[Trừng trung tâm] Vãng Sinh Nhân – Phiên Ngoại 2 : Tiếp theo Ngu phu nhân đỗi người (hạ) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Trừng trung tâm] Vãng Sinh Nhân - Phiên Ngoại 2 : Tiếp theo Ngu phu nhân đỗi người (hạ)

Array
(
[text] =>

Tiện Trừng / Hiên Ly / Miên Diên, Giang thị hướng thân hữu.

>> Chính văn phát đao phiên ngoại ngọt, thật là buồn cười.

Địa Phủ người nhà ai đỗi mạnh, Vân Mộng Ngu Tử Diên bão tố tiếng địa phương. [ hạ ]

4.

Đông tuyết ép ngọn cây, hồ hoa sen trong suốt như một tấm gương, vạn vật đều yên tĩnh ngủ say trong ngày mùa đông.

Giang Trừng có kim đan hộ thể, cũng không sợ lạnh mấy, Ngụy Vô Tiện thì hoàn toàn không muốn rời giường. Mùa đông ở Vân Mộng, cái lạnh giống như băng tuyết tan rã chậm rãi thấm vào trong xương, uốn lượn quanh cơ thể.

Ngụy Vô Tiện ngọ ngoạy ngồi dậy, cầm lấy chiếc áo bông mà Giang Trừng lấy giúp y, chạm vào nó một cái ghét bỏ nói: “Chao ôi, quá ẩm.”

Giang Trừng đang ngồi ở bên chậu than đọc bức thư do Kim Lăng gửi tới, sống lưng thẳng tắp, nghiêm túc giống như xử lý các vấn đề lớn. Ánh lửa ấm áp chiếu lên khuôn mặt hắn, làm mờ đường viền sắc nét.

Từ góc nhìn của Ngụy Vô Tiện, Giang Trừng khuôn mặt nghiêm túc, thoạt nhìn trấn định thong dong, trên khuôn mặt trắng nõn lại nhàn nhạt nổi lên ửng đỏ.

Giống bánh hoa sen mềm mại, muốn cắn.

Giang Trừng nhíu mày nghiêm túc đọc thư, mỗi chữ mỗi câu, trọn vẹn đọc hai lần, mới gấp lại để ở một bên. Hắn nghiêng người nhìn chằm chằm Ngụy Vô Tiện một chút, lạnh lùng nói: “Thế nào, không phải hôm qua ngươi còn la hét muốn xuống hồ nghịch nước sao?

Giống như một đứa trẻ ba tuổi, vừa mới xuống nước liền la hét như con lợn, ngâm ở trong nước nóng hai canh giờ, còn muốn Giang Trừng đổi nước cho y. Giang Trừng hận không thể dội y một thân nước sôi, để xem có thể giặt da mặt dày như tường thành của y hay không.

Ngụy Vô Tiện hét lên rằng sẽ bị bỏng chết, không tin ngươi đi thử một chút.

Giang Trừng nửa tin nửa ngờ, nghe Ngụy Vô Tiện kêu thảm vô cùng đáng thương, vẫn là một mặt ghét bỏ bước tới. Hắn thò bàn tay vào trong bồn tắm, cảm thấy nhiệt độ nước không sai, đang muốn mắng Ngụy Vô Tiện liền bỗng nhiên bị nắm lấy cổ tay kéo mạnh vào.

Dòng nước ấm áp nhẹ nhàng mơn trớn toàn thân, nhiệt độ vừa phải, một đôi tay vững vàng nắm eo của hắn, lòng bàn tay dán vào truyền đến nhiệt độ càng thêm nóng rực. Hắn xuyên thấu qua một mảnh sương mù mờ mịt, nhìn thấy đôi mắt đang cười của Ngụy Vô Tiện.

“Hảo hán bất đề đương niên dũng.” (1) Ngụy Vô Tiện lại cười nhìn hắn, “Hôm qua ngâm tắm thoải mái chứ?”

Giang Trừng: … Mẹ nó, nâng lên tảng đá nện chân của mình.

“Tạc nhật chi nhật bất khả lưu.” (2) Giang Trừng đảo mắt, hung hăng nói: “Ngậm miệng.”

Ngụy Vô Tiện cười đáp lại, hai ba cái mặc xong quần áo, bổ nhào vào bên cạnh Giang Trừng đọc thư của Kim Lăng, một bên cầm lên một lọn tóc của hắn đùa nghịch ở trong tay.

