Array
(
[text] =>
TRAI CÓ VỢ BỊ ĐIỀU GIÁO TẠI CÂU LẠC BỘ GYM, TƯ THẾ DÂM TIỆN XOẠC CHÂN YOGA BỊ GẬY THỊT KHỦNG ĐÈ LÊN LỒN DÂM
Nội dung chính văn:
Văn Nhược là một người đàn ông thanh tú lịch sự, cao một mét bảy, dáng người gầy gò, quanh năm suốt tháng trung thành với combo áo sơ mi kẻ ca rô và quần jean, đeo kính gọng dày, nhìn hệt như một gã lập trình viên hiền lành chân chất.
Nhưng chỉ cần Văn Nhược mở miệng là sẽ khiến người ta phải trợn mắt ngạc nhiên, bởi vì dây thanh quản của Văn Nhược rất mảnh, giọng nói vừa kiều mỵ vừa mềm mại, cộng thêm tính cách đặc biệt hay xấu hổ nên trông lại càng thêm ái nam ái nữ! Thế nên mỗi khi Văn Nhược nói chuyện, đôi gò má sẽ đỏ lên trước, khi đối phương lộ ra vẻ mặt kinh ngạc và khinh bỉ, giọng nói của cậu sẽ càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng mềm, cho đến khi chẳng còn nghe thấy tiếng gì nữa.
Thế nhưng một Văn Nhược như vậy cũng đã từng kết hôn một lần, dù đó là cuộc hôn nhân ghép đôi của chính phủ Hải Đường, dĩ nhiên rất nhanh sau đó, cậu đã trở thành một người đàn ông đã ly hôn. Lần ly hôn này dường như khiến Văn Nhược vốn đã nội tâm nay lại càng thêm ưu uất và tự ti…
Văn Nhược nỗ lực muốn thay đổi bản thân, cậu muốn mình trở nên nam tính hơn một chút, muốn mình không còn nhút nhát như vậy nữa, muốn tìm thấy một đoạn tình cảm thực sự thuộc về mình. Cho đến một ngày, Văn Nhược nhìn thấy một mẩu quảng cáo đào tạo “vực dậy uy phong nam nhi” trên một trang web nhỏ hiện cửa sổ pop-up.
Trên quảng cáo đứng đầy những gã cơ bắp cuồn cuộn, biểu ngữ viết rằng: Bạn muốn trở nên nam tính hơn, có sức hút hơn không? Hãy đến phòng huấn luyện Hải Đường để đón nhận thử thách của những mãnh nam nào!!
Đôi mắt Văn Nhược trợn tròn, trong lòng dường như nhen nhóm lại hy vọng!
Có nên… đi thử một chuyến không nhỉ?
Đây có lẽ là lần đầu tiên Văn Nhược lấy hết can đảm để thực hiện một việc gì đó.
Sáng sớm hôm sau, Văn Nhược mặc bộ đồ sơ mi kẻ quần jean quen thuộc, lần theo địa chỉ tìm đến cửa phòng huấn luyện Hải Đường.
Phòng huấn luyện này nằm sâu trong một con hẻm nhỏ hẹp và u ám, Văn Nhược có chút căng thẳng, cứ ngỡ mình đã tìm nhầm chỗ, nhưng cậu không muốn bỏ lỡ cơ hội này, thế là lấy hết dũng khí gõ cửa.
Hồi lâu sau, cánh cửa mới “két” một tiếng mở ra, một gã đàn ông nồng nặc mùi rượu, mồm ngậm thuốc lá xuất hiện. Vừa nhìn thấy trước mắt là một gã đeo kính gầy gò với khuôn mặt đầy vẻ hoảng hốt, hắn mất kiên nhẫn nói: “Tìm ai?”
“À… đây… đây có phải là phòng huấn luyện Hải Đường… vực dậy uy phong không ạ?”
Gã ngậm thuốc nghe xong mới phản ứng kịp, vỗ đùi một cái đét: “Ồ! Đến để huấn luyện đúng không?”
“Vâng…”
Gã ngậm thuốc thấy Văn Nhược đặc biệt hay xấu hổ, giọng nói lí nhí như muỗi kêu, hệt như nhìn thấy một miếng thịt béo tự dâng tận miệng nên lập tức đón người vào trong.
“Xưng hô thế nào đây, người anh em?”
