

“Không phải ở đó, ở đây…”

Nắm lấy tay Jungkook đưa xuống cái thứ đang rục rịch kia, thành công làm cậu đen mặt đánh hắn một cái đau ơi là đau, dậm chân đi trước, còn phun ra lời độc ác gây tổn thương cho công chúa nhỏ Kim Taehyung “Đau thì chặt bỏ đi”

Jungkook bỏ đi, Taehyung vẫn còn đứng đấy, mắt nhìn chằm chằm vào người mặc bộ quần áo đen đang mở ra vòng kì lạ giữa không trung hướng nơi hắn và cậu lúc nãy. Hắn ta bị nhìn cũng vội vàng chạy đi, bị Taehyung nắm giữ lại, biến thành bụi.

“Kookie, đợi anh”

Taehyung cười cười đuổi theo, từ đằng xa tung tăng chạy tới nắm lấy tay cậu.

Nếu Jungkook đã không còn trẻ con tò mò thích chạy đi nơi này nơi khác như trước thì cứ để hắn chọc giận cậu, để cậu mắng, thế cũng vui…

“Tae, em muốn đến đồng hoa”

“Đồng hoa ?” Taehyung nắm lấy tay Jungkook lắc lư như đứa trẻ, nghe hỏi liền dừng mọi động tác nghiêng đầu đầy khó hiểu

“Đồng hoa lưu ly” Jungkook mỉm cười rạng rỡ, nắm lấy bàn tay đã ngừng của Taehyung tiếp tục lắc lư

“Không ! Không bao giờ !”

Taehyung đột nhiên lại hoảng hốt, tay nắm chặt lấy tay Jungkook như sợ cậu sẽ bỏ hắn mà chạy đi. Jungkook hơi bàng hoàng nhưng sau đó là cười thật rạng rỡ, không ngần ngại đặt lên môi hắn một nụ hôn “Không phải tặng cho anh, chỉ đến ngắm thôi”

Cái hoa màu xanh đó nghĩa là chia tay nhưng Jungkook lại thích nó, rõ ràng coi trọng hoa hơn, hắn như thế lại đi ghen tị với hoa…

“Anh ghen với hoa sao ?”

“Không có !”

Taehyung hất khuôn mặt nhăn nhó đi nơi khác, làm Jungkook buồn cười muốn chết. Ngày đó làm Pyo đi ghen với Taehyung, hôm nay làm Taehyung đi ghen với hoa.

“Anh biết không, hoa lưu ly có rất nhiều ý nghĩa đó, nên em mới muốn cùng anh đến đây”

“Ý nghĩa gì ?” Taehyung khó chịu nhìn đám hoa lưu ly được Jungkook ôm ấp trong lòng, hơi biến thái nhưng thật muốn biến thành hoa cho Jungkook ngửi…

“Ngoài lòng trung thành, tưởng nhớ và chia tay, nó còn có nghĩa là một tình yêu bất diệt”

Một tình yêu bất diệt, một tình yêu đầy mạnh mẽ giữa hai người, không ai có thể chia cắt được.

[text_hash] => feaa0feb
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.