Giang Trừng không thể nhịn được nữa, mắng: “Con mẹ ngươi, nghịch tóc của mình.”

“Được được được.” Ngụy Vô Tiện sát lại gần hôn lên má hắn một cái, mới hài lòng thu tay lại, lặng lẽ đem sợi tóc trắng vừa mới giật xuống ném vào trong chậu than, “Ưỡn lưng thẳng như vậy, ngươi đến cùng là thẳng cỡ nào?”

Mệt mỏi cỡ nào, nghỉ ngơi một chút đi.

“Ngươi cho rằng ai cũng giống như ngươi không có xương cốt à?” Giang Trừng lườm y một cái, tiếp tục chuyên tâm nhìn văn thư, sống lưng kéo căng thẳng tắp lại là có chút buông lỏng.

Lần này là thực sự đỏ mặt nha.

5.

Người đã từng nói, chỉ có phụ nữ và tiểu nhân mới là khó dạy.

Cổ nhân thật không lừa ta vậy! Kim Quang Thiện bây giờ liền muốn ôm lấy đùi Khổng Tử khóc rống một trận.

Kim Tử Hiên vẻ mặt xấu hổ, đỡ Kim Quang Thiện ôm lấy bắp đùi Khổng Tử cũng không tồn tại dậy, nhận lấy khăn tay Giang Yếm Ly đưa tới, cẩn thận lau mặt cho hắn.

Vừa nãy Ngu Tử Diên từ trong hiệu may đi ra, nhìn thấy Kim Quang thiện đang bắt chuyện với lão bản nương, cười lạnh một tiếng, ngữ khí bình tĩnh mà gọi hắn một tiếng, khi hắn vừa mới xoay người lại, nhấc chân lên hung hăng đạp hắn một cước.

Chính giữa mệnh căn. (tờ-rim)

“Á!!” Kim Quang Thiện lập tức hét thảm một tiếng, những đồng bào nam nhân ở đây cúc hoa xiết chặt, không thể không biểu lộ một biểu cảm đau đớn.

Kim Quang Thiện còn không có kịp phản ứng, nàng liền chỉ vào cái mũi đau nhức tiếp tục mắng: “Ngươi tên khốn nạn này!”

Ngu Tử Diên nhịn Kim Quang Thiện lâu lắm rồi, nhớ tới những chuyện Kim phu nhân khóc lóc kể với nàng, nàng thật sự là không thể nhẫn nhịn được nữa, tức giận mắng: “Con mẹ nó ngươi gieo hạt khắp nơi, bây giờ cũng trồng ra một mảnh ruộng!”

Lão bản nương hiệu may lấy ra một nắm hạt dưa, đối với hành vi phá tiệm làm như không thấy cũng yên tâm thoải mái mà xem náo nhiệt.

Nói đùa, ai dám quản nàng? Bây giờ mọi người ở trong Địa Phủ đều biết: Vững chãi ngồi yên trêu chọc ai đều không cần trêu chọc Giang thị chủ mẫu Ngu Tử Diên.

Nàng sẽ dùng vàng đập chết người —— mặc dù người đều đã chết.

Khi Giang Phong Miên nghe tiểu phiến bán sách vẻ mặt thần bí nói với hắn lời này suýt chút nữa chết cười, còn không cẩn thận đem tiểu thuyết võ hiệp cầm thành một cuốn sách nhỏ màu vàng, màn đêm buông xuống bị Ngu Tử Diên ra sức đánh một trận, quỳ ván giặt đồ hai canh giờ thiếu chút nữa tàn tật.

Ván giặt đồ kia là Kim Lăng đốt, hắn đại khái là học từ Giang Trừng, đốt một cái làm bằng vàng.

Sau chuyện Âm Sai kia bị vàng Giang gia nhấn chìm, nháy mắt trở thành đề tài nóng hổi hàng ngày mỗi khi rỗi rãi của đám hỗn quỷ.

Chuyện này càng truyền càng ly kỳ, cuối cùng trực tiếp biến thành: Giang gia chủ mẫu Ngu Tử Diên dùng vàng nện nhân viên chính phủ hôn mê.

Ngu Tử Diên rất khinh thường. Đối phó với tiểu lạt kê như thế còn cần nàng tự mình ra tay?

