TRỐN CHẠY KHỎI NARAVIT – chap33 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

TRỐN CHẠY KHỎI NARAVIT - chap33

Array
(
[text] =>

“Nếu có chết cũng phải do tôi quyết định, ngay lúc này tôi không cho em cái quyền trốn thoát khỏi tôi bằng cách này, nghe rõ không Phuwin Tangsakyuen!”

Giọng nói của Naravit rít qua điện thoại, mang theo sự cường quyền và cả nỗi tuyệt vọng tột cùng của một kẻ sắp mất đi báu vật. Thế nhưng, cậu không hề phản hồi lại ý của hắn. Đôi mắt Phuwin vẫn cố chấp nhìn về phía ánh sáng đang dần xa vời khỏi tầm mắt những ánh đèn của thành thị xa hoa, nơi từng có một cuộc sống yên bình mà cậu đánh mất. Phía xa kia, cậu đã thấy mấy chiếc thuyền cứu hộ cùng trực thăng đang ở một khoảng cách không xa không gần, chúng đang điên cuồng lao đến.

“Naravit hãy thả tôi về với tự do, cũng như chim nhốt trong lồng nó luôn khao khát được bay trên bầu trời. Hãy cho tôi được đi cùng với Hanabi.”

“Naravit Lertrakosum tôi không cho phép em được tự do, đừng mơ tưởng!”

Gió biển thổi mạnh đến mức làm cho hai mắt của cậu đau nhức, cay xè. Trước những lời thủ thỉ vừa rồi của hắn, cậu vẫn không dám tin đó là thật lòng. Có lẽ, chỉ là cậu đang tự tạo ra một ảo mộng cuối cùng cho bản thân mà thôi.

“Naravit anh tha cho tôi đi, đời này tôi không nợ nần anh cái gì cả.”

Hắn im lặng không trả lời. Cậu cứ tưởng Naravit đã chấp nhận buông bỏ mình, chấp nhận để cậu tan vào hư không. Giữa biển trời bao la rộng lớn, cậu đứng trên tàu để từng đợt gió thổi thấm vào cơ thể, cảm giác mình giống như chú chim nhỏ đang chực chờ được tung cánh bay đi.

“Naravit… anh có tình cảm với tôi không?”

Cậu không kịp suy nghĩ đã thốt lên câu hỏi mà bản thân khao khát được nghe chính hắn trả lời. Tình yêu thật khó tả, không biết nó xuất phát từ bao giờ, từ đâu mà ra. Ái tình là một loạt các cảm xúc, trạng thái tâm lý dao động từ tình cảm cá nhân đến niềm vui sướng tột cùng. Cậu tự hỏi bản thân mình thật sự có tình cảm với Naravit sao? Cậu muốn biết câu trả lời, và cũng muốn biết Naravit hắn thì như thế nào.

Thế nhưng, cậu chưa bao giờ yêu, cũng không bao giờ biết được người ta có thật sự thích mình hay ngược lại. Đến lúc thật sự muốn nghiêm túc đón nhận thì nhận ra mọi thứ đã sai ngay từ đầu. Là lỗi tại ai? Điều đó không còn quan trọng nữa vì cũng đã đến lúc trả mọi thứ về với tự nhiên, về với quy luật vốn có của hai thế giới song song không thể đâm vào nhau.

Điện thoại vẫn còn kết nối, nhưng thời gian dường như muốn ngừng hoạt động, chỉ nghe được tiếng gió rít gào xung quanh. Không gian bỗng im lặng không một ai mở lời kế tiếp, và Phuwin nhận ra được điều đó. Em hụt hẫng, nhưng đâu đó lại không còn gì hối tiếc hay níu kéo. Sự im lặng của hắn chính là câu trả lời hoàn hảo nhất. Thứ tình cảm không đáng có sớm nở tối tàn, và tàn nhẫn hơn là cậu hiểu được lòng mình: Phuwin này đã yêu tên Naravit người đàn ông đã luôn cho cậu trải qua đủ mọi vị cay đắng mặn ngọt.

Nếu có quay lại, cậu chắc chắn một điều rằng mình vẫn sẽ động lòng với tên đàn ông này. Phuwin em không biết mình là gì trong trái tim hắn, em chỉ biết một việc: hắn không hề từ chối những điều vô lý hay vu vơ của em. Chỉ duy nhất một việc hắn không thuận theo, đó là nói ra lời thật lòng. Tâm hắn toàn chỉ là dối trá mà em lại bị cuốn vào hư không ảo mộng.

“Naravit… không hẹn gặp lại!”

“Không… Phuwin tôi thương em, tôi không biết đó gọi là yêu.”

