Array
(
[text] =>
Ngày hôm sau, Thẩm Từ Âm cùng mọi người đến quầy lễ tân khách sạn trả phòng, chuẩn bị khởi hành trở về Ninh Xuyên.
Tiểu Thịnh kéo vali đi phía sau, vô tình nhìn liếc qua gáy Thẩm Từ Âm, dưới phần cổ áo lay động có một vệt đỏ lờ mờ, cực kỳ nổi bật trên làn da trắng mịn.
“Chị Âm Âm, chỗ này của chị bị làm sao thế?”
Thẩm Từ Âm giơ tay lên sờ theo ánh mắt của cô ấy, bình tĩnh trả lời: “Bị muỗi đốt.”
Tiểu Thịnh không nghi ngờ gì: “Ồ, em cũng thấy ở đây muỗi nhiều thật, rõ ràng chưa đến mùa hè mà.”
Mọi người lên xe đưa đón đến sân bay. Thẩm Từ Âm vừa cài dây an toàn thì điện thoại reo lên tiếng thông báo tin nhắn WeChat.
Cô bấm mở, là tin nhắn từ Ngôn Chiêu.
Khoảng hơn 4 giờ sáng nay, không lâu sau khi Thẩm Từ Âm trốn đi, có lẽ Ngôn Chiêu đã tỉnh dậy rất sớm. Thấy cô không còn bên cạnh nữa, anh lập tức gửi một tin nhắn qua.
Y.: ?
Chỉ một dấu chấm hỏi đơn giản, nhưng đủ khiến người ta tưởng tượng ra được vẻ mặt khó chịu khi cố nén cơn tức giận của anh.
Sáng nay Thẩm Từ Âm thức dậy mới nhìn thấy, cũng tiện tay trả lời anh một dấu chấm hỏi.
Yinnn: ?
Rõ ràng đang giả ngu với anh.
Ngôn Chiêu không bận tâm nhiều, gửi tin nhắn hỏi có phải hôm nay cô đi không, chuyến bay mấy giờ.
Yinnn: 10 giờ, đã xuất phát rồi.
Y.: Ừ, chiều nay anh đến thành phố J, ở lại một hai ngày rồi về.
Y.: Nhanh thôi.
Đầu ngón tay của Thẩm Từ Âm lơ lửng trên màn hình.
Cô không hỏi, nhưng anh lại chủ động nhắc đến, như thể đang báo cáo lịch trình với cô vậy.
“Nhanh thôi” là ý gì? Cô cũng không mong chờ anh trở lại Ninh Xuyên.
Những lời nói mập mờ vượt quá mức giao tiếp bình thường, nhưng lại không thể chỉ ra điểm nào sai.
Thẩm Từ Âm trả lời: Ồ.
Tiếng tò mò của Tiểu Thịnh vang lên từ hàng ghế sau: “Trong túi mọi người có gì thế?”
Một đồng nghiệp trả lời: “Mua chút đặc sản của thành phố C, mực rim, bánh sầu riêng.”
“Oa! Tôi cũng nên mua một ít mang về cho bạn cùng phòng ăn.”
“Đến đây, nếm thử xem.”
Tiếng xé túi nilon sột soạt vang lên, Thẩm Từ Âm ngồi ở ghế phụ cũng được nhét một gói nhỏ.
“Từ Âm, sao cô không mua chút đặc sản? Mang về cho người nhà cũng được mà, hương vị không tệ đâu.”
Thẩm Từ Âm hơi sững người, cúi đầu trả lời: “… Họ không ăn những thứ này.”
Mua cũng chẳng để làm gì, cô đã không còn người nhà để chia sẻ nữa.
Tới gần giữa trưa, Ngôn Chiêu thu dọn đồ đạc rồi đi xuống từ tầng cao nhất của khách sạn, gặp một nhóm quản lý cũng chuẩn bị lên đường, không thể tránh khỏi một màn chào hỏi.
Giám đốc Hoàng nhìn kỹ sắc mặt anh, hỏi: “Tối hôm qua giám đốc Ngôn ngủ có ngon không? Anh uống thuốc rồi chứ? Khỏe hơn chút nào không?”
