Array
(
[text] =>
“Khóc cái gì, cậu là đàn bà à?”
“Tôi… xin… xin lỗi…”
“Mẹ nó cậu là muỗi đầu thai à? Nói to lên!!”
“Xin… xin lỗi! … hức hức…”
Vừa nói to, tiếng khóc và giọng nói vốn dĩ đã nũng nịu lại càng rõ rệt hơn, khiến đám đàn ông xung quanh cười nhạo chế giễu.
Văn Nhược càng thêm sụp đổ, những giọt nước mắt nhục nhã lập tức tuôn rơi nhưng lại cúi đầu cố sức lau đi, cậu không muốn bị huấn luyện viên xem thường. Nhịn hồi lâu, Văn Nhược mới nghẹn ngào nói: “Huấn luyện viên… tôi… tôi… tôi muốn trở thành nam tử hán…”
Người đàn ông cười nhạt một tiếng, thấy gã ngậm thuốc không ngừng ra hiệu, bèn lạnh lùng nói: “Được, tôi sẽ huấn luyện cậu, nhưng có yêu cầu, cậu không được trái bất kỳ mệnh lệnh nào của tôi, nghe rõ chưa!”
“Dạ… huấn luyện viên… hức…”
“Không được khóc, khóc một lần lão tử đấm một lần.”
“Ưm!! …”
Văn Nhược sợ đến mức run cầm cập, nước mắt chực trào trong hốc mắt, nhưng cậu dùng tay bấm chặt vào mình, tự nhủ nhất định phải nghe lời huấn luyện viên Hạ, có như vậy cậu mới có thể trở thành nam tử hán thực thụ.
Rất nhanh sau đó, buổi huấn luyện nam tử hán bắt đầu, Văn Nhược run rẩy đi theo vị huấn luyện viên cao lớn vào phòng tập gym, bài tập đầu tiên là tăng cường thể lực.
Văn Nhược cao hơn mét bảy một chút nhưng cân nặng chỉ có hơn bốn mươi cân, gầy nhom như que tăm. Người đàn ông trực tiếp quăng cái thằng gầy nhom ái nam ái nữ này lên máy chạy bộ, bắt cậu chạy mười cây số trước.
Văn Nhược làm gì đã từng chạy bộ nhiều thế bao giờ, sải những bước chân nhỏ cố sức chạy, vừa chạy vừa ngoáy mông khiến gân xanh trên trán người đàn ông nảy lên bần bật.
“Dạ… huấn luyện viên… hộc…”
Người đàn ông cao lớn chạy trên một chiếc máy chạy bộ khác, để chế độ leo núi, tốc độ nhanh hơn nhưng chẳng tốn chút sức lực nào.
Hơn nữa Văn Nhược càng rên rỉ, người đàn ông càng lạnh lùng tăng tốc độ máy chạy bộ của Văn Nhược, khiến hai cái chân nhỏ nhắn của cậu phải sải bước với tần suất cao hơn.
“Huấn luyện viên… hộc… nhanh quá… tôi… mệt quá… hức hức…” Văn Nhược chạy được hai cây số đã thở không ra hơi van nài.
“Nhịn đi!”
Người đàn ông lạnh lùng tăng thêm mức độ lần nữa.
“Á… huấn luyện viên… á… cầu xin anh… đừng…”
Văn Nhược thực sự sắp chịu không nổi nữa rồi, khi chạy đến cây số thứ ba, bắp chân không tài nào chịu được nữa, kêu “úi” một tiếng rồi buông tay vì kiệt sức, thế mà lại ngã từ trên máy chạy bộ xuống, đập mạnh người xuống đất.
“Không… á!!”
Văn Nhược đau đến trào nước mắt, cả người cuộn tròn dưới đất.
Người đàn ông không ngờ cậu lại phế vật đến thế, ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm, nạt nộ: “Đứng dậy!”
“Dạ… vâng… ưm…” Văn Nhược nén đau cố sức chống người dậy nhưng căn bản là không bò dậy nổi.
Người đàn ông nhìn cái điệu bộ uốn tới uốn lui yểu điệu thục nữ của cậu, cứ ngỡ cậu lại đang giả vờ, thế mà lại thô bạo xách cổ cậu lên!
