Array
(
[text] =>
Tâm chết phục thù, dụ hổ vào tròng, tắm suối nướcnóng giữa mưa bão, cuồng bạo cưỡng gian, ép buộc đổ đầy, cái kết báo ứng.
[Lời tác giả]:
Thụ chưa kịp hắc hóa thành công thì công đã vào… (bị bắt/đi tù).
Chính văn:
A Văn chưa bao giờ nghĩ rằng gã đàn ông kia lại quen biết Tiểu Diệp ngay từ đầu! Không những thế, bọn họ còn thông đồng với nhau, liên thủ lừa dối cậu, chỉ để lừa lấy tiền của cậu. A Văn còn ngu ngốc cho rằng mọi thứ chỉ là ngẫu nhiên, giờ ngẫm lại, gã đàn ông nào lại bỏ qua đứa xinh đẹp gợi cảm như Tiểu Diệp mà đi chú ý đến đứa bình thường chẳng có gì nổi bật như cậu cơ chứ…
A Văn đứng trong quán bar, chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, cả người lạnh lẽo như rơi xuống hầm băng.
Cậu thực ra rất thuần chất, chỉ muốn ở bên người mình thích mãi mãi, cậu cũng sẵn lòng dâng hiến tất cả cho người mình yêu, nhưng cuối cùng lại bị bạn trai thân cận nhất và gã đàn ông mình thầm yêu liên thủ trêu đùa!!
Sau lưng, bọn họ sẽ hình dung về cậu thế nào, có chửi bới cậu là thằng ngu đần độn hạ tiện hay không.
Lúc này, A Văn hoàn toàn sụp đổ. Cậu uống cạn sạch rượu, nhưng không ngăn được những giọt nước mắt cười đau khổ. Ông chủ quán bar tưởng cậu là kẻ điên, không chút nể nang đuổi cậu ra ngoài.
Lúc này, bên ngoài đã đổ mưa như trút nước, dường như ông trời cũng đang nhìn cậu như nhìn một trò cười.
Cậu vừa khóc ròng ròng, vừa loạng choạng bước đi trên đường. Đại não cậu như ngọn lửa hỗn độn đang bùng cháy dữ dội, thiêu đốt đôi mắt, cũng thiêu rụi cả lý trí của cậu. Cậu xông vào siêu thị mua một con dao phay sắc bén, rồi cất dao đi, trực tiếp đón một chiếc xe.
Cậu không về nhà, mà đi thẳng đến núi Hải Đường, chính là ngọn núi cậu leo lần đầu tiên.
Taxi không lên được núi, thế là dưới ánh mắt sợ hãi của tài xế, cậu như kẻ điên lao đầu lên núi dưới cơn mưa.
Lần leo núi này tâm cảnh hoàn toàn khác với lần trước. Mưa như trút nước tràn trời, đường núi lầy lội trơn trượt, nhưng A Văn chẳng mảy may bận tâm. Đôi mắt đỏ ngầu, cậu chỉ một lòng muốn tìm gã đàn ông kia rồi giải quyết mọi chuyện!!
A Văn ngang bướng leo lên trong bệnh hoạn, leo mãi, leo mãi, trên người cậu đã đầy bùn đất, nước mưa nước mắt đầm đìa trên mặt. Khi cậu ngước đôi mắt đỏ rực lên, cuối cùng cũng nhìn thấy ngôi nhà gỗ của kiểm lâm ở lưng chừng núi.
Trái tim A Văn lại một lần nữa bị nỗi buồn bã và căm phẫn tràn ngập. Cậu nghiến chặt răng, lấy con dao phay ra, lảo đảo điên cuồng lao đến. A Văn tràn đầy lửa giận đẩy cửa, vừa định vung con dao phay chém xuống kẻ khốn nạn đang cuộn mình trong chăn—
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, A Văn lại mủi lòng. Dù cậu nắm chặt con dao phay, nhưng không chém xuống được, mà nức nở đau đớn tố cáo: “Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy!! Tại sao!! Có phải anh thấy tôi hạ tiện lắm không! Có phải anh thấy tôi nhu nhược dễ bắt nạt không!!!”
Nhưng A Văn khóc mắng tố cáo rất lâu, rất lâu, mới phát hiện ra, bên dưới tấm chăn chẳng có lấy một bóng người nào?!
