[Triệu Duyên ] Yêu Chị . Ngôi sao sáng của em ( cover) – Chap 23: Một chút bình yên. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Triệu Duyên ] Yêu Chị . Ngôi sao sáng của em ( cover) - Chap 23: Một chút bình yên.

Array
(
[text] =>

Sau khi chụp xong shoot ảnh cuối cùng, Duyên mau chóng thu xếp đồ trở ra xe, thấy thế ĐAQ không ngần ngại nắm cửa xe mà trêu chọc :

                             
– Duyên đừng về, anh đừng bỏ em và con mà anh ơi, mẹ con em cần anh mà….

                             
KD trả lời :

                             
– Vậy còn Minh Tú ?

                             
– Em sẽ bỏ Minh Tú mà, em yêu anh mà anh ơiiiii.

                             
Duyên cừời cười, bộ dạng vô cùng gấp gáp :

                             
– Thôi đi bà nội, đề phòng mèo hoang làm thịt. Tối nay sofa chờ cậu.

                             
Nói rồi KD rồ ga phóng xe đi, cái câu ” Coi chừng mèo hoang làm thịt ” của KD làm ĐAQ cứ đắn đo mãi, Quỳnh lẩm bẩm :

                             
– Nó nói cái gì vậy ? Mèo gì…..?

                             
” Cạch “. Vừa xoay người ra sau đã đụng ngay ” Mèo Hoang “. ĐAQ cười cười :

                             
– Vợ, em đến khi nào vậy ? Sao lại lù lù xuất hiện đằng sau lưng chị, giật cả mình ! Đến lâu chưa ?

                             
Minh Tú không thèm nhìn mặt ĐAQ một cái, trả lời :

                             
– Đến từ cái hồi chị nói chị có con với ” anh KD “, rồi sẽ bỏ tôi.

                             
– Chị giỡn mà…..

                             
– Chị giỡn méo có duiiiiiiiiiiiiiiiiii. Cúttttttttttttttttttttttttttttttttt

                             
-……( Duyên ơi là Duyên, là mày gài tauuuuuuuuuu )

                   
Vừa về đến nhà, Duyên đã líu ríu chạy đến bên chị, đưa đầu vào hõm cổ chị hít hít :

                             
– Nhớ Bé lắm. Có nhớ Gấu không ?

                             
Minh Triệu tay đang khuấy nồi canh ngước lên nhìn Duyên :

                             
– Không nhé !

                             
Ôi, một đống bánh bao hiện ra trước mắt Triệu, chị phì cừoi, ngắt ngắt hai cái bánh bao trước mặt xệ xuống :

                             
– Thôi ngoan, thay đồ ăn cơm nè, mẹ tắm cũng sắp xong rồi.

                             
KD không nguyện ý rời đi, lại ương bướng nhõng nhẽo, cạ cạ vai chị :

                             
– Chị có nhớ em không ?

                             
Minh Triệu hết cách đành thơm lên ám cô một cái :

                             
– Nhớ.

                             
– Thật không ?

                             
-Thật.

                             
– Nhiều không ?

                             
– Không…..!!!!

                             
Duyên đen mặt buông chị ra, khuôn mặt bất mãn hiện lên, dỗi rồi, dỗ dành cực lắm đây.

                             
Sau khi dùng bữa tối do chính tay Triệu làm, tâm trạng KD có chút vui vẻ vội đi vào phòng, trên miệng còn líu lo. Đã lâu rồi bà Nguyễn không thấy con gái mình vui như vậy thì không khỏi buột miệng :

– Cái con nhỏ này.

                             
Minh Triệu cười khúc khích trộm nhìn cô đang bước dần lên lầu.
KD nằm trên giừơng hồi lâu, không thấy chị trở lên bèn đi xuống lầu tìm. Cô trông thấy chị nằm ngủ ở căn phòng nhỏ thường ngày. Khuôn mặt cô tỏ ý không vui, nhanh tay bế chị lên phòng, chị nhìn cô hậm hực :

– Em….làm gì vậy ? Chỗ của chị.

                                             
                           
Câu nói chưa nói hết đã bị KD quăng vào giừơng :

– Chỗ của chị là ở đây !

– Nguyễn Cao Kỳ Duyên, chị thật sự không muốn làm người thứ ba phá hoại gia đình người khác. Em cho chị đi.

– Chị nói bậy. Chị không phải.

Tim chị thổn thức. Cô ôm chị thật chặt. Chị nhìn cô, nước mắt bắt đầu lăn xuống :

– Em yêu chị cái gì chứ ? Chị có gì để em yêu ? Chị không xứng.

Cô nghĩ lại. Ờ. Đúng ha, chị cứng đầu, lì lợm. Ở trước mặt cô, lại là một con hổ nhỏ giương nanh múa vuốt, nói một câu cãi một câu, chỉ thiếu điều chưa cưỡi lên đầu cô, không có chút dịu dàng ngoan ngoãn.
Nhưng ở cùng với chị, cô lại vui vẻ đến kỳ lạ, bản thân không thể nói rõ lý do tại sao. Mặc dù đấu khẩu, vẫn âm thầm nhìn chị, trong lòng đều cảm thấy ấm áp. Ngày trước ở bên một người phụ nữ chưa đến ba phút, cô đã bắt đầu thấy phiền, muốn nhanh chóng bỏ đi. Nhưng ở cùng chị,, cô chỉ muốn tìm hiểu chị đang nghĩ gì, chị thích cái gì.

