[Triệu Duyên ] Yêu Chị . Ngôi sao sáng của em ( cover) – Chap 24: Gấu đã về với Bé rồi , Bé ơi. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Triệu Duyên ] Yêu Chị . Ngôi sao sáng của em ( cover) - Chap 24: Gấu đã về với Bé rồi , Bé ơi.

Array
(
[text] =>

Một tuần sau.

                     

KD và Jolie chính thức li hôn. Cuối buổi tại tòa án, Joie  nhìn KD, giọng cô có chút chua xót :

– Chúc chị may mắn với người vợ mới.

                     

KD không trả lời mà nhếch miệng cười rồi bước ra khỏi tòa. Chợt cô dừng lại thở phào nhẹ nhõm. ” Gặp được nhau là duyên, ở lại bên nhau là nợ. Jolie, chúng ta có duyên không nợ. “

                     
Đằng xa, Jolie nhìn bóng KD khuất dần, nụ cười tà mị trên môi cô ta xuất hiện :

                     
– KD, chị nghĩ tôi là ai ? Để hai ngừoi hạnh phúc như vậy sao ? Chị coi thường tôi quá rồi.

                     

                     

2 ngày sau

                     

Jolie đột nhiên xuất hiện trước nhà KD, người ra đón cô ta là Minh Triệu, cô ta cười nhẹ, khuôn mặt điềm tĩnh :

– Tôi muốn dọn một số thứ còn sót lại trong phòng thôi.

                     

Triệu hơi nhíu mày nghi ngờ. Không phải Duyên đã nói cô đã dọn hết cho cô ta rồi sao ? Nhưng vì phép lịch sự, chị cũng tươi cười :

– Ừ, em vào dọn đi.

                     

Jolie cùng Minh Triệu bước mau lên phòng. Trong lúc bước lên cầu thang, cô ta quay sang hỏi Triệu :

– Chị Duyên đâu ?

– Cô ấy đi chụp ảnh rồi !

– Còn mẹ….à không….còn bà Nguyễn ?

– Bác đã đi ra ngoài từ sớm, thăm bà con gì đó, chắc khoảng đầu giờ chiều mới về.

                     

Cô ta nhếch môi cười ma mị bước vào phòng. Tại đây cô ta xới tung mọi thứ và bắt đầu ra phía ban công giả vờ tìm kiếm thứ gì đó.

                     
Minh Triệu chỉ biết nhìn, chị đứng dựa người vào thành giừơng vẻ mệt mỏi, dạ dày lại không ổn, chị lại muốn buồn nôn, đã 4 ngày nay có cảm giác này rồi, nhưng cố nén lại.

                     
Chợt có tiếng gọi vọng từ ban công :

– Minh Triệu. Chị ra đây xem cái này !
Minh Triệu mệt mỏi bước ra, tay chân bủn rủn. Bất ngờ bàn tay Jolie túm lấy cổ Minh Triệu mà đè ra phía ban công. Đôi tay cô ta mỗi lúc một dùng sức mà đẩy chị ra. Miệng không ngừng chửi rủa :

– Là mày. Mày đã cướp chị ấy từ tay tao. KD và cả Phan Linh….Là do mày. Tao đã mất tất cả.

                     

Khuôn mặt Minh Triệu không ngừng nhăn nhó, tay chân khua khắp nơi nhưng làm sao cô chống lại được Jolie ? Hơi sức mỗi lúc một yếu ớt. Chị ra sức giãy giụa,, mồ hôi từ từ lăn xuống hai gò má ửng đỏ rồi rơi vào cổ, ướt cả áo, lời nói không đâu vào đâu :

– Khụa khụa….chị…..đừng….em…..khụa khụa….

                     

Tiếng ho khan cùng tiếng van xin không làm động lòng người đàn bà tàn ác kia, cứ tưởng sắp chết đến nơi  thì bỗng nhiên có tiếng xe làm Jolie nhíu chân mày.

                     
Là KD trở về, nhìn thấy tình cảnh trước mắt cô không khỏi hốt hoảng. Cô gái của Duyên……chị đang bị nguy hiểm. Khuôn mặt cô biến sắc, đôi tay run run. Cô đứng từ dưới mà nói vọng lên :

– Jolie, cô bĩnh tĩnh. Chúng ta có thể nói chuyện với nhau….Đừng làm bậy.

                     

Jolie sắc mặt không khá hơn, cô ta nhìn KD, trong mắt toàn là vẻ bi thương, nhưng lại mơ hồ lộ ra vẻ khinh miệt :

– Nói chuyện sao ? Còn gì để nói sao ? Ba tôi đã giúp đỡ chị để chị có được ngày hôm nay. Rồi khi ba tôi qua đời chị không chút thương xót mà xa lánh ruồng bỏ tôi. Chị……

– Cô đừng quên sau khi ba cô mất tôi cũng đã cung cấp cho cô không thiếu thứ gì đó sao ? Tiền bạc, nhà cửa, xe cộ.

– Vậy chị có bao giờ bố thí cho tôi một chút tình cảm chưa ?