Gã đàn ông vốn chẳng ở đây nữa.
Khoảnh khắc đó, A Văn mới nhận ra sự ngu xuẩn của mình… cậu đáng lẽ phải đoán ra từ sớm, gã đàn ông cầm tiền xong chắc chắn đã chuồn rồi, sao có thể đợi cậu đến tính sổ… A Văn tự giễu cợt che mặt, không kìm được lại òa khóc. Khóc đến kiệt sức ngã lăn ra đất, đúng lúc này điện thoại chợt sáng lên. A Văn đẫm lệ cầm điện thoại lên, bất ngờ phát hiện là gã đàn ông kia gọi tới!!
Gã… gã còn mặt mũi nào mà gọi điện cho cậu!!
Nhưng chẳng mấy chốc A Văn như nhận ra điều gì đó, Tiểu Diệp hôm nay say rượu vô tình tiết lộ sự thật cùng gã đàn ông lừa tiền cậu, mà gã đàn ông lại không hề biết cậu đã biết tất cả mọi chuyện! Điều này khiến A Văn lại bùng lên ngọn lửa căm phẫn phục thù. Cậu bắt máy, trong giọng nói trầm khàn quen thuộc ở đầu dây bên kia, cậu cố nén cảm xúc nói: “Anh… có chuyện gì không?”
Gã đàn ông vẫn như mọi khi, dùng giọng điệu hư hỏng khiến A Văn vừa hận vừa đau nói: “Lão tử không gặp mày một tháng rồi, nhớ mày quá!”
Câu nói này giờ đây nghe thật nực cười vô cùng!
Đã lừa tiền, lừa tình tao rồi, tại sao còn đến đùa giỡn tao!!
Gương mặt đẫm lệ của A Văn méo mó đau đớn, nhưng trong điện thoại vẫn cố nén tiếng khóc: “Anh… muốn làm gì…”
Giọng ở đầu dây bên kia ngập ngừng giây lát, dường như nhận ra sự khác thường của A Văn, nhưng rất nhanh, gã cười: “Tao gửi cho mày một món quà.”
Quà? Ha ha…
A Văn nắm chặt điện thoại, đôi mắt đỏ ngầu vì căm hận, hàm răng đánh cầm cập, nói: “Tôi… hiện tại… không ở nhà…” “Mày đang ở đâu?”
A Văn nhìn ngôi nhà gỗ đầy tội lỗi nơi gã lần đầu cưỡng ép cậu, lòng chợt đau nhói: “Tôi đang ở… ở trong… hu… ngôi nhà gỗ đó…”
A Văn nói đứt quãng, nhưng gã đàn ông nghe một cái là hiểu ngay, kinh ngạc nói: “Sao mày lại ở đó! Mày nửa đêm đến tìm lão tử à?!”
A Văn vừa khóc vừa nhìn con dao phay trên mặt đất, ngón tay trắng bệch run rẩy siết chặt cán dao: “Tôi… tôi nhớ anh…” Khoảnh khắc đó, gã đàn ông không nói gì nữa, cũng không có những lời ngọt ngào giả dối, mà nói: “Lão tử nửa tiếng nữa đến nơi!!” Nói xong, gã cúp điện thoại!
A Văn nghe tiếng tút tút của điện thoại, ngẩn người hồi lâu, lại không kìm được mà gục xuống đất khóc lớn… Rõ ràng đã hạ quyết tâm tìm gã báo thù, vậy mà ngay khi gã gọi điện cho cậu, cậu lại không hiểu sao mềm lòng…
A Văn đáng thương khóc đến mức thân nhiệt hạ thấp, mới run rẩy bò dậy. Ánh mắt cậu lại trở nên khổ sở quyết liệt. Cậu giấu con dao phay vào ba lô, rồi lấy nước lạnh rửa sạch bùn đất trên đầu, rửa sạch nước mưa và nước mắt trên mặt.
Chưa kịp đợi A Văn run rẩy rửa sạch sẽ, cửa nhà gỗ đã bị tông mạnh ra!