“Á!! Đau quá…”
Khi nhìn thấy đầu gối cậu thực sự bị bầm tím một mảng lớn, khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông khựng lại, không ngờ cậu bị thương thật. Lần này Văn Nhược thế mà lại nhịn không khóc: “Huấn luyện viên… tôi… tôi không sao đâu…”
Người đàn ông không nói gì thêm, anh ra cửa gọi một gã lực lưỡng, rất nhanh sau đó mang tới một hộp cứu thương, bắt đầu xử lý vết trầy xước ở đầu gối cho cậu. Dĩ nhiên cứ lau một cái là Văn Nhược lại đau đến hét toáng lên.
“Oa á!!”
“Câm mồm!”
“Ưm!”
Văn Nhược nén đau nhìn vị huấn luyện viên mãnh nam nóng nảy đang lau vết thương cho mình, những ngón tay với khớp xương thô to nhẹ nhàng lau quanh rìa vết bầm tím. Nhìn một hồi, tim Văn Nhược bỗng run lên, cậu thầm nghĩ, huấn luyện viên Hạ… chắc cũng không đến nỗi… ghét mình đâu nhỉ…
Lau xong, người đàn ông buông cậu ra, lạnh lùng hỏi: “Đứng được không?”
Văn Nhược tuy rất ẻo lả nhưng lại khá kiên cường, cậu nỗ lực bò dậy, đáp: “Huấn luyện viên… tôi… tôi vẫn có thể tập tiếp…”
Người đàn ông nhìn cậu mấy cái, rồi dẫn cậu vào một căn phòng khác, bên trong toàn là máy đẩy ngực, chủ yếu luyện tập cơ ngực và cơ bắp tay. Văn Nhược chưa bao giờ tập cái này, rụt rè sờ vào đòn tạ mà không biết phải dùng thế nào.
Người đàn ông nhíu mày, tự mình nằm lên ghế đẩy ngực, đôi tay đột nhiên nhấc bổng đòn tạ lên. Trên thanh tạ ghi 100 kg, nhìn mà Văn Nhược muốn rớt cả tròng mắt ra ngoài, nó còn nặng hơn cả hai đứa như cậu cộng lại.
Người đàn ông làm mẫu cho cậu, liên tục đẩy lên hạ xuống. Văn Nhược nhìn thấy những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay anh ta gồ lên một cách khoa trương. Khi thanh tạ được đẩy lên cao nhất, mồ hôi chảy ròng ròng trên thân hình thép đúc cương mãnh, Văn Nhược bị chấn động bởi cảm giác sức mạnh thô ráp cường hãn này, cứ thế ngây người nhìn huấn luyện viên.
Đến lần thứ năm mươi, người đàn ông hạ tạ xuống, hơi thở hơi dồn dập, ra hiệu cho cậu lên. Văn Nhược đỏ mặt nằm lên chiếc ghế đẩy ngực còn vương đầy mồ hôi nồng nặc của người đàn ông vừa tập. Lớp mồ hôi nóng hổi dường như thấm qua lớp áo, làm ướt cả lưng cậu. Văn Nhược hơi có bệnh sạch sẽ, nhưng cậu thực sự không dám bảo huấn luyện viên đổi ghế khác, chỉ đành cắn môi, học theo dáng vẻ lúc nãy của anh ta mà đẩy thanh tạ dành cho nữ.
Văn Nhược dùng mức tạ nhẹ nhất để tập, nhưng mới đẩy được mười cái, cánh tay đã không còn sức chống đỡ nổi nữa.
“Á… huấn luyện viên…”
Người đàn ông quả nhiên nhìn cậu bằng ánh mắt cực kỳ lạnh lùng. Văn Nhược xấu hổ đến đỏ hoe vành mắt, bước xuống ghế nhưng lại đứng không vững, “pạch” một tiếng ngã quỵ xuống đất. Người đàn ông lười nói lời thừa thãi, vươn tay xách cổ cậu lên như xách một con gà nhép, lôi tuột vào phòng thay đồ.
Sau đó anh ta bực bội nói: “Kết thúc huấn luyện!”