Tâm trạng Ngôn Chiêu đang không tốt, chẳng muốn nhiều lời với ai, nghe vậy thì liếc nhìn sang, cười nhẹ: “Thuốc rất hiệu quả, cảm ơn giám đốc Hoàng đã quan tâm.”
Giám đốc Hoàng mừng rỡ: “Tốt, tốt, có hiệu quả là được.”
Máy bay bay hơn hai tiếng, khi hạ cánh xuống thành phố J thì đã gần tối.
Vì đã gần đến giờ hẹn, Ngôn Chiêu lười đi thêm một chuyến nữa nên không đến khách sạn nhận phòng mà cho tài xế đưa thẳng đến nhà hàng.
Lần trước vì Phú Tâm tự cao tự đại, anh đã cho Trang Lăng hủy cuộc họp kinh doanh. Mới đầu đối phương còn tưởng anh đùa, không coi là chuyện nghiêm trọng. Nhưng sau đó khi phát hiện ra Ngôn thị thực sự đang liên hệ với các nhà cung cấp khác, thậm chí đã tiến đến bước ký hợp đồng, họ mới lo lắng ngồi không yên, tìm mọi cách để cứu vãn đơn hàng này.
Bao nhiêu năm nay, họ được sống sung sướng như vậy hoàn toàn là dựa vào mối quan hệ họ hàng để giữ chặt “cái bát cơm sắt” Ngôn thị, đến mức nhắm mắt cũng có thể đếm ra tiền. Tính kiêu ngạo ngày càng tăng, không có chí tiến thủ, không coi ai ra gì. Nhưng chưa từng nghĩ Ngôn Chiêu lại thực sự đá họ đi, lựa chọn người khác.
*Cái bát cơm sắt: là cụm từ dùng để mô tả một công việc ổn định, an toàn và có mức lương đảm bảo. (Nguồn: Baidu)
Đã liên hệ với Ngôn Chiêu nhiều lần nhưng đều ăn quả bơ, trong lúc nóng vội, họ đành gọi điện cho Ngôn Huệ, khóc lóc kể lể về tình cũ.
Quý bà Ngôn Huệ đang đi du lịch ở Ai Cập bèn phải gọi điện thoại đến, dặn dò Ngôn Chiêu chú ý, không nên làm quá tuyệt tình.
Nếu Ngôn Huệ đã lên tiếng, anh cũng đành cho họ thêm một cơ hội.
Trong phòng bao.
Sau khi rót trà cho Ngôn Chiêu, nhân viên phục vụ lui ra ngoài, những người khác còn chưa tới, anh dứt khoát dựa vào sô pha ngủ bù.
So với âu phục giày da mặc cả ngày lúc làm việc, trang phục ngày thường của anh khá thoải mái. Ví như lúc này anh mặc một chiếc áo thun bên trong, áo khoác đen bên ngoài kéo khóa lên tận cằm, cơ thể thả lỏng dựa vào sofa, hơi ngửa đầu ra sau nhắm mắt lại, hoàn toàn chẳng giống người đến để bàn chuyện làm ăn chút nào.
Bên trong phòng bao yên tĩnh, bỗng một mùi hương thoang thoảng xuất hiện đánh thức Ngôn Chiêu từ giấc ngủ nông.
Anh nhíu mày, hé mắt ra, thoáng nhìn thấy vạt váy trắng tinh và một bàn tay sơn móng tay đỏ thắm bên cạnh mình.
Một người phụ nữ xinh đẹp lạ mặt đang ngồi bên cạnh anh, người cô ta hơi nghiêng về phía trước, ý đồ lộ liễu không hề che giấu.
Ngôn Chiêu giữ khoảng cách, liếc nhanh căn phòng vắng tanh rồi quay sang nhìn cô ta, giọng điệu có phần khó chịu: “Cô là ai?”
Người phụ nữ không đáp, cầm tách trà trên bàn lên, nhẹ nhàng hỏi: “Anh muốn uống trà không ạ?”
Ngôn Chiêu nháy mắt đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhếch khóe miệng nói: “Tôi không uống trà, cô đi nhầm phòng rồi.”
Tâm trạng của anh vốn đang rất tệ nhưng vẫn còn giữ chút phong độ quý ông, cho đối phương một bậc thang để xuống.
Người phụ nữ làm như không nghe thấy, nũng nịu nói: “Giám đốc Ngôn, anh có muốn nghỉ ngơi một chút không? Em sẽ xoa bóp vai cho anh.”