“Tôi… tôi tên Văn Nhược…”
“Văn lão đệ, cậu muốn nâng cao phương diện nào?” Gã ngậm thuốc vừa nói vừa dẫn Văn Nhược đi dọc theo một hành lang dài. Trên hành lang treo đầy rẫy những bức ảnh các khóa học tăng cường dương cương khí, ví dụ như vật lộn với mấy gã cơ bắp, thi vật tay, luân phiên đấm bốc. Còn có cả trò treo quả cân vào đũng quần để đứng trung bình tấn, massage vực dậy uy phong, cho đến cởi truồng chạy bộ luyện gan… Nhìn mà Văn Nhược líu lưỡi, mặt đỏ rần rần.
Thấy Văn Nhược bị dọa cho khiếp vía, gã ngậm thuốc nói: “Này, khóa học của chúng tôi chia làm ba cấp độ.”
“Những… những cấp độ nào ạ?”
“Giai đoạn đầu là hội viên phổ thông, loại bình thường không thể bình thường hơn. Giai đoạn hai là hội viên bạch kim, bao gồm đủ loại giáo trình dương cương như đấm bốc, vật lộn, tập gym mà cậu vừa thấy. Dĩ nhiên lợi hại nhất vẫn là hội viên Hải Đường cấp cao nhất! Bên trong có cả combo massage vực dậy uy phong của các em gái xinh tươi cực phẩm đấy!!”
Giọng điệu gã ngậm thuốc vừa tục tỉu vừa phấn khích, Văn Nhược lại ngượng ngùng lắc đầu: “Tôi… tôi… tôi không cần cái đó lắm…”
Vừa thấy Văn Nhược muốn từ chối, gã ngậm thuốc lập tức nói: “Hội viên Hải Đường là đáng đồng tiền bát gạo nhất! Nó bao gồm tất cả các khóa học, cậu còn nhận được sự hướng dẫn huấn luyện toàn diện 24/24 của các huấn luyện viên mãnh nam VIP đỉnh nhất của chúng tôi!! Đảm bảo một tháng là có thể khiến cậu từ gà rũ thành mãnh nam, từ phế vật thành soái ca, từ chỗ bị đàn bà khinh đến chỗ khiến người ngoài mê mẩn đấy!!!”
Văn Nhược nghe gã ngậm thuốc ba hoa chích chòe một hồi, trái tim như bị đâm trúng, run giọng hỏi: “Thật… thật sao? Tôi thực sự có thể… thay đổi triệt để sao…”
“Dĩ nhiên! Chỉ cần cậu mua thẻ hội viên Hải Đường! Đảm bảo một tháng! À không! Nửa tháng là khiến cậu biến thành siêu cấp mãnh nam, khiến cậu không bao giờ bị bắt nạt nữa! Khiến cậu đi trên đường hàng tá em gái nóng bỏng phải ngoái đầu nhìn… khiến cậu…”
Văn Nhược ngượng đến mức xua tay: “À… cũng… cũng không cần đến mức đó đâu ạ.”
Gã ngậm thuốc thấy con cá ngốc này đã cắn câu, lập tức nói: “Được thôi Văn lão đệ, nếu cậu đã quyết định thì qua chỗ kế toán của chúng tôi nộp tiền trước. Ở đây một liệu trình là một tuần, một liệu trình là mười ngàn tệ…”
“Hả… tại sao… tại sao… lại đắt thế ạ!”
Dù Văn Nhược rất động lòng, nhưng khóa học này cũng… đắt quá rồi!
Gã ngậm thuốc bỗng sa sầm mặt, nghiêm túc nói: “Khóa học này của cậu là có huấn luyện viên mãnh nam VIP hoàng gia đỉnh cao của chúng tôi đi cùng cậu 24/24 từ ăn ở đi lại, dạy cậu cường thân kiện thể, dạy cậu cách nói năng, dạy cậu cách ăn uống… Hơn nữa, nền tảng của cậu vốn dĩ đã kém, nói năng thì ái nam ái nữ, người lại gầy nhom, huấn luyện viên của chúng tôi huấn luyện cái loại yểu điệu thục nữ như cậu cũng phiền phức lắm chứ bộ!!”
Văn Nhược bị gã ngậm thuốc sỉ nhục đến mức mặt mũi không còn chỗ nào để treo, đỏ hoe vành mắt nói: “Xin… xin lỗi… tôi… tôi chỉ là… được… tôi… tôi sẽ trả tiền…”
Gã ngậm thuốc nắm thóp được Văn Nhược là kẻ hay xấu hổ lại trọng sĩ diện, bèn ra sức ép cậu nâng cấp lên VIP, rồi thành VVVIP, còn nói lần này sẽ để một siêu cấp mãnh nam tầm cỡ thế giới truyền thụ cho cậu khóa học mãnh nam gia truyền, đây đều là bí quyết không truyền ra ngoài đâu đấy!