“Dạ… vâng!… ưm… cảm ơn huấn luyện viên…”
Người đàn ông chẳng thèm để ý đến cậu, tự mình cởi bỏ bộ đồ thể thao rộng thùng thình đẫm mồ hôi, để lộ thân hình cơ bắp cuồn cuộn. Chưa đợi Văn Nhược kịp phản ứng, người đàn ông lại cởi phăng cả quần! Khi nhìn thấy cái thứ cặc khủng vừa thô vừa dài vừa đen thui kia, Văn Nhược hoàn toàn chết lặng.
Trời đất ơi… cái đó… cái đó là cái gì thế kia!!
Một con cự long màu đen siêu lớn đột ngột hiện ra, thô như cánh tay, quy đầu to như quả trứng ngỗng, thân cặc chằng chịt những gân xanh dữ tợn vặn vẹo, quanh khấc cặc là một vòng nốt thịt lồi lõm, trông đáng sợ như một sinh vật tiền sử.
“Trời ơi…”
Nghe thấy tiếng kêu kinh hãi sặc mùi đàn bà của Văn Nhược, người đàn ông lạnh giọng: “Kêu cái gì mà kêu? Mày không có cặc à?”
Văn Nhược đỏ mặt quay đi: “Tôi… tôi có mà…”
“Mày mà cũng có?”
Người đàn ông lại không tin, thế mà còn nghếch cái cặc lừa tiến đến trước mặt Văn Nhược. Văn Nhược sợ hãi đến mức mặt đỏ tía tai, cúi gằm mặt xuống: “Á… huấn luyện viên… tôi…”
Nhìn cái điệu bộ yểu điệu thục nữ của cậu, người đàn ông đột nhiên nảy sinh ham muốn bắt nạt, anh tóm chặt lấy cậu, bàn tay lớn thô bạo kéo tuột chiếc quần thể thao lỏng lẻo của cậu xuống: “Có thì cũng phải để lão tử xem thử!”
“Huấn luyện viên đừng mà á á á!!”
Trong phút chốc, phần dưới trắng nõn như gà lột hiện ra!
Người đàn ông cũng ngẩn người, anh thực sự chưa bao giờ thấy cái cặc nào xinh xắn đến thế. Trắng trẻo, nhỏ nhắn, quy đầu như chưa bao giờ trải qua vận động mạnh đang co rụt lại, lộ ra sắc hồng phấn nhạt. Cả chiều dài chắc chưa đến 6cm, chỉ thô bằng ngón tay của người đàn ông. Khi bị anh nhìn thấy, cái cặc nhỏ kinh hãi run rẩy, hai hòn dái nhỏ xíu cũng lắc lư theo.
“Dà á á á!! Đừng nhìn! Đừng nhìn mà!!”
Văn Nhược sụp đổ rồi, che chắn hạ thể mà run bần bật. Cậu tự ti đến cực điểm, so với cái cặc đen thô hùng dũng của người đàn ông, cậu chẳng khác nào một món đồ chơi trẻ con!
Có lẽ do động tác hơi mạnh, đột nhiên đồng tử người đàn ông co rụt dữ dội. Anh thế mà lại nhìn thấy dưới cái cặc nhỏ của cậu có một khe thịt ẩn hiện, múp míp, hồng hào. Nhưng rất nhanh sau đó, cậu chàng ái nam ái nữ đã xấu hổ đến mức muốn chết đi được mà kéo quần lên, che mặt chạy biến!
Văn Nhược thấy rất nhục nhã, cậu trốn trong chăn khóc rất lâu. Vừa giận vừa xấu hổ, cậu giận tại sao huấn luyện viên lại lột quần mình, cậu lại sợ huấn luyện viên xem xong cái “em trai siêu nhỏ” của mình sẽ càng coi thường cậu hơn…
Văn Nhược tự bế một hồi lâu, nhưng ngày hôm sau vẫn ngoan ngoãn đi tập, dù sao tiền cũng đã trả rồi… Gã ngậm thuốc, tức là quản lý, đón tiếp cậu còn hỏi: “Thế nào, huấn luyện viên VVVIP đỉnh chứ?”
