\”… Cuối cùng, mất công J.Kook thu hết can đảm mới dám kéo mũ xuống để lộ mặt, nhưng đối phương thậm chí còn không nhận ra cậu ấy!! Chị thấy có mắc cười không, đều là J.Kook tự mình ảo tưởng, hoá ra cậu ấy còn không nổi tiếng đến mức đó!\”
\”…\” Nayeon không có phản ứng nào đáng kể trước câu chuyện mà Dahyun đang thuật lại. Có vẻ như mọi chuyện đã trót lọt mà không có vấn đề gì lớn xảy ra, đối với Nayeon thì chỉ cần kết quả như vậy là được, mọi chi tiết khác không quan trọng cô đều sẽ tự động lược bỏ. Vừa lật qua mấy giấy tờ hợp đồng cần ký trong buổi sáng, Nayeon vừa tiếp tục nghe (hoặc không) Dahyun thao thao bất tuyệt kể lể chuyện đêm qua ở phòng bệnh.
\”Mà cô gái đó thực sự rất xinh đẹp, lần đầu tiên em thấy người xinh đẹp như v…\” Nói được nửa chừng thì nhận ra mình lỡ miệng, trợ lý ưu tú Kim Dahyun bèn chỉnh lại, \”… sau tổng giám đốc.\”
Nayeon không thèm liếc Dahyun lấy một cái, \”Nói vào thẳng vấn đề.\”
\”… Tóm lại thì sau khi J.Kook thành khẩn nhận lỗi trước mặt hai người bọn họ thì phía người nhà bệnh nhân cũng đã chấp nhận bỏ qua không làm lớn chuyện, thậm chí còn kiên quyết không nhận tiền hỗ trợ điều trị từ phía chúng ta. Cho dù em nói thế nào thì cô gái đó cũng một mực từ chối. Chị nói xem, chuyện này có lạ không?\”
Nayeon đặt mấy tờ hợp đồng xuống, ngẩng đầu nhìn Dahyun bằng ánh mắt không chút độ ấm, làm cho Dahyun đang nói khí thế bỗng có chút chột dạ. Khẽ chớp mắt một cái, Nayeon nói.
\”Đã cảm thấy lạ mà còn ngồi đây?\”
\”… Em, em đi ngay đây!!\” Dahyun cuống quýt ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi cửa, rồi sực nhớ ra mình quên túi xách, bèn quay lại lấy rồi tiếp tục ba chân bốn cẳng chạy ra. Dù rằng mình ngồi được ở đây phần lớn là nhờ quan hệ, nhưng mà nếu năng lực làm việc không xong thì người như Nayeon chắc chắn cũng không ngại đá mình ra khỏi công ty này đâu, Dahyun vừa chạy vừa cảm thấy rét run.
Chuyện hôm qua J.Kook gây ra đã khiến tâm trạng Nayeon xuống thấp cực điểm, mặc dù cô đã cố gắng phong bế mọi đường nẻo để chuyện này lọt ra ngoài, nhưng cũng không thể đảm bảo một trăm phần trăm rằng sẽ không có lỗ hổng. Nhất là với người đó… Chỉ sợ lúc này người đó cũng đã biết chuyện rồi.
***
Sau khi vết thương của Kai không còn gì đáng ngại, Mina làm thủ tục để chuyển anh trai mình sang phòng bệnh thông thường thay vì phòng VIP. Chi phí phẫu thuật thì không quá lớn, nhưng chi phí điều thì nếu nhân lên với số ngày chờ đợi cái tay của Kai cử động bình thường trở lại sẽ thành một con số không nhỏ. Anh trai cô cũng chỉ là nhân viên làm công ăn lương bình thường, tiền tích luỹ không gọi là nhiều, tuy vẫn đủ để chi trả trong những trường hợp thế này nhưng không có nghĩa là có thể dùng một cách phung phí.
Thật ra Mina cũng đã suy nghĩ rất kỹ về đề nghị được thanh toán viện phí của phía người gây tai nạn, nhưng kết luận cuối cùng của cô vẫn là không nên dính líu gì tới mấy người đó để tránh được phiền phức về sau. Tuy có vẻ ngoài mong manh hiền lành, nhưng đối với một số chuyện thì Mina lại là người vô cùng cứng rắn, đến mức gọi là cứng đầu cũng không quá lời.