Kể từ khi anh trai bị tai nạn, cuộc sống của Mina trở nên bận rộn hơn nhiều. Nếu phải nói vẫn còn điều gì may mắn, thì ấy là vụ việc của Kai xảy ra vào đúng thời điểm mà các học phần của cô ở trường hầu như đã kết thúc. Mina không cần phải trả nợ học phần, hay ôn thi lại môn nào cả. Cũng nhờ thế mà cô mới có thể xoay xở vừa tới bệnh viện trông nom anh trai, vừa đi làm thêm ở quán cafe vào buổi tối, vừa tới trường hoàn thành nốt những học phần cuối.
Sau khi rời khỏi bệnh viện mới là 4 giờ chiều, Mina không về nhà ngay mà ghé qua khu phố mua sắm. Gần đây cô phải chi tiêu nhiều hơn thật, nhưng cũng không có nghĩa là Mina kẹt tiền, mà cho dù có kẹt tiền, thì cô cũng không thể nhận ơn nghĩa của người khác mà không đáp lại được. Người quen cũng vậy, mà người lạ cũng vậy.
Đôi bông tai mà một người có vẻ ngoài sang trọng như vậy đeo, chắc chắn cũng không ít tiền. Mina đã chuẩn bị trước rằng mình sẽ tốn khoảng vài trăm nghìn won. Nhưng nhiêu đó vẫn còn quá may mắn so với chuyện mất việc ở quán cafe, và phải quay cuồng tìm việc làm một cách gấp rút trong khi các khoản chi thì vẫn không giảm đi. Bởi thế, Mina trong lòng thầm cảm ơn vị khách hôm trước một nghìn lần. Dù là vài trăm nghìn won, hay có là một triệu won thì cô cũng phải đền bù lại đôi bông tai cho người ấy.
Dẫu rằng, trông người ấy có vẻ không cần đến nó cho lắm đi nữa.
Ghé vào một cửa hàng trang sức nằm ngay tầng trệt của trung tâm mua sắm lớn nhất nhì quận Gangdong, Mina cẩn thận ngắm nghía từng mẫu một, tìm kiếm một hình ảnh trong trí nhớ. Buổi tối hôm đó tuy ánh đèn không quá sáng, nhưng đôi bông tai ấy quá nổi bật, chỉ nhìn một vài lần cũng không thể quên được. Dù học ở trường nghệ thuật, nhưng Mina lại không rành lắm về trang sức. Ban đầu cô tính kéo Jihyo đi cùng, tuy Jihyo chắc cũng không rành lắm (?) nhưng có thêm một tư vấn viên bên cạnh cũng tốt. Chỉ có điều, kéo theo Jihyo đồng nghĩa với việc phải giải thích cặn kẽ lý do, mà Mina thì không muốn nhắc lại chuyện ngày hôm đó với ai cả. Ký ức bị quấy rối vẫn còn ám ảnh cô tới hôm nay. Thậm chí, ngày hôm sau đó, cô đã phải xin nghỉ phép một ngày, dù đã được anh quản lý động viên rất nhiều nhưng Mina vẫn cảm thấy hơi sợ hãi và né xa mỗi khi có tốp khách nam đi vào.
Cô cũng lo sợ mình sẽ bị gã kia \”ghim\” và quay lại quấy rối lần nữa, nhưng may mắn là tính đến giờ thì hắn chưa xuất hiện trở lại ở Serene thêm lần nào.
Không biết người phụ nữ kia có gặp rắc rối gì với hắn không… Mina âm thầm tự hỏi. Cô dự định sẽ hỏi thăm chuyện này khi gặp lại người ấy để đưa đôi bông tai. Nhưng trước mắt, cô cần tìm ra đúng đôi bông tai ấy đã.
Mina ngắm nghía khắp các cửa hàng trang sức của các thương hiệu dưới tầng trệt vẫn không tìm được đôi nào giống như trong ký ức của mình. Cô quyết định hỏi nhân viên để xin tư vấn. Chị nhân viên trực cửa hàng cũng rất niềm nở nhiệt tình, sau khi nghe cô mô tả liền đưa ra một vài mẫu. Tuy nhiên, không có mẫu nào thực sự giống với thứ cô cần.
Đôi bông tai kia có hình giọt nước, lồng trong một giọt nước nữa, xung quanh có những viên đá như những cánh hoa nhỏ. Mina chỉ nhìn qua nên không rõ nó được làm bằng gì, chỉ biết là rất sáng và đẹp. Cuối cùng, không còn cách nào khác, cô bèn lấy giấy bút từ ba lô của mình ra, bắt đầu phác thảo lại hình ảnh đôi bông tai trong trí nhớ của mình.