Văn Nhược bỗng nhớ lại cái cặc khủng quái vật kia, gò má đỏ bừng, lắp bắp: “Dạ… ừm…”
“Với cả, huấn luyện viên VVVIP bảo thể chất cậu yếu quá, chắc phải tập từ những môn cơ bản nhất như bơi lội, thể dục thẩm mỹ, yoga kéo giãn cơ. Cậu chọn một cái đi.”
“Dạ… tôi… cái nào cũng được…”
Gã quản lý dường như nghĩ đến chuyện gì đó, ý đồ xấu xa nói: “Vậy thì tập yoga kéo giãn đi, chỗ đó nhiều phúc lợi lắm, hì hì…”
“Dạ… vâng…”
Văn Nhược muốn hỏi, liệu có phải… vẫn là vị huấn luyện viên Hạ đó không, nhưng lại không nỡ mở miệng. Cậu nghĩ tập yoga thì chắc là huấn luyện viên nữ thôi.
Thế là Văn Nhược mang theo bộ đồ yoga mua trên Pinduoduo, rụt rè thay vào rồi bước vào phòng tập yoga. Ở đây vẫn khói thuốc mù mịt, bên trong thế mà lại có vài học viên nữ rất xinh đẹp.
Văn Nhược ngẩn người. Các học viên nữ mặc đồ yoga bó sát, nhìn thân hình lồi lõm cực kỳ bốc lửa khiến mặt Văn Nhược lại hơi đỏ lên. Lúc này, vài huấn luyện viên bước vào, đứa nào đứa nấy vai u thịt bắp, trong đó có cả người đàn ông cao lớn vạm vỡ kia.
Người đàn ông dường như rất được săn đón, đám học viên nữ thấy anh ta còn trêu chọc: “Á chà~~ đại ông chủ sao lại đích thân tới đây thế này~~” Người đàn ông cười mắng trêu đùa vài câu, đảo mắt một vòng rồi thấy Văn Nhược đang trốn ở phía sau, anh thẳng bước đi tới.
Văn Nhược nhục nhã không ngẩng đầu lên nổi, dù sao thì… cái cặc siêu nhỏ của mình đã bị anh ta nhìn thấy, chắc chắn anh ta khinh bỉ mình chết mất. Nhưng bất ngờ là người đàn ông không hề chế giễu cậu, chỉ mặt không cảm xúc đứng bên cạnh. Văn Nhược rụt rè cúi đầu, cậu biết anh dạy cậu chỉ vì trách nhiệm công việc thôi.
Buổi tập nhanh chóng bắt đầu, một hội viên kèm một huấn luyện viên, lần lượt nằm xuống thảm yoga. Văn Nhược cũng ngoan ngoãn nằm xuống. Bộ đồ yoga Pinduoduo dường như hơi không vừa vặn, nó bó rất chặt. Văn Nhược mặc trần, lớp vải ôm sát lấy hai bầu vú nhỏ hơi nhô lên của cậu, ngay cả dấu vết núm vú lồi lên cũng hiện rõ mồn một.
Văn Nhược thấy mình bị lòi đầu vú, xấu hổ che ngực lại, người đàn ông lại lạnh lùng bảo: “Cơ thể thả lỏng, hai chân giơ thẳng lên.”
“Dạ…”
Văn Nhược giơ hai chân lên trời, bắp chân thon dài cố gắng duỗi thẳng, bàn chân cũng cố hướng về phía trần nhà. Văn Nhược tuy gầy nhưng dáng người rất đẹp, eo thon, chân dài, mông lại có thịt. Người đàn ông nắm lấy cổ chân cậu, bảo: “Từ từ dang rộng ra.”
“Dạ… vâng…”
Văn Nhược từ từ mở chân sang hai bên, từng chút một. Bất ngờ là độ dẻo dai của Văn Nhược rất tốt, dù không cố ý tập luyện nhưng hai đùi cậu gần như có thể xoạc thành một đường thẳng, bàn chân trắng trẻo duỗi thẳng sang hai bên. Nhưng chẳng hiểu sao, tư thế xoạc chân này thực sự có chút hổ thẹn. Văn Nhược liếc nhìn xung quanh, thấy các học viên nữ khác cũng tập tư thế này mới thấy yên tâm hơn.