Văn Nhược bị thuyết phục đến mức hoa ngôn xảo ngữ, đầu óc choáng váng, thế mà lại mơ mơ hồ hồ lấy điện thoại ra, tiếng “bíp” một cái đã thanh toán xong tiền.
Cú quẹt này khiến năm vạn tệ của Văn Nhược không cánh mà bay. Văn Nhược không phải người giàu có gì, cậu làm việc cần cù chăm chỉ, ngày thường chi tiêu cũng ít, ai mà ngờ được số tiền lớn nhất cậu từng tiêu trong đời lại là ở cái phòng huấn luyện Hải Đường âm u rách nát này.
Tiêu tiền xong, Văn Nhược xót ruột đến mức cắn môi.
Gã ngậm thuốc sợ cậu hối hận, lập tức nói: “Đến đây! Văn lão đệ, tôi đưa cậu đi gặp huấn luyện viên mãnh nam đỉnh cao được chuẩn bị riêng cho cậu!!”
Văn Nhược nghe vậy liền gật đầu ngay, cậu đã không thể chờ đợi thêm để được huấn luyện viên đào tạo thành một nam tử hán thực thụ.
Gã ngậm thuốc dẫn Văn Nhược vào một phòng nghỉ huấn luyện rất lớn, bên trong khói thuốc mù mịt, sặc sụa, thế mà lại có mười mấy gã đàn ông cởi trần đang ngồi đánh bài cười nói rôm rả.
Văn Nhược chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, sợ đến mức co rúm lại, gã ngậm thuốc lại ấn vai cậu nói: “Không thích mùi thuốc lá đúng không, không sao, chờ khi làm huấn luyện viên của cậu, đảm bảo sẽ không hút thuốc không uống rượu.”
Rồi gã ngậm thuốc rống lên một tiếng: “Nhanh lên! Khách đến rồi, tất cả lẹ chân lên, đứng thành một hàng! Nhanh cái chân lên!!”
Mấy gã này đứa nào đứa nấy lười nhác, mồm năm miệng mười chửi thề, nhìn chẳng giống huấn luyện viên tầm cỡ thế giới chút nào. Rất nhanh, một hàng đàn ông đứng trước mặt Văn Nhược, kẻ thì gầy trơ xương, kẻ thì bụng phệ tròn quay, kẻ thì mặt dơi tai chuột, kẻ thì mặt đầy thịt ngang ngược, từng đứa một nhìn chằm chằm vào Văn Nhược như nhìn một con gà nhép với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Văn Nhược bị nhìn đến mức rùng mình, đột nhiên thấy hối hận, cậu rụt rè nhìn gã ngậm thuốc, lắp bắp: “Tôi… tôi có thể… rút…”
Gã ngậm thuốc dường như cũng thấy mấy tên trước mặt này thực sự không thể đem ra giới thiệu được, bèn cười hì hì chữa thẹn: “À… mấy người này đều là cấp bậc hội viên phổ thông, cậu đợi chút nha, huấn luyện viên cấp bậc VIP hiện tại đều đang có tiết dạy, cậu biết đấy, mấy bà phú bà cứ thích tìm mãnh nam ở chỗ chúng tôi…”
Đang nói thì từ sau bức rèm của phòng nghỉ đột nhiên bước ra một người đàn ông cao lớn đang quấn khăn tắm.
Khi anh ta xuất hiện, tất cả mọi người đều im bặt, ngay cả gã ngậm thuốc cũng lộ vẻ ngỡ ngàng, dường như không ngờ anh ta lại ở đây.
Còn Văn Nhược kể từ khi nhìn thấy người đàn ông đó đã hoàn toàn đờ đẫn. Người đàn ông đang tùy ý lau mái tóc đen ngắn cứng, khuôn mặt nam tính rạng ngời tuấn lãng, mỗi một đường nét đều mang theo hơi thở lạnh lùng mạnh mẽ. Dáng người anh ta vô cùng cao lớn, thân hình chữ V ngược cơ bắp cuồn cuộn tinh anh, những khối cơ màu đồng cổ còn vương những giọt nước vừa mới tắm xong. Đáng sợ nhất là trên tám múi bụng rõ rệt thế mà lại xăm một con cự long khí thế bàng bạc!
