Array
(
[text] =>
Những lời tán tỉnh nhau hôm đó, Jungkook sao mà quên nỗi cho được, cậu nghe nói sau khi tán tỉnh nhau thì sẽ trở thành người yêu, mà người yêu thì phải đi hẹn hò.
Hôm qua đã có ý định cùng Taehyung đi hẹn hò nhưng mà hắn cứ nhốt mình trong phòng làm những cuốn sổ sách gì đấy, còn làm rất chăm chú nữa.
Hôm nay Jungkook lấy hết can đảm bước vào phòng Taehyung, trong đời phải ít nhất là một ngày cùng người yêu hẹn hò nha !
“Tae…” Nhìn thấy Taehyung làm việc chăm chú đến ngủ quên như thế, Jungkook cũng chỉ dám gọi nhỏ. Thấy Taehyung một chút cũng không ngẩng đầu, có vẻ đã rất mệt rồi
Jungkook mặt đầy tủi thân xoay người muốn bước ra ngoài, thôi thì ngày mai vậy…
“Kookie” Taehyung đột nhiên bật dậy, nắm lấy cổ tay Jungkook làm cậu giật mình tóc gáy dựng hết cả lên
“T… Tae, anh dậy rồi ?”
“Xin lỗi, dạo này đã không quan tâm tới em” Taehyung dang hai tay kéo Jungkook lại gần ôm lấy eo, cạ cạ đầu vào bụng cậu
“Không có” Ôm lấy đầu Taehyung xoa xoa, Taehyung mệt cậu biết chứ, bởi vậy mà càng khó mà mở miệng muốn cùng hắn đi hẹn hò
“Có chuyện gì muốn nói sao ?” Hắn ngước đầu lên cằm để lên bụng cậu mỉm cười hỏi, thật đáng yêu chết đi
“Không có, đi vào phòng nghỉ ngơi đi, anh mệt lắm rồi” Jungkook vẫn một mực không chịu nói, ôm lấy mặt Taehyung xoa xoa bóp bóp. Mềm thật…
“Nói dối” Đứng dậy, ôm Jungkook càng ngày càng gần một hôn chốc lên môi cậu, thõa mãn cười nói “Nói đi, chuyện gì anh cũng theo em”
“Em muốn cùng anh… hẹn hò !” Jungkook hoàn toàn không cố ý nhấn mạnh từ cuối, nhưng biết sao được não điều khiển miệng mà.
Này mệt mỏi của công việc, mi nghĩ mi chống lại được câu nói này của Jungkook sao, haha !
“Vậy thì đi thôi”
Tinh thần hắn như có cánh mà bay, rất hưng phấn mà hôn chóc chóc lên môi lên má cậu. Cùng nhau chuẩn bị đi ra ngoài.
—
Taehyung dắt tay Jungkook đi dạo quanh các khu chợ lớn, cho Jungkook biết những món đồ từ nhỏ đến bây giờ cậu chẳng thể nhìn thấy được.
Jungkook là lần đầu tiên đi đến những nơi như thế này, cậu chắc chắn sẽ nắm lấy tay hắn kéo đi chơi, kéo đi chơi. A nghĩ tới là thấy vui rồi.
Như những gì hắn muốn rồi, Jungkook đầy tính tò mò nhìn ngó, hết kéo hắn đến quầy này lại kéo hắn đến gian hàng kia, còn đòi hắn mua kẹo hồ lô ăn. Hệt như một đứa trẻ.
“Anh đi mua kẹo hồ lô cho em, đừng đi đâu đấy” Sau câu dặn dò, hắn phải nhìn thấy Jungkook gật đầu mới chịu bỏ đi. Cậu ngoan ngoãn đứng đợi ở một góc, chìm vào suy nghĩ. Chút nữa nên ăn gì nhỉ ?
“Này cậu trai, muốn ăn kẹo hồ lô nữa không ?” Người đàn ông chùm áo che kín đầu không rõ mặt mũi đi tới đưa cho Jungkook cây kẹo hồ lô
“Không cần, cảm ơn” Jungkook từ chối lời ‘mời kẹo’ của người đàn ông. ‘Nữa’ ? Chẳng phải là đã theo dõi cậu ngay từ đầu sao, trong câu nói rõ ràng ý muốn dụ dỗ bắt cóc như thế làm sao mà không nhận ra được. Jungkook ta đây cũng rất thông minh nha !
Ông ta cũng không mời nữa, chuyển sang dụ dỗ bằng những lời còn ngọt hơn kẹo hồ lô ngào đường
“Cậu trai đáng yêu lại còn thông minh ngoan ngoãn nha, có phải đã được dặn dò rất kĩ không ? Như thế chắc hẳn người đàn ông ban nãy sẽ rất tự hào về cậu”
Jungkook được khen đến nổ lỗ mũi, thật muốn hất cái mặt lên trời, la lớn ‘Tae tự hào về ta !’ rồi cười thật lớn. Nhưng không, cậu sẽ không tin lời ngọt ngào của hắn đâu, cậu đã 18 rồi, là người lớn rồi !