Âm Sai đầu lĩnh không những không phạt bọn họ, còn vẻ mặt đau khổ nói xin lỗi, nói đến lúc ấy dương gian đốt vàng quá nhiều, thực sự xếp không xong, vì vậy mới trực tiếp rơi xuống giống như trời mưa.

Âm Sai bị cơn mưa vàng nhấn chìm còn đang hôn mê, một Âm Sai khác nhanh nhẹn mà bó nàng ta vào một cái bao tải mang đi.

Âm Sai: MMP.

“Người nào to gan tụ tập gây rắc rối?”

Có Âm Sai gân cổ lên đến gần, đám người vây xem cắn hạt dưa ở bên cạnh khuyên gã đừng quản. Tên Âm Sai này cười khẩy, quanh minh lẫm liệt nói: “Ta xưa nay không e ngại mạnh…”

Ngu Tử Diên mày liễu nhíu lại, mắt hạnh sắc bén lộ ra rào rạt nộ khí, ánh mắt liếc nhìn Âm Sai phía bên này, gã liền không nhịn được run rẩy.

Ở trong ánh mắt chờ mong của Kim Quang Thiện, Âm Sai lau mồ hôi lạnh, trấn định nói: “… Ta nhớ tới nhà cách vách hố phân bị tắc, ta đi hỗ trợ đâm một chút.”

Kim Quang Thiện vươn tay với gã.

Ngu Tử Diên nhìn thấy hắn liền tức giận, suy nghĩ một chút về những chuyện khác mà hắn đã làm, trong lòng đau xót, hung hăng nói: “Tu tiên còn muốn tu quỷ đạo, tu tiên nhân mẹ ngươi!”

Giang Yếm Ly cùng Kim Tử Hiên đang mua trang sức ở phố đối diện vội vàng chạy tới, nhìn thấy tình hình này, hai người da mặt mỏng đều lộ vẻ xấu hổ.

Giang Yếm Ly khuyên Ngu Tử Diên lắng lại lửa giận, Kim Tử Hiên đỡ Kim Quang Thiện dậy an ủi.

Kim Quang Thiện đã từ trong làn sóng đau đớn kia dần giảm bớt, sầm mặt lại trầm giọng nói: “Chuyện này tốt xấu là việc nhà Kim gia ta, có phải là ngươi quản quá nhiều hay không?”

Quần chúng vây xem cắn hạt dưa âm thanh càng ngày càng vang dội.

Giang Yếm Ly cùng Kim Tử Hiên vô cùng xấu hổ, hai vợ chồng có nhận thức chung là tuyệt đối đừng gây chuyện với Ngu Tử Diên. Bọn họ cực kỳ hi vọng lúc này có thể lại rơi xuống một đống vàng để chôn Kim Quang Thiện.

Tên ra khỏi nỏ, hai bên cũng không chịu nhượng bộ. Lúc này Giang Phong Miên chạy tới, nghe thấy một câu như vậy của Kim Quang Thiện lập tức thu lại ý cười ôn hòa, thản nhiên nói: “Tam Nương Tử vì bạn thân trút giận, có gì không thể?”

Kim Tử Hiên thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy đây quả thực là tiếng trời.

Ngu Tử Diên hừ lạnh một tiếng, ngạo nghễ mà đứng. Giang Phong Miên sắc mặt ôn hòa, ánh mắt lại là giấu giếm sắc bén. Hai vợ chồng tu vi bất phàm, dù cho khi còn sống bị hóa kim đan, trở nên nghiêm túc, lại cũng là khí tràng khiếp người.

Kim Quang Thiện: Có bản lĩnh một chọi một.

Giang Phong Miên: Ngươi cái tên ngốc nghếch này mau ngậm miệng lại, ta đây là cứu mạng ngươi.

Mắng ra lời kìm nén ở trong lòng bấy lâu, quả thực sảng khoái. Cơn giận của Ngu Tử Diên dần nguôi ngoai, cũng không thèm nhìn Kim Quang Thiện một chút, vứt câu “Hết mức ngốc nghếch”, liền dáng vẻ ưu nhã dẫm lên xác hạt dưa đầy đất rời đi.

Giang Phong Miên chi bạc, bồi lễ với lão bản nương. Lão bản nương tay áo dài vung lên, hào sảng nói lần sau cùng nhau chơi mạt chược.