Gã đàn ông đến sớm hơn dự kiến. A Văn hoảng loạn nhìn gã, phát hiện gã cũng đầy bùn đất. Gã thản nhiên cởi quần áo, lộ ra thân trên vạm vỡ tinh tráng. Cơ ngực gã phập phồng dữ dội, sau khi nhìn thấy A Văn, không đợi cậu kịp phản ứng, gã đang đầy hơi nước đã lao đến, ôm lấy má cậu rồi hôn một trận nóng bỏng cực độ!
Đây là nụ hôn đầu tiên kể từ sau khi gã biến mất nửa tháng.
A Văn trước hết trợn tròn đôi mắt đẫm lệ, sau đó, dữ dội phản kháng lại! Sao anh còn mặt mũi hôn tôi!! Anh còn muốn diễn kịch đến bao giờ nữa!!
Gã đàn ông đối mặt với sự giãy giụa như phát điên của A Văn lại cưỡng chế ôm chặt hơn, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, bàn tay to nắm chặt gáy cậu, hung hăng khảm A Văn gầy gò lạnh lẽo vào trong ngực!
Cơ thể gã đàn ông rất nóng, không chỉ lồng ngực nóng, bàn tay cũng rất nóng, nụ hôn của gã cũng như một ngọn lửa thiêu đốt tất cả của A Văn. Dần dần, A Văn không phản kháng nữa, có lẽ gã đàn ông vốn dĩ đã mang theo một bụng đau buồn leo lên núi đã mất hết sức lực rồi.
Đợi gã buông cậu ra, gã nâng má cậu lên, khàn giọng nói: “Hự, lão tử nhớ mày thật đấy… Ơ, sao mày gầy đi thế? Mấy ngày nay không ăn uống đầy đủ à?”
A Văn đối mặt với sự giả tạo của gã, lòng càng đau hơn. Cậu nhìn con dao phay trong túi, muốn rút ra, nhưng lại không dám đánh rắn động cỏ, lặng lẽ thu hồi ánh mắt nói: “Tôi không sao… chỉ là… không được khỏe lắm…”
Gã đàn ông dường như không hề nhận ra sự khác thường của A Văn, thấy cậu dùng nước lạnh rửa mặt, gã bế thốc A Văn lên: “Ở đây có suối nước nóng tự nhiên, có muốn tắm chung với chồng không?”
Nếu là A Văn trước kia chắc chắn đã xấu hổ đến mức đỏ bừng mặt, nhưng bây giờ, A Văn lại rũ mắt nói: “Được…”
Thế là gã đàn ông bế A Văn đang buồn đau quá độ, cả người lạnh ngắt ra khỏi nhà gỗ. Tất nhiên bên ngoài vẫn đang mưa như trút nước, gã dùng áo khoác che đầu cho cậu. Giữa trận mưa bão, cậu dán sát vào người gã, lắng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của gã, nhưng lại chẳng hiểu gã rốt cuộc muốn làm gì.
Chẳng lẽ biết cậu vẫn còn tiền tiết kiệm… muốn lừa sạch tiền của cậu… hay là… muốn tiếp tục trêu đùa cậu, nhìn bộ dạng ngốc nghếch chẳng biết gì của cậu, chắc trong lòng đang cười cậu là thằng ngu nhất thiên hạ đây!
A Văn nghĩ đến đó mà lòng đau như cắt, vừa hận vừa buồn, nước mắt tuôn rơi không ngừng.
Chẳng mấy chốc, cậu đã được bế đến trước một suối nước nóng lộ thiên sương khói mịt mù. Gã đàn ông lột quần áo cậu, động tác vừa dâm đãng vừa ám muội, vừa lột vừa nhìn chằm chằm vào mắt cậu.
A Văn cố nhịn nỗi bi phẫn, cúi mắt xuống nhìn những ngón tay xương xẩu ấy cởi dây lưng mình. Gã vừa định tụt quần lót, A Văn đã đè tay gã lại rồi bảo: “Tôi tự cởi…”
Nói rồi, A Văn tự lột quần lót ngay trước mặt gã.
Cơ thể cậu vẫn trắng trẻo, thon thả, vòng eo nhỏ nhắn, tứ chi dài mảnh. Do làm tình lâu ngày, bầu ngực vốn phẳng lì nay đã hơi nhô lên, đầu vú gợi cảm càng trở nên sưng đỏ, đầy đặn.