Khi người đàn ông bước đến trước mặt gã ngậm thuốc, điếu thuốc trong miệng gã rơi tọt xuống đất, còn Văn Nhược thì bị hơi thở hormone mạnh mẽ của anh ta áp chế đến mức hai chân bủn rủn.
Gã ngậm thuốc lên tiếng trước: “A! Lão… huấn luyện viên, ở đây có một học viên mới đến, mua thẻ hội viên Hải Đường của chúng ta, nên muốn chọn huấn luyện viên tốt nhất!”
Người đàn ông lúc này mới nhìn về phía Văn Nhược đang mặc áo sơ mi kẻ, đeo kính cận.
Chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ khiến Văn Nhược run rẩy toàn thân.
Người đàn ông chau mày, lúc này gã ngậm thuốc nịnh nọt kéo người đàn ông sang một bên, thì thầm: “Lão đại, đây là khách hàng đầu tiên của năm nay, người khờ tiền nhiều, đã móc ra năm vạn rồi, phía sau chắc chắn còn đưa thêm nữa!”
“Cậu ta muốn làm gì?”
“Nghe nói đã ly hôn, muốn vực dậy uy phong nam nhi.”
“Vực dậy uy phong?” Người đàn ông nhìn bằng ánh mắt sắc lẹm thâm thúy đầy vẻ châm chọc lạnh lùng, “Cái loại này á?”
“Ờ… cái thằng ái nam ái nữ này có thừa tiền, dù sao thì cứ đùa giỡn đại đi là được.”
“Mày bảo lão tử ra tay?”
“Ờ… em đã hứa là sẽ cho huấn luyện viên mãnh nam tầm cỡ thế giới, anh xem, cái này…”
“Tầm cỡ thế giới? Mẹ nó mày đúng là dám bốc phét.”
Gã ngậm thuốc cười hì hì ngượng nghịu mấy tiếng, lại nói: “Hết cách rồi, khó khăn lắm mới có con cá béo cắn câu.” Người đàn ông biết ý của gã, lười biếng nói: “Được, lão tử dạo này cũng đang rảnh.”
Gã ngậm thuốc lập tức mừng rỡ, nói: “Lão đại, cũng không phải mỹ nữ gì, sẽ không tiêu tốn quá nhiều thể lực của anh đâu.”
“Mẹ kiếp! Nếu là mỹ nữ thì lão tử còn tốn lời với mày làm gì.”
“Ha ha ha ha.”
Văn Nhược cứ rụt rè đứng cách đó không xa, nhìn gã ngậm thuốc nói gì đó với người đàn ông cao lớn. Nói xong, người đàn ông đi về phía Văn Nhược, mặt không cảm xúc nói: “Cậu tên Văn Nhược?”
“Dạ… đúng, đúng vậy!”
“Tôi tên Hạ Thành.”
“Dạ! Chào Hạ tiên sinh…”
Người đàn ông nghe giọng nói của Văn Nhược liền nhíu chặt mày, anh từng nghe qua giọng ái nam ái nữ nhưng chưa thấy ai yểu điệu đến mức này, lại còn kết hợp với ánh mắt nhút nhát, cử chỉ rụt rè của Văn Nhược, thực sự khiến người ta nảy sinh ham muốn đấm cho một trận.
Ánh mắt người đàn ông ngày càng lạnh lùng: “Ngày mai huấn luyện, tám giờ sáng.”
“Dạ… vâng…”
Người đàn ông lạnh lùng nói: “Mặc quần áo thể thao, giày thể thao, còn nữa… cậu bị cận à?”
“Hả? Không… chỉ là gọng kính thôi.” Hóa ra Văn Nhược đeo một cái gọng đen dày cộp.
Nhưng cậu không muốn tháo ra, gọng đen giống như chiếc ô bảo vệ của cậu, che đi phần lớn khuôn mặt. Người đàn ông cũng lười tốn lời với cậu, quẳng khăn tắm đi rồi thản nhiên bước về phía phòng gym.
Còn Văn Nhược nhìn theo bóng lưng rộng lớn cơ bắp cuồn cuộn của người đàn ông, ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa kinh hãi.
Cậu… cậu thực sự sắp được huấn luyện viên mãnh nam tầm cỡ thế giới đào tạo rồi!!