Giang Phong Miên ôn thanh đáp ứng, cầm lên quần áo Ngu Tử Diên vừa mua, cười bước nhanh đi theo.

Kim Quang Thiện: ????

6.

Ngu Tử Diên đi ra ngoài đánh mạt chược, Giang Phong Miên ở trong phòng đọc sách hồi lâu, khuấy một hồi nước trôi, uống một chút rượu, vẫn là cảm thấy rất trống rỗng.

Giang Phong Miên ưu buồn đứng ở trong viện, nhìn một gốc cây mai Kim Lăng mới đốt vài ngày trước đó. Giang Yếm Ly đang đứng dưới tàng cây, đưa tay nhẹ nhàng vuốt hồng mai ngạo nghễ nở ra, lộ ra nụ cười dịu dàng.

Kim Tử Hiên lặng lẽ đi qua, giẫm lên những bông hoa rụng bước chân đều là nhẹ. Hắn khẽ phủi hoa rơi trên tóc Giang Yếm Ly, ôm lấy bờ vai của nàng.

Giang Yếm Ly quay người chăm chú nhìn Kim Tử Hiên, giữa lông mày đều là yêu thương dịu dàng sâu sắc. Kim Tử Hiên cúi đầu xuống, trán kề vào trán nàng, thân mật cùng nhau, thân mật nói gì đó, hai vợ chồng tươi cười tựa như hồng mai tinh khiết mà chói lọi.

Giang Phong Miên: … Trái tim đau nhức.

Hắn giật giật khóe miệng, an ủi mình hai vợ chồng trẻ tuổi có rất nhiều lời ngọt ngào để nói, hắn cùng Ngu Tử Diên lão phu lão thê không cần quá dính nhau.

Giang Phong Miên trống vắng khó nhịn, yên lặng đi chuồng ngựa dắt ngựa, lựa chọn đi tìm Ngu Tử Diên xoa mạt chược, thuận tiện học một ít mạt chược chơi như thế nào.

Giang Yếm Ly cùng Kim Tử Hiên đối thoại như sau ——

“A Ly, tên của hai chị em nàng là ai lấy?”

“Trước kia bà ngoại đã từng nói, tên của ta ngay từ đầu là cha lấy.” Giang Yếm Ly mím môi cười cười, khuôn mặt trắng nõn nổi lên ửng đỏ, “Ta khi còn bé liền ba ngày hai đầu sinh bệnh, bọn họ nói tên xấu dễ nuôi, liền lấy nhũ danh gọi —— An Cát.”

Kim Tử Hiên: “…… Ha ha ha ha ha ha!”

“Mẹ sống chết đều không đồng ý, ở cữ không có ngồi xong liền xuống giường cùng cha cãi nhau.” Giang Yếm Ly nói, “Hai vợ chồng từng người thoái nhượng một bước, để các trưởng bối quyết định. Trưởng bối hai nhà thương lượng một đêm, cuối cùng mới định ra cái tên Yếm Ly này.”

“May mắn các trưởng bối sáng suốt.” Kim Tử Hiên không nhịn được ý cười, khó có thể tưởng tượng tràng cảnh mình gọi thê tử “A Cát.”

“A Trừng nha… ” Giang Yếm Ly ngẩng đầu nhìn chăm chú bầu trời vĩnh viễn là đêm tối, giọng nói nhẹ nhàng, ánh mắt dịu dàng như hoa rơi, “Cha mẹ cùng ta, tất cả viết một chữ, để chính hắn bốc thăm.”

Nàng khi đó mới chỉ có năm tuổi, viết chữ tuy nói tinh tế lại còn không có khí khái của cha mẹ. Chữ kia là nàng chăm chú suy nghĩ rất lâu, nghiêm túc, một bút một họa viết xuống.

Đó là lời chúc phúc chân thành nhất của nàng dàng cho đệ đệ với tư cách của một tỷ tỷ.

“Hắn chọn chữ nàng viết?” Kim Tử Hiên khẽ cười, cùng nàng cái trán kề cái trán, “Đúng không?”

“Ừ,” Giang Yếm Ly gật đầu, trong đôi mắt trong trẻo mang theo ý cười dịu dàng, “Ta rất vui vẻ.”