Mặt A Văn tái nhợt, đẫm nước, chẳng rõ là nước mưa hay nước mắt, đôi mắt đỏ ngầu đong đầy ánh nhìn bi thương và tuyệt vọng.
Lúc này, tâm trí A Văn đã hắc hóa. Cậu biết mình không thắng nổi gã, cũng chẳng giết nổi gã, chi bằng giả vờ phục tùng, đợi gã ngủ say rồi thừa cơ dùng dao phay giết hắn, sau đó chôn thây gã ở nơi hoang sơn này, như vậy sẽ chẳng ai biết…
Gã đàn ông chẳng hề hay biết về ý đồ sát nhân vặn vẹo của chàng thanh niên, gã đã sớm dục hỏa thiêu thân, bế thốc chàng thanh niên tiều tụy gầy gò lên, cùng chìm vào làn nước nóng hổi.
Nước suối rất dễ chịu, nhiệt độ vừa vặn với cơ thể, cơ thể vốn lạnh ngắt của A Văn lập tức được sưởi ấm, dưới chân cũng có bong bóng nổi lên. Thế nhưng trời vẫn đang mưa, nước mưa lạnh buốt quất vào mặt cậu như đang cảnh cáo phải giữ tỉnh táo.
Gã không chút do dự, bế cậu đặt lên vách đá nhẵn bóng. Thân hình cao lớn vạm vỡ áp chặt vào lưng cậu, những ngón tay thô ráp ghì chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn mềm mại, còn con cự vật đang căng cứng giữa hai chân gã thì tách đôi cặp mông béo mầm trắng nõn, đâm mạnh một phát tới tận cùng!
“Ưm! Á á á á á á!!”
A Văn đã nửa tháng chưa được chịch, bất ngờ phải chịu đựng thứ quái vật khổng lồ này vẫn khiến cậu khó lòng chịu nổi, cứ đau đớn gào khóc không ngừng!
Cơn mưa tầm tã rơi trên gương mặt đẫm lệ của A Văn, che lấp nỗi đau trong lòng cậu, còn những tiếng kêu thảm thiết chưa kịp thốt ra đã bị những cú va chạm dồn dập, mãnh liệt của gã đâm cho đứt quãng, càng thêm thê lương bi thảm!
Gã đàn ông vạm vỡ phía sau chẳng cho cậu lấy một giây để suy nghĩ, cứ thế ngay trong dòng suối ấm áp này mà thúc mạnh hết cú này đến cú khác. Cơ bắp vùng eo vạm vỡ như máy đóng cọc, thúc mạnh bạo khiến dòng nước cuộn trào, cặp mông thịt trong nước biến dạng dữ dội, A Văn càng mở to miệng, đôi mắt đẫm lệ vô hồn mà hít ngược không khí!
Lúc này, theo đà va chạm ngày càng mãnh liệt cuồng bạo của gã, cơn mưa bão trên đầu càng thêm dữ dội, A Văn mở to miệng, đôi mắt đẫm lệ trợn ngược, rên rỉ phát ra những tiếng kêu bi ai. Cơ thể cậu trong suối nước nóng bị đâm cho lắc lư điên cuồng, cánh tay vạm vỡ của gã ghì chặt lấy eo cậu, giữa hai chân “chát chát chát chát” không ngừng thúc mạnh!
“Á! ~~ á á~~~ Không!! ~~ ực! ~~~ Á! ~~~ á á á! ~~~”
Trên mặt chẳng phân biệt được là nước mắt hay nước mưa, A Văn như con thú cái cận kề cái chết, cào cấu loạn xạ vào đám cỏ dại bên bờ suối. Gã đàn ông đáng sợ vừa đâm mạnh vừa liếm láp tai cậu, liên tục thì thầm những lời hạ lưu: “Thích không! Con hàng nhỏ! Thích ông xã cặc to chịch mày thế này không! Nói đi!”
“Ưm! ~~~ á á! ~~~ Không! ~~~ hu hu không! Á á á á!!!”