Tút… tút… Cuộc gọi đã kết thúc. Naravit hắn có gọi là quá muộn màng để nhận ra không? Điều đó chỉ có mình lòng hắn hiểu.

Phía Naravit, khi nhận ra động thái không ổn định của Phuwin, hắn tức tốc ra lệnh cho lính chạy ra nhanh nhất có thể để giải cứu cậu. Phuwin biết chứ, em thấy những chiếc thuyền, cano cứu hộ và trực thăng đang bay trên bầu trời để cứu lấy em. Nhưng muộn quá rồi… khi mà ánh đèn đỏ nhấp nháy của quả bom hẹn giờ đã đến lúc kết thúc. Hắn còn chưa kịp lao ra bắt lấy em một lần nữa thì một tiếng động lớn vang trời.

Lần này hắn thất bại rồi. Lần này em là người thắng. Em chạy được rồi, không bị hắn bắt thóp nữa. Em được giải thoát, chỉ là cách này chỉ có một lần và cũng là lần cuối cùng. Trọn đời trọn kiếp, hắn không bao giờ tìm thấy em được nữa.

Hai mươi bốn giây cuối của cuộc đời kết thúc trong phút chốc bằng một vụ nổ kinh hoàng tại cảng biển nổi tiếng của Thái Lan. Không ai biết rõ nguyên nhân vì sao con thuyền đó lại nổ lớn như thế, cũng không ai biết trên tàu có bao nhiêu người. Chỉ thấy một đốm lửa đỏ rực rỡ giữa biển lớn cùng tiếng nổ kéo dài thật kinh khủng. Ánh lửa thiêu đốt con thuyền to lớn, tạo nên áp suất cực đại giữa sức nóng của lửa, không khí và nước, tạo ra một địa chấn rúng động trời đất, sóng lớn cuồn cuộn xô đẩy.

Âm thanh kinh thiên ấy kéo dài rồi cũng dần vụt tắt, trở lại không gian yên bình vốn có của nó. Để lại giữa dòng biển là những mảnh gỗ vụn vỡ sau vụ nổ. Phía bên trong bờ biển, hàng trăm người lính cứu hộ liên tục ra sức tìm kiếm theo một mệnh lệnh tuyệt đối. Trực thăng bay lượn, cano chạy điên cuồng để tìm kiếm thân ảnh của một người.

Nhưng sức mạnh của bom nổ quá khủng khiếp, giữa đại dương vô tận dường như đã nuốt chửng cả con tàu không chừa lại một thứ gì. Gỗ tốt còn bị thiêu rụi rồi bị dòng biển nhấn chìm, nói chi đến thân xác con người. Người đó lại ở ngay tâm vụ nổ. Chỉ có thể nói là thịt nát xương tan, chết không thấy xác.

Nếu có thấy cũng chỉ là những mảnh vụn nhỏ hòa vào dòng nước biển đi muôn nơi, đời đời kiếp kiếp không bao giờ tích hợp lại thành một tổng thể hoàn chỉnh được nữa.

Người xung quanh không biết gì chỉ tò mò đến xem rồi lui đi. Còn người hiểu rõ vì sao có vụ nổ thì chỉ biết đứng chết lặng. Thân xác ở đây thế nhưng tâm hồn có vẻ đã ở giữa dòng đại dương cùng người thương mất rồi. Lần đầu tiên, người ta nhìn thấy ngài Đô Đốc Pond xuất hiện nơi cảng lớn xa hoa này với một tổng thể không hề chỉnh chu. Ngài ấy quỳ gối, đôi mắt luôn nhìn chằm chằm ra hướng xảy ra vụ nổ.

Là ai trên con thuyền có thể khiến ngài Đô Đốc trở nên nông nỗi này? Người qua đường không hỏi, chỉ tò mò đứng xem. Chỉ có những tên lính thân cận mới hiểu: ngài ấy vì một người con trai tên Phuwin Tangsakyuen mà mất dần kiểm soát. Nước mắt không rơi, chỉ có đôi mắt đỏ ngầu, còn tim thì đã ngừng đập để đi theo người kia. Một phần linh hồn hắn đã bị cuốn trôi theo con sóng.

Biển rộng bao la, sâu dưới đáy là một thế giới đại dương tăm tối vô cùng tận. Người thích hòa mình vào thiên nhiên để lưu giữ ký ức đẹp, người đi như thế cớ sao lại lựa chọn cách này? Đem tâm tôi theo nhấn chìm cùng dòng biển. Tôi và con trẻ vẫn một lòng đợi người quay về, dẫu cho cùng người có thành cát bụi, lòng tôi đây vẫn nguyện thủy chung.