Người đàn ông bắt cậu giữ nguyên tư thế xoạc chân, đôi mắt u tối lại nhìn vào hạ thể đang bị bó chặt của cậu. Cái cặc nhỏ đáng thương bị siết thành một cục tí xíu, nhưng bên dưới cái cặc nhỏ ấy lại có một khe thịt ẩn hiện. Bàn tay lớn của người đàn ông đè lên khe đùi cậu, đột ngột nhấn mạnh xuống. Văn Nhược “á” lên một tiếng, cảm thấy quần yoga ma sát dữ dội với hạ thể, liên tục cọ vào hạt đậu nhỏ đang dựng đứng.
“Á… huấn luyện viên… đừng…”
Nghe thấy Văn Nhược kêu rên thất thanh, người đàn ông mới buông cậu ra, để cậu hoảng loạn khép hai chân lại.
Tiếp theo là động tác thứ hai: Văn Nhược quỳ dưới đất, chổng mông lên, hai tay vươn về phía trước, đầu ép xuống thấp. Một động tác kéo giãn rất cơ bản, nhưng vì quần yoga quá chật, khi quỳ dưới đất đã siết ra hai múi mông tròn trịa mọng thịt. Không ngờ cái thằng ái nam ái nữ này lại có dáng mông đẹp thế, như hai quả đào mật căng tròn, lại như hai cái bánh màn thầu vừa ra lò. Nhìn mà yết hầu người đàn ông chuyển động liên tục, giọng nói trở nên khàn đặc: “Mông nhấc cao lên, mũi chân duỗi thẳng.”
“Á… dạ…”
Văn Nhược ngoan ngoãn duỗi thẳng mũi chân, cố sức kéo giãn cơ thể mà không hề biết rằng, mông cậu càng nhấc cao thì đường chỉ quần càng siết chặt. Khi bờ mông thịt nhấc lên cao nhất, người đàn ông thế mà nhìn thấy lớp vải yoga mỏng manh bó sát đã lọt thỏm vào giữa một khe thịt, hơn nữa càng lún càng sâu, để lộ nguyên hình cả hai cánh môi lồn múp míp!
Chẳng hiểu sao, đũng quần của người đàn ông tức thì phồng lớn. Văn Nhược không hề hay biết, cậu vẫn cố gắng chổng mông, nhưng không hiểu sao hơi thở của huấn luyện viên phía sau ngày càng dồn dập, ánh nhìn nóng bỏng khuất tầm mắt dường như đang dán chặt vào mông cậu. Vừa nghĩ đến đó, cái lồn nhỏ bị siết chặt bỗng kẹp một cái, sau đó thế mà rỉ ra một chút dịch ướt.
Văn Nhược ngượng đến mức toàn thân run rẩy, cậu liều mạng không để mình bị ướt, nhưng chuyện này làm sao kiểm soát nổi. Rất nhanh sau đó, Văn Nhược đã ở ngay trước mặt huấn luyện viên mà làm ướt quần lót thành một vệt dài nhỏ xíu!
“Á… huấn luyện viên…”
Người đàn ông lúc này mới khàn giọng nói: “Đứng dậy đi.”
“Ưm!”
Văn Nhược lúc này mới xấu hổ đến muốn chết mà bò dậy. Cậu còn tự trấn an rằng quần yoga dày, chắc là huấn luyện viên không nhìn thấy đâu. Văn Nhược dậy rồi vẫn thẹn thùng khép chặt chân, nhưng lại cảm thấy quần yoga hệt như quần bơi siết chặt vào trong lồn, vừa ngứa vừa ướt, khó chịu cực kỳ.
Và ngay sau đó, người đàn ông lại bắt cậu nằm ngửa ra lần nữa. Lần này là hai bắp chân co lại tạo thành tư thế gấp khúc. Khi người đàn ông từ trên cao nhìn xuống cậu, Văn Nhược mới nhìn thấy cái đũng quần đang lồi ra một con cự long khủng khiếp. Trong phút chốc cậu xấu hổ đến mức ngây người, mặt đỏ bừng bừng. Nhưng người đàn ông rất có tố chất nghề nghiệp, anh vác cái cặc lừa lộ rõ đường nét tiếp tục nhấn đè đùi cậu, còn khàn giọng mắng: “Mẹ nó! Tập trung vào!”