“Sao người đó lâu về quá, có phải là đã bỏ cậu đi một mình không ?”
Jungkook giật mình một cái, đúng là lâu thật. Không không không, Jungkook mày phải thật tỉnh táo, mày không được say kẹo hồ lô mà mất tỉnh táo nghe theo người đàn ông này ! Taehyung đi tìm người bán hồ lô nên hơi lâu, anh ấy sẽ không bỏ đi.
“Có muốn cùng tôi đi tìm cậu ta không ?” Lời dụ dỗ không ngừng đánh vào tâm lí Jungkook, cậu cũng không phải người sắt, cậu không thể chịu nỗi được nhiều lời dụ dỗ như thế
“Nhưng…”
“Kookie, anh về rồi” Nhìn thấy Jungkook đang nói chuyện với người đàn ông không quen không biết, nhìn mặt Jungkook lại còn đang rất khó xử, Taehyung bước chân ngày càng nhanh, hai bước thành một bước đi đến bên cạnh Jungkook, ngăn cản cuộc trò chuyện của hai người
“Ông là ai ?” Taehyung vươn tay không ngần ngại hất nón áo người kia xuống. Hắn trợn tròn mắt nhìn vết bớt hình mặt trời trên trán người nọ, là người của thần ánh sáng !
“Lộ rồi” Phát ra tiếng ‘chậc’ bực tức, người đàn ông một khắc chạy đi liền biến mất vào đám đông.
“Tae, ông ta anh quen sao ?” Jungkook khó hiểu đầy đầu, quay người hỏi Taehyung. Câu trả lời không nhận được mà nhận được cái véo má thật đau “Không, em là suýt bị bắt cóc đấy”
“Em còn rất nhỏ, không hiểu được chuyện gì đang xảy ra đâu” Taehyung thở hắt một cái đầy khinh bỉ, nhét cây kẹo hồ lô vào tay cậu
“Em 18 rồi, em lớn rồi !”.
Để dỗ dành cơn giận dữ của Jeon Jungkook, Taehyung dẫn cậu đi nơi này đến nơi kia, đi chơi vui vẻ đến tận chiều
“Đi đến đây, anh đưa em đi đến nơi này”
Jungkook đi chơi vui vẻ đến quên mất thời gian, vừa nghe được Taehyung dẫn đi đâu liền răm rắp gật đầu đi theo. May là Taehyung đấy, nếu là người lạ sẽ bị bắt cóc giống lúc nãy thì thế nào, may mà hắn về kịp lúc, không thì chẳng phải hắn sẽ hối hận cả đời sao…
—
Đi đến một nơi được gọi là khu ‘bí mật’ của hắn.
Đồng hoa lưu ly trải dài đến không thể thấy được điểm dừng, cây cỏ xanh um khỏe khoắn. Ánh mặt trời hoàng hôn phối hợp theo nét đẹp chiếu sáng lên cánh đồng hoa lưu ly. Trông đến thật đẹp.
“A… sao anh tìm được nơi này” Jungkook chạy quanh cánh đồng hoa, dừng chân tại giữa cánh đồng, ngồi xuống ngắt vài cành gom lại thành một bó, tay nhỏ cầm không hết liền chuyển ôm hết vào lòng
“Chỉ là tình cờ tìm được” Taehyung chỉ bước chưa đầy năm bước, dừng ở đầu cánh đồng nhìn ngắm cảnh đồng hoa lưu ly cùng ánh hoàng hôn và Jeon Jungkook. Có cậu đứng đấy nó lại càng thêm đẹp đẽ
“Anh biết gì không…” Jungkook đứng lên, nhìn ngắm bó hoa lưu ly trong lòng
“Em thích hoa lưu ly, vì nó rất đẹp, nhưng em cũng không thích, vì nó mang ý nghĩa rất buồn”
“… là buồn như thế nào ?” Taehyung ngây người nhìn Jungkook đột nhiên nghiêm túc. Mắt đối mắt Taehyung, Jungkook mỉm cười trêu chọc “Không nói”
Ánh hoàng hôn phối hợp càng tốt khi có cậu, ánh sáng chiếu lên người Jungkook như muốn đem cậu bao trọn lấy theo ánh sáng rồi mang đi, nếu hắn không nhanh chân bước tới ôm trọn lấy cậu ngăn cản ánh sáng lấy mất người hắn yêu, ánh sáng sẽ không bao giờ mang cậu quay trở lại bên cạnh hắn nữa, sẽ không cho hắn nhìn thấy được một chút hình ảnh nào của cậu nữa.
[text_hash] => a25317b8
)