Vị mặn chát của nước mắt hòa cùng vị mặn của nước biển. Cuối cùng nước mắt đã khô, mi đã nhòe, không còn thấy người nữa. Người ơi xin đừng buồn, xin đừng hối hận, tội lỗi làm chi là lỗi tại tôi không phải tại người. Thân ảnh người đi cùng tôi sâu dưới lòng biển, tâm trí này cả một vùng ký ức chỉ có mình ngươi. Để tôi hòa mình vào biển khơi, con ơi đừng cô đơn nữa, ta bay cùng gió đến cùng mây, bước đến với bé con.

Người ơi em không về nhà nữa, trả lại cho người ngôi nhà vốn không phải của tôi. Nợ đời nợ người nợ tình, tôi xin một lần quên sạch để được sống vi vu.

Có một Phuwin Tangsakyuen nhận ra mình đã yêu hắn người đàn ông đầu tiên và duy nhất của đời cậu.

Vì anh mà học cách yêu, vì anh mà cảm nhận được sự cưng chiều. Vì anh và Hanabi mà chấp nhận ôm nỗi nhung nhớ đến tận biển khơi.

Có một Naravit Lertrakosum từ lâu đã nhận ra bản thân yêu người con trai ấy nhưng mãi không chịu nói:
“Phuwin tôi yêu em trước khi em yêu tôi, ngay từ đầu đã yêu đến chết đi sống lại vẫn là yêu chỉ mình em, không thể là ai khác.”

Có một bé mèo Hanabi được nuôi dưỡng như một đứa con thật sự, bé chính là tâm can của cả Naravit và Phuwin.

Trả em về với tự do, để người được bay cùng đất trời. Ngàn lần đuổi bắt, một lần vụt mất. Người mất, tôi cũng mất. Người đi, tôi cũng đi. Sẽ không ai hiểu vì sao trong mảnh vườn nhà ngài Đô Đốc Pond nay đã là Thủ trưởng lại có hai ngôi mộ. Một cái để tên Naravit Lertrakosum, cái còn lại không để tên, chỉ đề mục: “Phu nhân của Lertrakosum”.

Vì sao hắn không để tên?

Vì hắn hận bản thân và cũng đang đợi sự xuất hiện của người ấy trở về một lần nữa. Hắn cố chấp với sự thật. Chết phải thấy xác, dù thịt nát xương tan một mảnh vụn cũng phải còn lại. Công cuộc tìm kiếm vẫn còn mãi nhưng dường như người ấy chưa từng tồn tại. Người kia nói đi liền đi, không để lại cho hắn một thứ gì, đến cả thi thể để chôn cất trong lãnh thổ của hắn cũng không cho.

Không thấy chính là còn sống. Đến khi tôi nhắm mắt tìm thấy được em, đó mới là lúc tôi chấp nhận sự thật.

Sự ra đi của Phuwin để lại một khoảng trống mênh mông, biến trang viên của ngài Thủ trưởng Naravit thành một “lăng tẩm” của những ký ức sống động. Căn nhà vẫn thế, nhưng linh hồn của nó đã tan theo khói lửa ngoài đại dương.

Trong ngôi nhà rộng lớn, Naravit vẫn duy trì mọi thứ y như ngày Phuwin còn ở đây. Mỗi buổi sáng, những đóa hoa nhài trắng loại hoa mà cậu yêu thích vẫn được cắm ngay ngắn trên bàn ăn. Quần áo của Phuwin vẫn thơm mùi nước xả vải dịu nhẹ, treo phẳng phiu trong tủ như thể chủ nhân của chúng chỉ vừa mới đi tắm chưa ra. Thậm chí, bát đũa vẫn được bày ra hai bộ, một cho hắn và một cho khoảng không đối diện.

Naravit trở nên trầm mặc hơn bao giờ hết. Hắn thường xuyên ngồi thẫn thờ ở phòng khách, tay mân mê chiếc máy ảnh cũ chứa đầy những thước phim về Phuwin và Hana. Đôi khi, trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ của màn đêm, hắn chợt nghe thấy tiếng cười khúc khích vang lên từ phía cầu thang, hay tiếng “meo meo” nũng nịu của Hana ở dưới gầm giường. Nhưng khi hắn quay phắt lại, chỉ có ánh trăng lạnh lẽo rọi vào căn phòng trống.

