Array
(
[text] =>
Đương nhiên Thẩm Từ Âm sẽ không cởi quần áo trước mặt anh.
Lòng bàn tay Ngôn Chiêu áp sát cằm cô, đầu ngón tay bóp má không cho phép cô quay đi chỗ khác, chỉ có thể ngẩng đầu lên thừa nhận nụ hôn của anh.
Cô không hợp tác cho lắm, quay qua quay lại liên tục, hơi thở hỗn loạn đan xen, lúc lên lúc xuống như đang đánh nhau. Ngôn Chiêu móc đầu lưỡi cô ra, mím môi rồi lại dùng răng cắn nhẹ. Cơn đau chớp nhoáng khiến Thẩm Từ Âm đột nhiên hít vào, khớp hàm hơi thả lỏng. Anh thừa cơ xông lên bịt kín môi cả hai người, đầu lưỡi đẩy vào trong hoàn toàn chiếm trọn khoang miệng của cô, không để lại một khe hở.
Cổ tay cô bủn rủn, vô lực trượt khỏi vai anh.
Đường vân trên đầu lưỡi mềm mại chồng lên nhau gây ngứa ngáy, cảm giác ướt át khiến người ta như lạc lối. Ngôn Chiêu nghiêng đầu, ngấu nghiến thịt môi non mềm, khều vào vùng lưỡi nhạy cảm bên dưới rồi hút sâu một cái, không khí trong khoang miệng lập tức bị đè ép. Sâu trong cuống lưỡi của Thẩm Từ Âm như dính liền với trái tim, cảm giác rung rinh kéo theo tiếng thở hổn hển tràn ra từ cổ họng.
Ngôn Chiêu tiếp tục vào sâu hơn, lần này tay anh thả lỏng cằm cô, đầu ngón tay chạm vào vành tai nóng bừng, vừa nắn bóp không có tiết tấu vừa mút liếm đầu lưỡi cô. Nụ hôn liên tục phát ra tiếng nước nhớp nháp, nhịp độ lên xuống theo hơi thở.
Anh cầm tay Thẩm Từ Âm vòng quanh eo mình, cánh tay cô yếu ớt buông thõng xuống ngang hông, đầu ngón tay vô thức co lại rồi buông ra, cọ xát trên lớp vải lạnh lẽo như đang vuốt ve eo anh.
Anh hôn cô càng thêm mãnh liệt.
Khi Ngôn Chiêu lùi lại, hai cánh môi cũng theo đó tách ra, sợi tơ nước mỏng manh kéo dài như còn vương vấn, phát ra tiếng “tách” rất nhỏ.
Khóe môi Thẩm Từ Âm ươn ướt, anh lại áp sát, hôn chậm rãi dọc theo khóe môi cô, mút mát từng chút một.
Sau khi cơn dục vọng mãnh liệt được thỏa mãn, chỉ còn sự vỗ về dịu dàng nhất.
Xung quanh tối om, chỉ có những tiếng thở hỗn loạn nóng bỏng.
Trước mắt Thẩm Từ Âm là bóng dáng lờ mờ của Ngôn Chiêu ẩn trong bóng tối. Hương thơm nhẹ nhàng thoang thoảng trên người anh như dòng nước mềm mại, yếu ớt nhưng tràn đầy bao trùm lấy cô, thấm đẫm vào từng giác quan, nhấn chìm cô từng chút một, cơ thể cũng dần trở nên ẩm ướt.
Cô gần như không thở được.
Ngôn Chiêu giơ tay ấn công tắc trên tường, căn phòng đột nhiên sáng trưng, ánh đèn chói mắt khiến Thẩm Từ Âm chưa kịp thích ứng phải nhắm mắt lại. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, anh đã bế ngang cô lên, mang đến ghế sofa rồi đẩy ngã xuống.
Thẩm Từ Âm nhíu mày, vừa mở miệng chuẩn bị nói gì đó thì bị anh lấp kín.
Cơ thể Ngôn Chiêu đè xuống che đi nguồn sáng trên đỉnh đầu. Trước mắt cô lại trở nên tối tăm, ngoài anh ra thì không thấy gì khác.
