\”Vâng… Con hiểu rồi. Con sẽ làm thế. Vâng, vâng. Con sẽ nhắn lại với em như vậy. Chào mẹ.\”
Giọng nói chuyện qua điện thoại của Kai có vẻ không được dứt khoát cho lắm. Anh hơi ngập ngừng, không rõ những gì vừa được nghe từ mẹ mang lại cho anh cảm xúc như thế nào. Mina đứng ngẩn người ở phòng khách, nhìn cốc nước lọc để trên bàn. Ngay lúc cô vừa quyết định cầm cốc nước lên để uống một ngụm thì Kai từ bên trong phòng đi ra. Có vẻ anh giật mình khi thấy cô ở ngay bên ngoài này thay vì trong phòng riêng như mọi khi, nên đã khựng lại một chút. Mina cũng hơi giật mình, ngụm nước trong miệng cô còn chưa nuốt xuống. Cả hai nhìn nhau vài giây, rồi Kai từ từ tiến lại gần, ngồi xuống cái ghế ngay phía đối diện.
Anh hít sâu một hơi, giống như đang lựa chọn từ ngữ. Có lẽ Kai cũng đoán được rằng Mina khi đứng ở ngoài này đã nghe được loáng thoáng gì đó rồi, vì dù sao thì căn hộ của hai anh em không lớn lắm, là kiểu 2LDK, diện tích khoảng chừng 75 mét vuông. Khi đứng ở phòng khách, chỉ cần trong phòng ngủ không đóng kín cửa thì hoàn toàn có thể nghe được rõ ràng người bên trong đang nói gì.
\”Là mẹ gọi.\” Kai thông báo, rồi hơi liếc nhìn Mina như để thăm dò nét mặt cô. Tiếc là trên gương mặt Mina lúc này không có biểu cảm gì đặc biệt.
\”Vâng.\” Cô chỉ đáp đơn giản, đặt cốc nước xuống bàn.
\”… Bà ấy nói em không cần phải về Nhật nữa.\”
Nghe Kai nói vậy, Mina hơi ngạc nhiên. Lần trước Kai tỏ ra rất kiên quyết, có vẻ như anh ấy còn bị phía mẹ và người cha dượng kia ép rất gắt gao. Vậy mà đột nhiên chỉ sau vài ngày họ lại thay đổi quyết định?
\”Mẹ có nói tại sao không ạ?\” Mina hỏi. Kai thở dài lắc đầu, \”Anh không rõ lắm. Nhưng mẹ bảo sẽ thu xếp để sang Hàn Quốc chăm sóc em, đến lúc ấy em có thể hỏi trực tiếp bà ấy xem sao.\”
Cảm thấy chuyện này có chút kỳ lạ, trong đầu Mina bỗng hiện ra bóng dáng của một người. Đúng là mấy hôm trước cô có nhờ vả người ấy qua điện thoại, người ấy cũng đồng ý, nhưng đó là lúc nửa đêm và tâm trạng cô đang bất ổn. Ngay sáng hôm sau, cô đã nhắn tin xin lỗi và bảo rằng người ấy không cần phải bận tâm đến những lời vô lý của cô đêm hôm trước nữa. Suy cho cùng, đây là chuyện riêng của gia đình cô, chị ấy dù có muốn giúp cũng không thể giúp gì được.
Chắc là không liên quan gì đâu, Mina thầm nghĩ. Chuyện mẹ cô và người cha dượng kia thay đổi ý định có lẽ là do nguyên nhân khác. Dù sao thì đối với cô đây chắc chắn là chuyện quá tốt, Mina âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô không căm ghét gì hai người họ, nhưng cũng không muốn sống bên cạnh. Đúng hơn, cô chưa bao giờ nghĩ tới chuyện sẽ về Nhật sinh sống. Từ khi theo anh Kai rời khỏi Nhật, cô đã xác định phần đời còn lại của mình sẽ dành cho Hàn Quốc rồi.
\”Anh cảm thấy chuyện này cũng tốt.\” Kai có vẻ cũng thở phào đôi chút. \”Em không cần phải về Nhật, và mẹ cũng sẽ tới đây chăm sóc em cho tới khi khỏe mạnh trở lại. Có thể đây là phương án tốt nhất rồi.\”
Mina không gật đầu cũng không lắc. Thật ra, cô không rõ mình phải cảm thấy thế nào đối với chuyện gặp lại mẹ ở thời điểm này. Nếu nói là cô không muốn gặp bà thì cũng không phải. Nhưng Mina cũng có chút lo lắng, sợ rằng khi gặp rồi hai mẹ con lại không thể tìm được tiếng nói chung. Từ khi sang Hàn, cô ít liên lạc với mẹ, và mẹ cô cũng không quá thường xuyên liên lạc trực tiếp với cô. Mina hiểu là mẹ cô rất bận, việc bà ấy dành nhiều thời gian như vậy để tới chăm sóc cô khiến cô cũng cảm thấy mình cần phải trân trọng khoảng thời gian này.