Hàng đêm, khi đồng hồ điểm đúng mười hai giờ, Naravit lại chậm rãi bước ra mảnh vườn phía sau – nơi có hai ngôi mộ lặng lẽ nằm cạnh nhau dưới tán cây cổ thụ. Hắn không cầm theo hoa, mà chỉ mang theo một chai rượu mạnh và hơi thở đầy tàn thuốc.
Điều bí ẩn bắt đầu xảy ra vào những đêm trăng khuyết. Mỗi khi Naravit quỳ xuống trước ngôi mộ đề chữ “Phu nhân của Lertrakosum”, một luồng gió ấm áp lạ kỳ thường xuyên thổi qua, dù thời tiết ban đêm ở đây vốn dĩ rất lạnh. Một đêm nọ, khi hắn đang gục đầu bên bia đá, hắn bỗng ngửi thấy một mùi hương rất nhẹ – không phải mùi hoa nhài, cũng không phải mùi nhang, mà là mùi hương cơ thể đặc trưng của Phuwin, thanh khiết và dịu ngọt.
Hắn ngước mắt lên, và trong làn sương mù mờ ảo của khu vườn, Naravit thề rằng hắn đã thấy một bóng hình nhỏ nhắn đứng bên gốc cây, đôi mắt đen láy nhìn hắn đầy u uất rồi biến mất sau một cái chớp mắt.

Sự việc tâm linh đỉnh điểm xảy ra vào một đêm bão bùng. Naravit đang thiếp đi trong phòng làm việc thì bị đánh thức bởi một tiếng động lớn ở phòng ngủ của Phuwin.

Hắn chạy vội sang, cánh cửa sổ vốn đã khóa chặt bỗng nhiên mở toang. Gió thổi tung những tấm rèm trắng, và ngay giữa sàn nhà, chiếc vòng tay bằng chỉ đỏ mà Phuwin luôn đeo thứ lẽ ra đã phải tan biến trong vụ nổ kinh hoàng ấy nằm đó, khô ráo và vẹn nguyên.

Naravit run rẩy nhặt chiếc vòng lên. Tim hắn đập liên hồi, một luồng điện xẹt qua đại não. Tại sao một vật dụng cá nhân của người đã mất lại xuất hiện ở đây? Lẽ nào đại dương không hề nuốt chửng tất cả?

Trong tâm khảm của một người đàn ông vốn tin vào khoa học và súng đạn, một niềm tin mãnh liệt bỗng chốc bùng cháy. Hắn cầm chặt chiếc vòng, nhìn ra phía biển khơi xa thẳm qua khung cửa sổ.

“Em vẫn còn sống đúng không? Em đang ở đâu đó ngoài kia để trừng phạt tôi, đúng không Phuwin?”

Hắn chợt nhớ lại lời của lão Thủ trưởng năm xưa: “Không thấy chính là còn sống”. Một kế hoạch mới âm thầm hình thành trong đầu Naravit. Hắn sẽ không tìm thi thể nữa. Hắn sẽ lật tung mọi vùng đảo, mọi ngôi làng ven biển từ Thái Lan sang đến những vùng lân cận. Hắn tin rằng, vụ nổ đó là một sự giải thoát mà Phuwin đã tính toán, hoặc một bàn tay vô hình nào đó đã mang cậu đi trước khi ngọn lửa kịp chạm đến.

Naravit đứng dậy, ánh mắt đỏ ngầu giờ đây không chỉ có nỗi đau mà còn có cả sự cuồng nhiệt của hy vọng. Hắn không còn là kẻ chờ đợi cái chết bên ngôi mộ trống nữa. Hắn sẽ trở thành kẻ đi săn, săn lùng bóng hình người thương đến tận cùng trời cuối đất.

_________________

________Hoàn Văn___________

Đọc đến đây thì chắc một vài bạn cũng nhận ra gì nhỉ, mình Hoàn Văn nhé. Cảm ơn tất cả các tình yêu đã luôn đồng hành cùng mình, đã mấy tháng rồi nhỉ? Mình cảm thấy rất vui và hạnh phúc vì có thể viết một fic kéo dài như thế này một hành trình khá là thú vị cùng kỉ niệm. Được tự do ra ý tưởng, được nhận sự nhiệt tình của mọi người.

Mình không cố ý hoàn một cách vô lý đâu, đây thật sự là ý tưởng lúc đầu mình nghĩ đến. Mình thích kết OE tự do suy diễn của người đọc.

Dạo này mình đuối sức không dành thời gian nhiều vào đứa con tinh thần này được, nếu ổn định được học tập và công việc mình sẽ quay lại với ngoại truyện của bộ này. Hoặc là một đứa con tin thần khác vẫn là chủ đề quân nhân.

Chúc mọi người đang đọc và những bạn mới dừng chân ghé lại đọc bộ này sẽ cảm thấy vui vẻ được thư giãn sau những giờ học tập làm việc mệt mỏi.

Lời cuối xin chân thành cảm ơn và chào tạm biệt mọi người!

[text_hash] => f6ba4cee
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.