Nụ hôn tiếp tục kéo dài, cô khó khăn thở dốc, cả người như chìm trong sofa, chẳng còn sức mà động đậy, chỉ có thể để mặc anh nắm chặt hai cổ tay đè lên trên đỉnh đầu.
Ngôn Chiêu cúi đầu nhìn cô: “Sao em bảo thay quần áo?”
Bất chấp sự phản kháng của cô, anh cởi bỏ chiếc hoodie cô đang mặc rồi ném sang một bên, để lộ nửa thân trên với đường cong quyến rũ. Làn da trắng ngần trần trụi trong không khí, chỉ còn lại chiếc áo lót hồng nhạt che đi đôi gò bồng đào đầy đặn, chuyển động lắc lư lên xuống theo nhịp thở của cô, mời gọi một cách khó cưỡng.
Ngôn Chiêu đưa tay ra sau muốn cởi nội y, Thẩm Từ Âm kẹp chặt tay nhất quyết không chịu, nhưng vẫn bị anh kéo dây áo xuống. Sau khi áo ngực tuột ra, anh trực tiếp đưa tay vào trong, nắm bầu ngực bóp thật mạnh hai cái.
Lòng bàn tay bao bọc bầu ngực, thậm chí còn tràn qua kẽ tay, năm ngón khép lại cũng không thể ôm hết. Mu bàn tay của anh nổi rõ đường gân, ngón tay thon dài nắm chặt, ấn xuống, ép dọc theo mép thịt mềm mại. Lặp lại vài lần như thế, nhào nặn cặp đào tiên với đủ lực khác nhau.
Hai má Thẩm Từ Âm ửng hồng, cắn môi thở hổn hển, bị anh xoay mặt lại để hôn. Tiếng môi lưỡi chạm vào nhau đứt quãng, cướp đoạt đi không khí, lý trí của cô.
Cuối cùng, áo lót cũng bị anh cởi ra.
Cánh môi, cổ, xương quai xanh, nụ hôn ướt át và nóng bỏng của Ngôn Chiêu tiếp tục tiến thẳng xuống ngực.
Sống mũi cao thẳng chôn vào giữa chốn đào tiên, bờ môi hơi lạnh hôn từ rãnh đến đỉnh núi rồi bắt đầu mở miệng nhấm nháp từng chút một. Đầu lưỡi của anh liên tục gảy núm vú đang đứng thẳng, mặt lưỡi hơi thô ráp chà sát vùng da thịt non mềm, mạnh mẽ liếm láp. Sau đó tiếp tục đè xuống lỗ nhỏ xuất sữa, dùng nước bọt thấm ướt rồi ngậm vào toàn bộ, ra sức hút mạnh. Thẩm Từ Âm không kìm được rên rỉ một tiếng, vòng eo run rẩy, giữa hai chân ướt đẫm.
Ngôn Chiêu nhả ra, lại dùng răng khẽ cắn. Một tay khác nắm lấy bên kia, đầu ngón tay vừa vân vê vừa lôi kéo núm vú khiến cơn kích thích chảy dọc toàn thân. Cô ấn mạnh vào vai anh, thở hổn hển nhìn lên trần nhà, cảm giác ánh đèn trước mắt như đang lắc lư.
Ngôn Chiêu vẫn vùi đầu thưởng thức ngực cô, ngón tay bắt đầu lần mò xuống theo vòng eo.
Vì hôm nay đi leo núi nên Thẩm Từ Âm cố ý mặc một chiếc quần ống rộng thoải mái, lưng quần là kiểu buộc chun, phía trước thắt một cái nơ bướm xinh xắn. Giờ phút này, chiếc nơ bướm bị anh nhẹ nhàng kéo một “chân” ra, cảm giác siết chặt quanh eo cô ngay lập tức biến mất.
Tay Ngôn Chiêu sờ vào bên trong quần rộng của cô, thói quen giúp anh nhắm mắt cũng có thể tìm thấy vị trí của nốt ruồi đỏ ở đùi cô. Anh đặt mặt ngón cái lạnh lẽo lên đó di chuyển qua lại, cố tình nhẹ tay tạo cảm giác như có như không, bắp đùi nhạy cảm bị kích thích, ngứa ngáy đến nỗi giọng cô run run.