“Dạ… vâng…”
Văn Nhược bị bàn tay lớn thô ráp ấm nóng của người đàn ông đè lên, phần đùi trong nõn nà từng trận tê dại, kéo theo cái lồn nhỏ đang bị bó chặt cũng điên cuồng tiết ra dâm thủy. Văn Nhược xấu hổ chết đi được, cậu thầm nghĩ mình bị làm sao thế này, sao lại có thể ướt một cách kỳ quặc như vậy.
Thế nhưng khi cổ chân gầy nhỏ của cậu bị đè sát đất, cái mu lồn gồ lên lại càng lộ rõ, môi lồn dường như cũng hé mở ra, quần yoga lún sâu hơn, gần như phô bày toàn bộ hạ bộ không sót chút gì.
“Á… ưm…”
Tư thế này dường như càng dâm đãng hơn, Văn Nhược cũng càng ngày càng ướt sũng. Văn Nhược thực sự xấu hổ muốn chết, cậu liều mạng kẹp chặt lồn, nhưng trong mắt người đàn ông thì lại giống như đang mời mọc khép mở liên hồi. Đũng quần của anh cũng phồng lên ngày càng mãnh liệt, cái cặc lớn thô dày như muốn đâm rách quần thể thao mà lồi lên cao vút.
Văn Nhược nhìn cái đũng quần lồi lên của huấn luyện viên mà thẹn thùng sắp phát điên, nhưng vẫn phải tuân lệnh ôm lấy cổ chân mình. Mà người đàn ông nhìn khuôn mặt đang vặn vẹo vì hổ thẹn kia, chẳng hiểu vì sao, cái đũng quần đang căng cứng bỗng thúc mạnh vào khe lồn của Văn Nhược.
“Á!!!”
Dù là cách một lớp quần, Văn Nhược vẫn có thể cảm nhận được cái sự cứng nhắc nóng bỏng kia. Văn Nhược trợn tròn mắt, nhìn người đàn ông với vẻ nhục nhã tột cùng.
Mà người đàn ông tuấn tú ấy lại đột ngột hạ thấp người, vật khổng lồ cứng ngắc đâm mạnh vào khe lồn, hệt như đang cưỡng dâm qua lớp quần vậy, ngay lập tức tách khe lồn ra, ma sát vào cánh môi lồn. Văn Nhược gần như phát điên, mếu máo nói: “Đừng mà!!”
Vừa kêu lên, người đàn ông dường như mới bừng tỉnh, cái cặc lớn rời khỏi khe quần của Văn Nhược. Văn Nhược chật vật liều mạng bò dậy, khuôn mặt đỏ bừng đã đẫm nước mắt.
“Hức…”
Yết hầu người đàn ông chuyển động, đôi mắt tối sầm nhìn chằm chằm vào cậu. Văn Nhược cũng biết bí mật song tính của mình đã bị bại lộ, kinh hãi nói: “Không… á…”
Văn Nhược vừa định bỏ chạy thì nhìn thấy vài học viên nữ lúc nãy còn đang tập, thế mà đều đã làm tình với những nam học viên được chỉ định. Cảnh tượng quần giao đó dâm ô cực độ, Văn Nhược sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Lúc này, người đàn ông cao lớn cũng đã cởi phăng chiếc quần thể thao, con mãng xà khổng lồ đen tím bóng loáng đang ngẩng đầu phun nọc về phía mình. Văn Nhược sợ đến ngây người. Người đàn ông từng bước áp sát Văn Nhược, giọng nói nguy hiểm và khàn đặc: “Đã mọc lồn rồi thì chi bằng thử luôn độ dẻo dai của âm đạo xem sao.”
“Á… không… huấn luyện viên… đừng mà… đừng mà á á á á!!”
Trứng: Hậu truyện + Trứng nhỏ
Nội dung phần trứng:
“Á á á á á á!!” Văn Nhược vừa hét vừa giật mình tỉnh dậy, đợi đến khi mở mắt ra, cậu mới phát hiện tất cả vừa rồi hóa ra là một giấc mơ!!!