– Nhưng tôi thật sự không có tình cảm với cô, không phải cô cũng đã đến với Phan Linh hay sao ?

– Chị đừng nhiều lời. Cũng do chị ruồng bỏ tôi nên tôi mới phải chạy đến với Phan Linh, là chị ép tôi. Tóm lại hôm nay tôi phải giết nó.

                                     
                           

Bỗng nhiên bàn tay Jolie dùng một lực thật mạnh rồi buông lỏng ra. Giọng nói Minh Triệu yếu ớt, ngày càng nhỏ, vang vọng trong không khí, trong trẻo cực kì :

– Gấu…..cứu….Bé….a…a

– Đ….Ừ…..N….G…..

Giọng nói KD nghẹn lại. Bóng dáng màu trắng như tuyết từ trên lầu rơi xuống. Làn váy đung đưa, đôi má tái nhợt của chị run run, bị áo trắng tung bay che phủ, đẹp như hoa quỳnh rơi lả tả giữa không trung.

Tim KD thiếu chút nữa là nhảy vọt ra ngoài. Trong nháy mắt, gần như là tia chớp, cô lao tới.

Minh Triệu quả thật có rơi xuống, lực rơi rất mạnh nhưng vẫn bị KD tiếp được. Hai người cùng ngã xuống đất, tay Minh Triệu bị cắt máu chảy lênh láng, nhưng đầu, bụng và hầu như cơ thể  lại được bàn tay của KD ôm chặt lấy…..Chị nằm đè lên Duyên……Đôi môi run run, mấp máy :

– Gấu……đã về…..đừng bỏ Bé…..

Giọng Duyên run run, nhìn máu trên ngừoi Triệu, cô chợt bật khóc :

– Phải, phải…..hức hức……Bé, Gấu đã về, sẽ không bỏ Bé đi đâu nữa, Bé, làm ơn, cố chịu một chút, em đưa chị đến bệnh viện ngay, làm ơn, Triệu, đừng ngủ, xin chị, em rất sợ……Làm ơn đi Triệu……

Jolie đứng trên lầu bị cảnh này làm chấn kinh. Cô không ngờ được rằng KD – kẻ trước giờ không có tình người lại có thể làm thế vì một cô gái.

KD đau lòng mà liếc ánh mắt lạnh lùng vào mặt Jolie, giọng nói cứng rắn không chút nhân từ :

– Cô hãy nhớ những gì cô làm !

Khi đưa mắt nhìn vào khuôn mặt của cô gái đang hôn mê thì ánh mắt lạnh lẽo ấy lại trở nên dịu dàng như nước, lộ ra vẻ đau lòng. KD không nói gì mà ôm lấy chị nhanh chóng rời khỏi đó.

Jolie là một người đàn bà, đương nhiên hiểu rõ tín hiệu mà ánh mắt KD nhìn Minh Triệu vừa rồi, cô thực sự đã yêu Minh Triệu nhiều như thế nào……..” Ngay từ đầu mày đã thua rồi Jolie ơi “

Jolie đã chính thức chịu thua, tự cười chế giễu mình. Cho dù KD không nói Jolie cũng hiểu KD sẽ khiến cho cô phải đau khổ ra sao khi dám động đến người phụ nữ của Duyên.

Jolie cầm điện thoại và gọi đến sở cảnh sát :

– Tôi muốn đầu thú. Tôi đã đẩy một cô gái rơi từ ban công xuống. Sống chết chưa rõ.

Cô ta cười như điên dại rồi đi xuống lầu. Cô ta lại thấy hài lòng về việc mình làm. Thà chết rục trong tù còn tốt hơn là chịu sự trả thù của KD vì cô biết KD  yêu Minh Triệu đến mức nào. Sớm muộn KD cũng tìm đến cô thôi.

Phòng bệnh tư nhân trong bệnh viên. Bà Nguyễn và Duyên nôn nóng đứng trước cửa phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, bác sĩ đang khẩn trương tiến hành các loại kiểm tra. Ngoài phòng bệnh, KD đi tới đi lui, quần áo lưu vài vết máu của cô vẫn mặc trên người, cô đã không thèm để ý đến mình nữa. Một vài vệ sĩ thì hồi hộp mà canh giữ ngoài cửa, thậm chí không cho người ngoài bước tới một bước. Mục đích rất đơn giản, phong tỏa các tin tức có liên quan. Cô sợ kinh động đến cô gái của cô. Nội việc cô và Jolie li dị đã tốn không ít bút mực của báo chí rồi.

50p sau.

Sau khi tháo khẩu trang màu xanh xuống khỏi miệng, Bác sĩ Trương Mỹ Nhân nhìn vào đôi mắt dường như có thể ăn thịt người của KD, nuốt nước bọt nói:

– Cậu  yên tâm đi, chị ấy không sao, do cậu đỡ được chị ấy nên ngoại trừ cánh tay bị thương nhẹ thì tất cả đều bình thường. Nhưng……mà…….

Đôi mắt KD tối sầm xuống :

– Nhưng làm sao hả ?

– Cậu bình tĩnh nghe đây…..chị ấy……

[text_hash] => 0a8dd01f
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.