“Ưm…”
Anh cong khớp ngón tay, chạm tay vào phần giữa đùi cô cách lớp quần lót mềm mại.
Cô đã có cảm giác từ lâu, quần lót ướt đẫm. Anh thong thả trượt lên xuống, đầu ngón tay, đốt ngón tay rồi lại đến lòng bàn tay thay phiên sờ soạng, tỉ mỉ kích thích đóa hoa giữa chân cô, khiến cô phải cắn ngón tay kìm nén cơn thở dốc.
Dù sao quần lót cũng chỉ là lớp vải, có mềm mại hơn nữa cũng không thể sánh bằng đóa hoa non mịn ẩn giấu bên trong. Thẩm Từ Âm có thể cảm nhận được các xương ngón tay vừa cứng vừa lạnh của anh đang ấn vào quần lót mình, thong thả tách mở hai cánh hoa mềm nhũn, sờ soạng chạm vào âm vật bên trong.
Xúc cảm trên ngực vẫn còn tiếp tục, bên trên ngực bị liếm, bên dưới huyệt bị xoa, hai tầng kích thích khiến cô không biết bản thân nên ưu tiên xử lý bên nào. Khoái cảm chồng chất, mơ hồ đến mức sắp nổ tung.
Quần lót đã thấm ướt hoàn toàn, Ngôn Chiêu mò đến lỗ huyệt, ngón tay thử chạm nhẹ hai cái.
Quá ướt, ướt đến mức chỉ cần anh nhấn nhẹ vào trong, cửa huyệt đã gấp gáp cắn chặt mảnh vải lót nhỏ.
Thẩm Từ Âm vô thức nắm lấy cổ tay anh.
Ngôn Chiêu ôm trọn cửa huyệt đang tham lam co rút lại vào lòng bàn tay, vỗ nhẹ: “Ướt quá, em muốn à?”
Cô không nói gì, chỉ thở hổn hển ngắt quãng.
Ngôn Chiêu nhìn dáng vẻ đã nghiện còn ngại đáng yêu của cô, cố ý kích thích: “Nếu là trước đây, em đã bị anh đè xuống làm ngay tại chỗ rồi.”
“… Anh đừng nhắc đến chuyện trước đây.”
“Vì sao không thể nhắc?” Anh nhướng mày, tăng thêm lực ở tay, nghe tiếng thở của cô ngày càng gấp gáp hơn, cợt nhả trêu đùa: “Trước đây chúng ta đã làm rất nhiều lần, em quên hết rồi à? Vậy để anh giúp em ôn tập một chút nhé?”
Thẩm Từ Âm quay đầu đi chỗ khác, sườn mặt ấn xuống sofa: “Câm miệng!”
Da thịt dưới lòng bàn tay run rẩy, Ngôn Chiêu cởi quần lót, nhấc chân cô lên đặt lên vai anh, cúi đầu xuống ngậm đóa hoa.
Thẩm Từ Âm rên rỉ, đầu ngón tay gần như muốn chọc thủng đệm sofa.
Ngôn Chiêu vùi đầu vào giữa hai chân cô, thịt non đỏ bừng, nếp uốn mềm mại xếp chồng lên nhau, lấp lánh ánh nước sáng bóng. Cửa huyệt nhỏ hẹp run rẩy, nước nôi lênh láng, cực kỳ mê người.
Đầu lưỡi của anh liếm từ dưới lên trên, tách mở hai cánh hoa rồi liếm phần nhụy bên trong, tiếp đó móc vào âm vật đã cương cứng, dùng răng ngậm cắn. Nụ hoa sưng tấy cực kỳ nhạy cảm, chạm nhẹ thôi cũng thấy sướng gần chết chứ đừng nói là liên tục bị anh kích thích, hết cắn lại liếm, đầu lưỡi di di qua lại, thỉnh thoảng mút mạnh một cái khiến linh hồn của cô như rời khỏi cơ thể.