Sau một cuộc điện thoại, Trang Lăng vội vã đi vào dẫn người phụ nữ ra ngoài.
Khi Ngôn Chiêu mới tiếp quản Ngôn thị, trên thương trường thật ra cũng có một số người làm như vậy. Nhưng sau khi anh dứt khoát từ chối hai lần, không ai dám dùng thủ đoạn hèn hạ này nữa.
Không ngờ rằng hôm nay lại gặp phải.
“Là bên Phú Tâm sắp xếp.” Trên hành lang, Trang Lăng cầm điện thoại nói: “Nói là muốn lấy lòng anh.”
Trong đầu đám cáo già bụng bia đó suốt ngày chỉ nghĩ đến những chuyện này, tự cho rằng Ngôn Chiêu cũng thích, nên mới tặng cho anh “món quà ra mắt” như vậy.
Ngôn Chiêu rút một điếu thuốc ra khỏi túi, ngậm vào miệng cắn.
Trang Lăng hỏi: “Ngôn tổng, anh còn ăn cơm không?”
“Cho họ cút. Đặt vé máy bay, tối nay về Ninh Xuyên.”
Đêm đã khuya, Ngôn Chiêu ngồi trên xe, một lần nữa nhận được điện thoại của Ngôn Huệ.
Ngôn Huệ cũng hiểu rõ trong lòng, không hỏi nhiều, chỉ nói: “Tối nay về Ninh Xuyên à?”
“Vâng.”
“Mẹ đã xem qua doanh nghiệp mà con đang đàm phán, về mặt trình độ cũng tương đương với Phú Tâm, nhưng giá cả cao hơn một chút.”
“Họ nắm giữ năng lực nghiên cứu và phát triển, việc cập nhật và đổi mới sản phẩm chỉ là vấn đề thời gian. Sớm xây dựng mối quan hệ hợp tác là một lợi thế.” Ngôn Chiêu nói: “Nếu Phú Tâm không đổi người, tương lai cũng chỉ như vậy.”
Hai mẹ con nói thêm về chủ đề này vài ba câu, Ngôn Huệ hỏi: “Lần trước mẹ bảo Trăn Trăn chuyển lời cho con mời cô Trương ăn cơm, sao con không đồng ý?”
Ngôn Chiêu đau đầu nhất là khi bà đề cập đến vấn đề này, nói cho có lệ nói: “Con không có thời gian.”
“Là không có thời gian, hay là con không muốn?”
“Vừa không có thời gian vừa không muốn. Mẹ đừng nhọc lòng nữa.”
“Mẹ không nhọc lòng? Con đã 27 rồi đấy Ngôn Chiêu! Con có biết mấy cậu em họ của con đều đã kết hôn rồi chưa hả?”
“Người ta kết hôn liên quan gì đến con.”
Ngôn Huệ thình lình hỏi: “Con vẫn còn nhớ thương con bé à?”
Chỉ bằng một câu, bầu không khí trong xe lập tức chìm vào im lặng.
Ngôn Chiêu im lặng, một lúc sau mới trả lời: “Đúng thì sao ạ?”
Anh hơi muốn hút thuốc, nhưng nhớ ra đây là trong xe nên lại thôi.
“Vậy người ta có nhớ thương con không? Nhiều năm như vậy rồi, có khi con bé đã sớm gặp được người khác rồi cũng nên?”
“Không sao cả.”
Ngôn Huệ cười lạnh: “Con cố ý cãi lời mẹ à? Vẫn còn giận mẹ vì lúc trước ngăn cản không cho con đi tìm con bé để tái hợp sao? Ngôn Chiêu, lúc đó con thế nào bản thân con không….”
Ngôn Chiêu ngắt lời bà: “Mẹ, có thể đừng nhắc đến chuyện này nữa được không? Con đến sân bay rồi, không nói nữa.”
Ngôn Huệ phớt lờ lời giục giã của anh, tiếp tục hỏi: “Con bé thực sự tốt đến vậy sao?”.
Ngôn Chiêu không trả lời, cúp máy.
Điểm nào của Thẩm Từ Âm cũng tốt.
Nếu có thể yêu anh nhiều hơn thì càng tốt.
[text_hash] => c31246f1
)