Thấy A Văn khóc lóc nói không, tên biến thái ấy liền cắn mạnh vào vành tai đỏ ửng của cậu, bộ phận giữa hai chân cũng thúc ngày càng thô bạo, tàn nhẫn. Thân hình hùng vĩ健 tráng đáng sợ ấy như máy đóng cọc được lên dây cót, cự vật siêu lớn nổi gân xanh không nể nang gì mà ra vào cấp tốc, đâm mạnh tàn bạo vào cửa huyệt đang co rút mềm mại của A Văn!
“Không! Á á á đau quá!! Không! Á á á á!! Đừng đâm vào!! Đừng mà hu á á á á!!”
Dòng nước chảy xiết khiến mặt suối nổi lên vô số bọt khí, A Văn bị chịch đến nỗi trợn ngược mắt, hai tay thảm thiết bấu chặt lấy cánh tay thô kệch của gã.
Gã đàn ông cắn tai cậu đâm thêm mấy phát mạnh, bỗng đôi mắt hổ trầm xuống, thân hình vạm vỡ đột ngột đè mạnh, cự vật ba mươi phân như con trăn về hang, lại như bảo đao nhập vỏ, “phập” một tiếng, đâm thẳng vào tử cung giữa dòng nước!
Trong khoảnh khắc, A Văn ngửa đầu gào thét thảm thiết, cái lỗ dâm đang ngâm trong nước suối bị con cự vật nhét đầy căng cứng, thậm chí cả hai hòn dái to đùng cũng ép chặt vào cánh môi âm hộ béo mềm!
“Không á á á á á á á á á!!! Rút ra!! Đừng mà!! Đừng đâm vào!! Đừng á á á á á á á á á!!!”
Khi A Văn khóc lóc tuyệt vọng cự tuyệt, gã đàn ông lại đỏ ngầu mắt, phát điên đâm mạnh vào nơi non nớt của cậu, vừa đâm vừa khàn giọng: “Đừng ư? Tử cung mày rõ ràng đang mút lấy tao như cái miệng nhỏ! Cửa tử cung mày cũng kẹp chặt tao như cái lồn nhỏ! Hai cái miệng nhỏ cùng kẹp! Kẹp làm tao sướng phát điên!!”
Nghe gã dùng những từ ngữ biến thái để miêu tả cơ quan sinh dục của mình, A Văn muốn chết đi được. Cậu ương bướng khóc lóc giãy giụa, nhưng cậu càng phản kháng, cái lồn nhỏ lại càng mút chặt cặc gã, cặc gã càng trướng to, càng nhét đầy tử cung và âm đạo cậu!
Chẳng mấy chốc, A Văn đã kiễng chân, vươn cổ, trong sự gột rửa của cơn mưa bão lạnh lẽo, cái lồn nhỏ co bóp liên hồi rồi leo lên đỉnh cao của dục vọng!
Mà ngay lúc A Văn phun trào trong đau đớn, gã đàn ông lại bế thốc cậu xoay người lại. Trong cái bóng đen khổng lồ đầy áp bức, gã túm lấy cằm A Văn. A Văn khóc lóc ngoảnh mặt đi, gã lại áp sát, thân hình vạm vỡ trầm trọng đè lên khiến A Văn khó lòng cựa quậy. A Văn bi phẫn đấm vào cơ ngực gã, lại bị đối phương nắm lấy cổ tay, một lần nữa hôn mạnh vào đôi môi cậu, thô bạo tàn nhẫn chiếm đoạt!
“Không ưm ưm ưm ưm! Buông ưm ưm ưm ưm!!!”
A Văn bị gã đâm mạnh từ phía trước một lần nữa. Do tâm trạng dao động, cái lồn nhỏ lại càng co rút chặt chẽ. Gã đàn ông ghì chặt lấy cậu, trong cơn mưa tầm tã, không màng tất cả mà cưỡng hôn rồi thúc mạnh, như con dã thú đang chinh phục con thú cái đang phản kháng dưới thân.
A Văn bị chịch đến mức run rẩy điên cuồng trong suối nước nóng, cơ thể cậu bị nước nóng làm cho đỏ ửng, cứ bị đâm cao rồi lại rơi xuống. Đến cuối cùng, A Văn chẳng thể theo kịp tiết tấu của gã, như một con búp bê tình dục vô vọng run rẩy. Tử cung bị cự vật nhét đầy, ngay cả hoa nhụy sâu trong tử cung cũng bị quy đầu đâm nát. Mỗi khi hoa nhụy va chạm mạnh với quy đầu, A Văn lại ngửa cổ vô hồn, trong làn lệ nhòa bi thương, hai chân không tự chủ được mà kẹp chặt lấy gã đàn ông mà cậu ghét cay ghét đắng, để đối phương đưa đẩy mình lên đỉnh lần này đến lần khác!