Thẩm Từ Âm chịu không nổi, ngón tay luồn vào tóc anh, hai chân vô thức kẹp chặt đầu anh, lại bị anh giữ hai bắp đùi rồi tách ra, để lộ hoàn toàn vùng kín. Anh cúi xuống hôn nốt ruồi nhỏ, ngậm phần thịt non xung quanh hết cắn lại liếm đến khi chỗ đó đỏ ửng, sau đó quay lại tiếp tục liếm huyệt của cô.
Tiếng nước nhóp nhép không ngừng vang lên, Thẩm Từ Âm hoàn toàn tê liệt, đầu óc choáng váng. Cho đến khi điện thoại di động đột nhiên rung lên.
“Điện thoại…” Thẩm Từ Âm thở dốc liên tục, không khỏi kéo tóc anh, giọng run rẩy: “Ngôn Chiêu… Có điện thoại…”
Da đầu bị kéo đau, Ngôn Chiêu hừ nhẹ một tiếng, sau đó cười nhẹ: “Anh không cho em nghe.”
Anh không có ý định dừng lại, tay Thẩm Từ Âm sờ soạng trên đỉnh đầu, chạm vào góc cứng của điện thoại. Đúng lúc đó anh liếm mạnh vào âm đế, cô bị kích thích đến mức toàn thân run rẩy, tay lại rụt về.
Không có cách nào để trả lời cuộc gọi, thậm chí còn không xem được là ai gọi tới.
Sau mười mấy giây, tiếng chuông ngừng lại.
Ngôn Chiêu đưa đầu lưỡi vào lối nhỏ, bắt chước động tác cắm huyệt, khuấy động tầng thịt mềm. Cảm nhận được lực hút từ bên trong, anh đáp trả bằng cách liếm càng mạnh hơn. Tiếng rên rỉ Thẩm Từ Âm cũng thay đổi theo, hơi thở ngày càng dồn dập, toàn thân nhuốm màu ửng hồng.
“… Nhẹ, nhẹ chút…”
Cô dùng bàn tay che mặt lại, vòng eo và bụng xinh đẹp co thắt, run rẩy vài lần, bắt đầu đón cao trào.
Suy nghĩ bị ném lên chín tầng mây, cô thất thần nhìn lên trần nhà. Còn chưa kịp bình tĩnh, giữa hai chân lại truyền đến cảm giác ướt át.
Ngôn Chiêu không dễ dàng buông tha cô, tranh thủ cơn hưng phấn còn sót lại tiếp tục liếm huyệt.
Thẩm Từ Âm mất cảnh giác, eo bị khống chế, hoàn toàn không thể động đậy, chỉ có thể bị anh ngậm đóa hoa giữa chân vào miệng liếm mút. Cơn sóng cực khoái trước đó còn chưa qua, một cơn sóng khác nhanh chóng ập đến, kéo theo tiếng khóc nức nở của cô. Cơ thể lên xuống, núm vú đỏ mọng run rẩy, từng tế bào trên cơ thể đều đang kêu gào.
“Ngôn Chiêu… Chờ một lát đã…”
“Không chờ được.”
Chỉ trong vài phút ngắn ngủn, cô tiếp tục chào đón cơn cực khoái thứ hai. Lần cao trào này tới càng thêm mãnh liệt, áo hoodie lót bên dưới bị phun ướt hơn nửa. Ngôn Chiêu nhéo âm đế để kích thích, bắp đùi Thẩm Từ Âm run rẩy, cửa huyệt như cái miệng nhỏ đóng mở, phun ra một dòng nước tiên.
Cơ thể cơ nằm oặt xuống sofa, cần một lúc mới hồi phục.
Ngôn Chiêu hôn dọc theo bắp đùi lên nốt ruồi, đến bụng nhỏ mềm mại, đắm đuối hôn khắp nơi. Sau đó anh ngẩng đầu, nhấc bổng người cô khỏi sofa rồi ôm vào lòng
“Sướng không?”
Thẩm Từ Âm dựa vào vai anh, hàng mi dài cụp xuống, mắt ươn ướt đỏ hoe, thất thần không nói nên lời.