KD nhìn chị :

– Tất cả của chị, em đều yêu.

KD nhìn vào mắt Triệu, trong vẻ sâu sắc mang theo sự nghiêm túc không thể coi thường, cô tiếp :

– Cơ thể của chị, vẻ tức giận của chị, nước mắt của chị, nụ cười của chị, trái tim và cả sự tổn thương của chị nữa.

Minh Triệu vô thức ôm lấy bờ vai rộng của cô :

– Thật không ?

– Thật. Cho em ” yêu ” chị.

Cô vùi đầu vào ngực chị nhưng lại bị chị đẩy ra :

– Em không bao giờ đứng đắn được hơn 10 giây. Tránh ra.

– Cái gì mà không đứng đắn ?

– Gấu, dạo này chị thấy không khỏe trong người, cứ bức bối khó chịu, dạ dày lại không thoải mái. Hôm khác nha em !

Cô mỉm cười hôn lên trán chị rồi nhắm đôi mắt mình lại. Còn chị cũng ngoan ngoãn mà ngủ đi.

Sáng hôm sau, sau khi đã thức dậy, Minh Triệu quờ quạng phía bên cạnh, một khoảng không vô định. Cô đã đi đâu ? Chị tò mò đi đến phòng đọc sách của cô. Cô ngồi đấy, khuôn mặt thanh tao đang nói chuyện với ĐAQ. Cô trông thấy chị lén lút ngoài cửa thì gọi :

– Chị. Đến đây !

Chị vội khép nép bước vào, cúi đầu chào Ánh Quỳnh. Bất chợt cánh tay KD kéo chị thật chặt ngồi trên đùi mình. Chị cựa quậy :

– Gấu…. Có Quỳnh ở đây.

KD nhìn thấy dáng vẻ ngây thơ xấu hổ của chị thì lại càng yêu thương, khẽ cười :

– Quỳnh nó cũng không phải người ngoài, hơn nữa chị là vợ của em, em muốn ôm thế nào thì ôm.

Minh Triệu thật muốn vùi cả mặt vào trong lòng cô cho bớt xấu hổ, nếu sớm biết thế thì cô đã không đến đây. Cái con người mặt dày này.

– Em….

ĐAQ lại không thể tin nổi mà lắc đầu. Đây còn là KD mà Quỳnh quen biết sao? Trong mắt KD, ĐAQ là thứ gì vậy? Không khí hả ? Trong ánh mắt vốn rất hờ hững kia lại có thêm một thứ gọi là “dịu dàng ” sao ? Ôi gớm quá….!!!

KD nhìn Quỳnh :

– Chuyện mình vừa nói với cậu. Chuẩn bị giúp mình nhé !

ĐAQ gật đầu rồi bước ra về. Minh Triệu nhìn KD :

– Gấu có việc gấp sao ?

– Không. Chỉ là nhờ Quỳnh chuẩn bị hồ sơ li hôn thôi.

– Bé đến tòa án có được không ?

– Không ! Ở nhà cho Gấu.

Chị im bặt. Khuôn mặt chau lại, vẻ giận dỗi. KD cười xòa :

– Thôi, ngoan. Tiểu yêu tinh. Gấu thật không thích Béđến những nơi đó. Ngoan ngoãn đi.

– Ưm. Vậy bây giờ Gấu dạo với Bé nhé !
– Được.

Suốt cả một ngày, KD đều ở bên cạnh Minh Triệu, làm tròn bổn phận của một người chồng. Đi đạo phố, xem phim, cùng thăm ba mẹ Minh Triệu. Đương nhiên, hai người còn phải không ngừng né tránh đám phóng viên thường xuyên xuất hiện.

Từ trước tới nay, KD chưa bao giờ đi dạo phố với ai, nhất là phụ nữ. Mà cô cũng không có thói quen đi dạo phố. Trong mắt cô, đi dạo phố với phụ nữ là một chuyện hết sức phiến toái cùng kỳ cục. Những phụ nữ trước đó, cùng lắm là thích thứ gì thì cô thanh toán cho là được. Cho nên đi dạo khắp phố phường với Minh Triệu vẫn là lần đầu tiên.

Buổi tối trên chiếc giừơng lớn. KD không ngừng ôm hôn cô gái nhỏ làm chị nhột nhột mà cựa quậy không thôi. Đùa giỡn một thoáng cũng đã nửa đêm, chị dần dần khép đôi mi lại mà chìm vào giấc ngủ.
Kiếp này, chị tình nguyện làm người thứ ba, mong sao chỉ được bên cạnh Kỳ Duyên, mãi mãi.

[text_hash] => b7e1d679
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.