“Phù… hộc… sao lại thế… hức…”
Văn Nhược vừa lật chăn ra thì thấy cái lồn nhỏ của mình đã ướt sũng, còn thấm ướt cả một mảng ga giường! Trời ạ, sao lại thành ra thế này… cậu bị làm sao vậy… hức hức…
Văn Nhược vốn dĩ ngày nào cũng đến câu lạc bộ Hải Đường tập luyện, huấn luyện viên của cậu cũng là mãnh nam VVVIP tầm cỡ thế giới siêu cường tráng. Mặc dù huấn luyện viên rất ghét cậu, nhưng… Văn Nhược vẫn có thể chịu đựng được. Thế nhưng chẳng hiểu sao, kể từ sau khi nhìn thấy cái cặc khủng quái vật của huấn luyện viên, tâm trí cậu bỗng trở nên kỳ lạ. Hôm qua trong giờ yoga, Văn Nhược được huấn luyện viên mãnh nam đè chân, cậu phát hiện huấn luyện viên đã cương lên, mà còn cương thành một cục to tướng… sau đó, cậu thế mà cũng bị ướt. Văn Nhược thấy nhục nhã quá, tập được một nửa liền rưng rưng nước mắt nói muốn đi tiểu rồi bỏ tiết chạy thẳng.
Nhưng đến đêm, cậu lại mơ một giấc mơ vô cùng dâm đãng… Cậu mơ thấy mình bị cái cặc lớn của huấn luyện viên mãnh nam cưỡng dâm. Huấn luyện viên không chỉ ấn cậu xuống đất mà chịch, nắm lấy chân cậu mà chịch, còn quất vào mông cậu, vừa dùng tư thế đẩy xe bò để hậu môn, Văn Nhược bị đâm đến mức không ngừng khóc lóc, tiếng kêu vừa dâm vừa ẻo lả. Huấn luyện viên cặc khủng càng dùng cái dương vật khổng lồ cuồng bạo quất vào cái lồn dâm của cậu, quát mắng cậu là loại hèn hạ ái nam ái nữ, bảo cậu vừa dâm vừa tiện nên mới bị đàn bà bỏ là đáng đời. Văn Nhược đáng lẽ phải thấy đau khổ, nhưng chẳng hiểu sao lại vì sự sỉ nhục của người đàn ông mà càng lúc càng ướt, nước chảy lê láng, cuối cùng còn bị trồng chuối ngược mà phun ra nước tiểu loãng, rồi bị huấn luyện viên mãnh nam dập cho nát bấy từ trên xuống dưới!!
Á á á á á á á á!!!
Văn Nhược sụp đổ cực độ, thấy mình điên thật rồi, sao cậu có thể mơ thấy loại giấc mơ đó chứ, cậu… cậu thật là quá đê tiện không biết xấu hổ!!
Văn Nhược tự tát mình mấy cái thật mạnh, khóe miệng chảy máu, rồi lại khóc lóc bịt mặt lại.
Rõ ràng là muốn trở thành nam tử hán thực thụ mà… tại sao… tại sao lại biến thành một kẻ biến thái kỳ quặc thế này.
Cậu đột nhiên không muốn đi học nữa.
Nhưng mà… cậu đã nộp năm vạn tệ ở câu lạc bộ rồi, đó là tiền tích cóp suốt hai năm của cậu. Nếu không đi… chẳng phải tất cả đều đổ sông đổ biển sao…
Trứng nhỏ:
Văn Nhược: 28 tuổi, 171cm, trai có vợ quá lứa lỡ thì đã ly hôn, tính cách ẻo lả yếu đuối, vì giọng nói nũng nịu bẩm sinh mà bị kỳ thị, một lòng muốn trở thành nam tử hán thực thụ, lỡ bước vào câu lạc bộ Hải Đường trở thành hội viên, bị huấn luyện viên mãnh nam VVVIP huấn luyện thô bạo, trong vô thức đã nảy sinh ái dục biến thái với đối phương.
Hạ Thành: 25 tuổi, 191cm, huấn luyện viên của câu lạc bộ Hải Đường? Trai thẳng chính hiệu, tính cách nóng nảy cương mãnh, ghét nhất loại đồng giới ái nam ái nữ hay khóc nhè, đối với một Văn Nhược hội tụ đủ mọi điểm ghét của mình thì anh chỉ có sự khinh miệt và chán ghét.
[text_hash] => 908c6510
)