Anh vén gọn mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cô, nâng má lên hôn cánh môi cô, tay còn lại dẫn dắt tay cô cởi lưng quần mình.
Thẩm Từ Âm chẳng còn sức để cử động, kệ anh muốn làm gì thì làm.
Một cây gậy sắt nóng hổi bật ra khỏi lớp vải, đâm thẳng vào lòng bàn tay cô. Anh cầm tay cô nắm thân gậy, thong thả tuốt lên xuống. Lòng bàn tay anh dính đầy nước dâm nên hơi trơ. Những đường gân xanh sưng tấy dọc thân gậy cọ vào lòng bàn tay non mềm, từng cú va chạm thô bạo tạo nên cảm giác hưng phấn khó cưỡng.
Quy đầu cứng rắn theo động tác vuốt ve nhô ra khỏi lòng bàn tay, liên tục đụng vào eo cô, cọ vào làn da non mềm. Đầu khấc bị kích thích khiến chất nhờn trắng đục tràn ra từ niệu đạo, thân gậy hưng phấn, căng phồng đến mức cô khó mà nắm hết được.
Tiếng thở dốc của Ngôn Chiêu đục ngầu, không ngừng siết chặt tay cô loát từ gốc cho đến ngọn, cứ lặp đi lặp lại như thế. Từng nơi được chạm vào nóng như lửa, cậu bé được cô giữ trọn trong tay, cảm giác sung sướng tột đỉnh.
Anh cắn dái tai cô, chỉ dẫn từng chút một: “Đầu tiên sờ vào đây… Chỗ này mạnh hơn tí nữa… Vợ ngoan quá… Shh… Thẩm Từ Âm em thử lười biếng nữa xem.”
Anh đang dạy cô cách thủ dâm cho anh.
Mặc dù không hẳn là “dạy”, ôn tập thì đúng hơn.
Eo Thẩm Từ Âm đã bị đâm đến mức tê rần, tay cũng dần cạn sức, tiếng thở hổn hển bên tai ngày càng trầm hơn, mang theo dục vọng nồng nặc, nghe như muốn nuốt cô vào bụng. Những ký ức trong cơ thể bắt đầu sống lại, giữa hai chân cô bủn rủn, xoay người định trốn thì bị Ngôn Chiêu khàn giọng uy hiếp: “Em mà trốn nữa thì anh sẽ dùng cái miệng nhỏ bên dưới để bắn ra đấy.”
Cô mím môi, không cam lòng nhưng cũng không còn cách nào khác, bèn cắn vào vai anh một cái thật mạnh, sau đó mệt mỏi dựa vào người anh, bị anh dùng tay tuốt.
Ngôn Chiêu thở dốc, động tác ngày càng mãnh liệt, ôm chặt cô. Dương vật cọ xát vào da thịt khao khát sự tiếp xúc thân mật hơn.
Thẩm Từ Âm dần không theo kịp, gần như bị tiết tấu mãnh liệt của anh nhấn chìm. Cô phải dùng tay còn lại ôm cổ anh đề phòng bị đẩy ngã.
“Tay tê rồi…” Giọng cô cũng run rẩy, “Sao anh còn chưa bắn?”
Ngôn Chiêu không nói gì, nghiêng đầu hôn cô, lấp kín đôi môi đang càu nhàu. Nhưng anh vẫn bỏ tay cô ra để bản thân thế chỗ, bên trên cắn mút môi cô, bên dưới tự mình tuốt.
Cuối cùng, anh thở hổn hển nói: “Nhìn anh.”
Anh muốn nhìn cô, muốn nhìn trong mắt cô phải có anh
Thẩm Từ Âm ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đen láy của anh.
Ngôn Chiêu nhìn cô chăm chú, ngắm mọi biểu cảm quyến rũ sau cơn cao trào của cô, một lần nữa siết chặt lòng bàn tay, loát mạnh vài cái rồi xuất tinh.
Tinh dịch đặc sệt liên tục phun ra, một lượng lớn phóng lên eo cô, chảy dọc theo làn da trắng nõn mềm mại, cực kỳ dâm đãng.
[text_hash] => 28cd7b59
)