Văn Nhược nằm trong chăn lo lắng suốt một đêm, ngày hôm sau mặc một bộ đồ thể thao hơi cổ lỗ sĩ, chân đi đôi giày thể thao có một lỗ thủng nhỏ ở ngón chân cái rồi dùng vải đen khâu vá chồng lên từ bên trong để che đậy, xuất hiện tại phòng huấn luyện Hải Đường.
Gã ngậm thuốc đánh giá bộ trang phục giản dị của Văn Nhược, định nói gì đó nhưng rồi lại nhanh chóng nhiệt tình quá mức kéo Văn Nhược lên tầng hai.
Tầng hai vẫn khói thuốc mù mịt, bên trong dường như có huấn luyện viên đang đấu đối kháng trên đài đấm bốc.
Văn Nhược chưa từng thấy cảnh này bao giờ, nhút nhát bước vào, môi trường ồn ào náo nhiệt, ánh sáng mờ ảo hỗn loạn, trộn lẫn với mùi mồ hôi đàn ông khiến Văn Nhược một trận choáng váng.
Nhưng rất nhanh, Văn Nhược đã nhìn thấy người đàn ông oai phong đang vung nắm đấm trên đài, khuôn mặt cương nghị tuấn tú căng thẳng, thân hình màu đồng cổ đầy mồ hôi, hình xăm cự long dữ tợn uy mãnh lấp lánh dưới ánh đèn, cánh tay thô tráng đột nhiên vung ra, từng thớ cơ bắp tức thì nổi lên cuồn cuộn, một đấm hạ đo ván một gã vạm vỡ xuống đất.
Văn Nhược bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động, thân hình cường hãn đó, sức mạnh cương mãnh đáng sợ đó, mặc dù gã bị đánh bay cũng rất đô con nhưng lại chẳng còn sức mà bò dậy.
Giỏi… giỏi quá…
Văn Nhược không biết tại sao tim mình lại đập nhanh như vậy, trong lòng bỗng nảy sinh một niềm khao khát lạ lùng. Lúc này, gã ngậm thuốc đắc ý nói: “Thế nào? Huấn luyện viên VIP này đỉnh chứ.”
Người đàn ông nghe thấy âm thanh liền liếc nhìn sang, thấy cái thằng ái nam ái nữ kia đang si mê nhìn mình, trên mặt vẫn treo cái gọng kính xấu xí kia.
Đôi lông mày rậm của người đàn ông nhíu lại, trực tiếp bước xuống đài đấm bốc. Đợi khi đi đến trước mặt Văn Nhược, cái thằng yểu điệu này sợ hãi run lên, còn phát ra một tiếng rên rỉ như đàn bà: “Dạ… huấn luyện viên…”
Người đàn ông lạnh lùng nói: “Tháo kính ra.”
“Dạ…” Văn Nhược hoảng loạn nhìn gã ngậm thuốc, gã ngậm thuốc bất lực nói: “Huấn luyện cường độ cao bắt buộc phải tháo kính, vả lại cậu cũng đâu có cận.” Nhưng Văn Nhược đã đeo kính gọng đen quen rồi, ngay cả buổi tối đi ngủ cũng đeo.
Văn Nhược còn đang do dự, nhưng giây tiếp theo, mắt chợt thấy mát lạnh, trực tiếp bị đối phương thô bạo giật mất gọng kính. Khoảnh khắc đó, Văn Nhược như bị lột sạch quần áo, kinh hãi che mặt: “Á! Huấn luyện viên…”
Người đàn ông kêu “răng rắc” một tiếng, thẳng tay bẻ gãy gọng kính rồi ném trả lại cho Văn Nhược.
Văn Nhược ngớ người, luống cuống nhặt lấy kính, khi ngẩng đầu lên thì hai mắt đã đỏ hoe.
Và ngay lúc này, người đàn ông mới thực sự nhìn rõ khuôn mặt của Văn Nhược, ngay cả gã ngậm thuốc cũng sững sờ, không ngờ cái thằng ái nam ái nữ này trông cũng khá ra phết.
Làn da trắng nõn nà, lông mày thanh mảnh, đôi mắt hạnh to tròn, đầu mũi hơi tròn trịa, đôi môi đầy đặn hồng nhuận, khi đau lòng rơi lệ, cánh môi vô tình chu lên tạo thành hình quả đào, nếu là con gái thì chắc chắn sẽ rất đáng yêu, ngặt nỗi Văn Nhược lại là đàn ông. Người đàn ông nhìn khuôn mặt nồng nặc vẻ đàn bà này, sự khinh bỉ trong mắt càng sâu hơn.
[text_hash] => bee9db21
)