Gã đàn ông đáng sợ kia cũng phát điên hoàn toàn, trong cơn mưa tầm tã, trong dòng suối nóng bỏng, bất chấp tất cả mà chinh phục con hàng yếu đuối đang khóc gào. Dưới sự kích thích của băng hỏa lưỡng trùng thiên, gã trở nên ngày càng hung dữ và mất kiểm soát. Trong đầu gã dường như chỉ còn lại chàng thanh niên tuấn tú ôn hòa đang khóc lóc đau khổ trước mắt. Con cặc to với tần suất kinh người ra vào điên cuồng, hoàn toàn không có sự thay đổi nhịp điệu, chỉ có tiếng va chạm lớn nhất, lực thúc mạnh nhất, tốc độ cuồng bạo nhất, và những cú đâm sâu nhất, đem lại cho A Văn trải nghiệm tình dục hồn phi phách tán!!
A Văn thực sự sắp phát điên rồi, vốn dĩ cậu hận thấu xương gã, muốn giết chết gã, nhưng giờ đây lại bị cự vật chịch đến mức mất hết ý thức, chìm đắm trong đó, lắc lư chao đảo, đau khổ khóc mắng: “Buông tôi ra!! Á á á á!! Đừng mà!! Đừng chịch tôi!! Tôi không muốn anh chịch!! Anh quá kinh tởm!! Đồ khốn vô liêm sỉ!! Tôi không cần anh!!” Khóc mắng đến cuối cùng, gã đàn ông trước mắt dường như cuối cùng đã lộ ra bộ mặt thật đáng sợ, ngọn lửa tàn bạo trong đáy mắt bùng lên, nhét trọn cả con cự vật vào tử cung A Văn, dường như muốn chiếm lấy từng ngóc ngách trong cái lồn nhỏ của cậu!!
A Văn đáng thương bị chịch đến hồn bay phách lạc, nước mắt phun trào, đồng thời dịch dâm nơi hạ bộ cũng như đập nước xả lũ mà phun ra, nếu không phải đang trong suối nước nóng, chắc chắn đã làm ướt sũng cơ bụng của gã rồi!!
“Không á á á á á á!! Phun rồi!! Lại phun rồi!! Đừng mạnh thế!! Đừng mà!! Á á!! Tôi muốn phun rồi!! Đừng mà!! Đừng chịch nữa!! Đừng!! Đừng mà á á á á á á á!!”
Khi A Văn gào thét tuyệt vọng, gã đàn ông bế thốc cậu ra khỏi suối nước nóng hơi nước nghi ngút, đôi chân vạm vỡ đứng trên bờ. Sự lạnh lẽo đột ngột khiến A Văn phản xạ ôm lấy gã: “Không… á…”
Gã đàn ông cúi đầu nhìn gương mặt đẫm lệ méo mó của A Văn, giữa hai chân lại thúc mạnh thêm mấy phát, chịch cho A Văn ú ớ ư á loạn xạ phun dịch. Lúc này, dáng vẻ dâm đãng của A Văn càng trở nên trực diện và dâm loạn, dịch dâm nơi cửa lồn phun ra từng đợt. A Văn bị chịch đến mức đầu óc như hỏng hóc, vừa khóc vừa lắc đầu. Gã đàn ông giữ chặt cơ thể cậu, cúi đầu cưỡng hôn, A Văn ngoảnh mặt né tránh, lại bị gã thô bạo đè vào thân cây mà chịch mạnh. Dịch dâm bắn ra không thể kiểm soát, bắn ướt sũng cả thân cây.
A Văn nhục nhã muốn chết, cũng hoàn toàn mất hết sức lực phản kháng, chỉ đành mặc cho gã đàn ông thú tính thúc mạnh. Đến cuối cùng, đại não A Văn trống rỗng. Trong cơn mưa lất phất, gương mặt thô kệch của gã đàn ông ngày càng gần, nhìn đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lẽo ấy, A Văn tim đập thình thịch, chưa kịp phản ứng, đôi môi nóng bỏng đã ập đến, lại một lần nữa cướp đi hơi thở của A Văn tội nghiệp.