Cơn gió mềm mại phất lên hoa rơi uốn lượn, hương mai mờ nhạt, thi dao (thơ – ca dao) nhẹ nhàng thầm thì, thổi tới nơi xa. Ký ức mơ hồ bị phân mảnh, chúc phúc ban sơ lại trước sau chiếu sáng rạng rỡ.

Mây tan trăng sáng ai tô điểm?

Giang Trừng hoảng hốt nghe thấy có người đang gọi hắn, tỉnh dậy từ trong giấc mơ nông cạn, ánh mắt còn hiện ra hơi nước mông lung, dỡ xuống tất cả phòng bị, trong suốt mà mềm mại.

Ánh mắt này khiến Ngụy Vô Tiện ngứa ngáy, giống như là Giang Trừng vô ý thức cào lấy đầu quả tim y. Y cúi đầu để lại một nụ hôn giữa lông mày của Giang Trừng, nói: “Sắp đến Tết rồi.”

Giao thừa sắp tới, Vân Mộng bao phủ đông tuyết, thật mềm mại trong những chiếc đèn lồng đỏ lễ hội và ấm áp.

Đoàn viên, bình an, vui vẻ.

Giang Trừng có chút mờ mịt, dường như còn có thể nghe thấy câu thơ dịu dàng kia. Hắn trầm thấp ừ một tiếng, hiếm khi chủ động cọ xát mặt Ngụy Vô Tiện.

Câu tiếp theo là gì? Giọng nữ dịu dàng thì thầm khẽ hát bên tai hắn, mơ hồ ấm áp, bước qua đông tuyết, nhuộm hương mai, dịu dàng làm cho trái tim hắn đau xót.

Mây tan trăng sáng ai tô điểm? Thiên Dung Hải sắc vốn trong vắt.

[ Hoàn phiên ngoại ]

>>

Kim Tử Hiên nhịn xuống xúc động cười điên cuồng: May mắn nàng dâu phát huy vượt xa bình thường.

Ngụy Vô Tiện được nhạc mẫu lặng lẽ bảo vệ · được nàng dâu chủ động cọ: Con mẹ nó chứ hiện tại liền biểu diễn phi thăng cho mọi người xem.

Kim Lăng: Lần sau đốt một bộ mạt chược làm bằng vàng.

Phiên ngoại này đến đây là kết thúc á! Sau đó hẳn là còn sẽ có, có muốn đọc có thể nhắn lại! Phiên ngoại này tôi còn cảm thấy chưa đủ ngọt. (che mặt)

Nếu bạn thích điểm tâm hãy để lại bình luận, yêu thích bình luận! Trái tim tái tim!

=====

(1) Hảo hán bất đề đương niên dũng – Hảo hán không nhắc tới dũng năm đó:

Anh hùng hảo hán chân chính là sẽ không ở trước mặt mọi người khoe khoang năm xưa mình đã anh dũng như nào. Nói một cách khác: Người thật sự thành công không khoe khoang về thành tích trong quá khứ của mình, họ luôn có thể duy trì thái độ khiêm tốn và luôn năng nổ.

Vì sao hảo hán không nhắc tới dũng năm đó?

Bởi vì hảo hán lấy khoe khoang làm hổ thẹn, lấy rất thích tàn nhẫn tranh đấu làm hổ thẹn. Chuyên làm những chuyện mà mình cho rằng hảo hán nên làm.

(2) Đây được trích trong 1 bài thơ của Lý Bạch, full thơ khá dài, tôi chỉ tóm lược 2 câu để hiểu.

Khí ngã khứ giả, tạc nhật chi nhật bất khả lưu.

Loạn ngã tâm giả, kim nhật chi nhật đa phiền ưu.

Hai câu này có nghĩa là:

Ngày hôm qua dần dần rời ra ta, đã không thể nào giữ lại.

Ngày hôm nay nhiễu loạn lòng ta, tràn ngập vô hạn ưu phiền.

=====

Vốn là làm xong chập tối hôm qua, định đăng phần vui vẻ mừng 1/6, cơ mà tui làm chưa save, chưa kịp quăng qua wattpad hay word thì đi rửa bát, trời tự nhiên mưa to vãi chưởng, và mẹ tui tắt thẳng nguồn máy tính của tui… thế là mất sạch. Mà sấm chớp dữ dội quá, bảo bối nhà tui sợ sấm nữa, cuối cùng cả tối qua tui ngồi trông chó. Nay chúc 1/6 muộn.

[text_hash] => f9fb181d
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.