A Văn dường như thực sự lại một lần nữa rơi vào cạm bẫy. Cậu dần chìm đắm trong nụ hôn nóng bỏng ấy, tim đập ngày càng nhanh, ngay khi đôi tay A Văn vô thức ôm lấy cổ gã.
Bỗng một tia chớp rạch ngang trời, trong ánh sáng trắng âm u, đôi mắt đẫm lệ mơ màng của A Văn bỗng mở bừng, như thể mọi sự nhục nhã và đau khổ lại được đánh thức.
A Văn lại giãy giụa dữ dội, nhưng sức lực cậu quá yếu ớt, chẳng mấy chốc đã bị nụ hôn và cú chịch cuồng bạo của gã nuốt chửng. Thậm chí vì sự phản kháng của A Văn mà gã càng trở nên bạo ngược nóng nảy, gã trừng phạt mà đè A Văn xuống bãi cỏ, như thể đang ép cậu thụ thai, bàn tay to nhấc bổng đôi chân trắng nõn của cậu lên, giữa hai chân điên cuồng thúc mạnh, chịch cho A Văn bị gập người lại phải gào khóc vô hồn. Do tiếng kêu của A Văn quá thảm thiết, gã lại mạnh bạo bịt lấy môi cậu, vừa thô bạo thúc mạnh, vừa dịu dàng quấn lấy lưỡi cậu hôn nhau, cố tình khơi gợi dục vọng bị ngược đãi của cậu.
A Văn quả nhiên không thể kháng cự, chẳng mấy chốc toàn thân đã ửng đỏ như ráng chiều, tiếng rên rỉ ngày càng thê lương dâm đãng, đôi tay cũng vô thức bám lấy bàn tay gã.
Lúc này gã đàn ông như không thể nhịn thêm được nữa, bàn tay to đan chặt mười ngón với A Văn, đè xuống đất, sau đó những cú ra vào giữa hai chân ngày càng mất kiểm soát và hung hãn. Cuối cùng, ngay khoảnh khắc A Văn co giật toàn thân, gã mạnh bạo đâm trọn vẹn cự vật bẩn thỉu vào sâu nhất, rồi ôm chặt lấy eo A Văn không cử động, như muốn khảm sâu cự vật vào tận sâu trong cơ thể cậu, cưỡng chế rót từng đợt tinh hoa vào cơ thể cậu!
A Văn bị bắn đến gào thét, mười ngón tay bi phẫn cào cấu lên lưng gã, để lại những vệt máu tươi, nhưng gã nào bận tâm, tiếp tục phóng thẳng vào tử cung cậu. Khi bắn ra đợt tinh dịch đậm đặc cuối cùng, A Văn co giật dữ dội một trận, cuối cùng sụp đổ hoàn toàn, nằm liệt trên bãi cỏ.
Tại sao… tại sao lại bị bắn vào trong nữa rồi…
A Văn vốn dĩ một lòng muốn báo thù giờ nhục nhã rơi lệ. Ngay sau đó, cậu được gã lau khô người, vác trở về nhà gỗ.
Trong nhà gỗ, gã ôm cậu nằm trên chiếc giường lò xo chật hẹp. Cự vật của gã dù đang nhét đầy bụng dưới cậu một cách thô kệch nóng bỏng, nhưng gã lại bất ngờ im lặng, khiến A Văn vừa hận vừa hoảng.
Chẳng lẽ gã phát hiện ra gì rồi sao…
Lúc này, A Văn nhìn về phía chiếc ba lô dưới đất, trong túi có con dao đã mua.
Cậu muốn đợi gã ngủ say thì ra tay.
Nhưng cánh tay thô kệch của gã lại ôm chặt lấy eo cậu đầy chiếm hữu. A Văn nhẫn nhịn cắn môi, một lát sau, hơi thở gã chậm dần, hơi thở nóng bỏng phả đều lên gáy cậu.
A Văn biết gã ngủ rồi.
[text_hash] => ce1c93b2
)