Trân Châu | Chồng Khờ – Chương 38. Bánh trôi nước – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Trân Châu | Chồng Khờ - Chương 38. Bánh trôi nước

Array
(
[text] =>

Ngờ vực không căn cứ nay đã làm sáng tỏ, An Phương sau cùng đành lựa chọn rời đi. Cô không muốn phải đứng đây chứng kiến thêm nữa, càng không muốn chồng biết cô đã nhìn thấy cảnh tượng đau lòng đáng ra không nên thấy

Điền bấy giờ vẫn hoàn toàn phớt lờ phản ứng gay gắt từ Mẫn Châu, chỉ khi bị móng tay nàng cấu mới chịu buông người thôi không hôn nữa. Lẽ đó liền ăn ngay cái tát trời giáng từ mợ Ba hội đồng

Chát! Thanh âm chát chúa phá vỡ trời đêm vốn tĩnh lặng, chứng tỏ nàng đã trút xuống biết bao nhiêu phẫn uất tức giận. Điền cũng nhờ đó mà vớt váo được tỉnh táo đôi phần, đối diện ánh mắt long lanh nước không cách nào che giấu của người thương khiến cho cậu căm hận mình tột đỉnh

“Châu…”

Đột ngột có tiếng cửa kẽo kẹt đẩy ra, chính xác là từ phòng bà Ba bên cạnh, còn cả con Mơ phòng ngoài cùng cũng vì tiếng động lớn thức giấc chạy ra xem

“Có chuyện chi vậy con?”

Mẫn Châu hai tay cuộn thành đấm thoáng chốc vì tiếng bà thả lỏng, nàng thấp đầu, quay người về sau thưa má chồng

“Dạ, chẳng là.. con từ cửa bước ra vô tình đụng trúng cậu Điền nên làm vỡ chậu nước thưa má. Cho con xin lỗi vì đã lỡ đánh thức má dậy”

Bà Ba xua tay, ngoài mặt không muốn quan trọng hóa vấn đề. Nhưng tâm bà biết rõ, hẳn không chỉ đơn giản như những gì Mẫn Châu vừa nói. Sở dĩ gian vợ chồng cậu Điền phía đối diện, hà cớ chi lại đi sang đây vào giờ này?

“Không sao, thôi con cứ để đó cho con Mơ nó dọn rồi vô nghỉ ngơi đi”

Mẫn Châu gật nhẹ đầu, nghe theo sự sắp xếp của má chồng mà mở cửa phòng mình bước vô. Cũng thật xui xẻo làm sao lại để bà phát hiện điểm khác thường nơi bờ môi sưng tấy, khiến bà chẳng thể không nghĩ tới những chuyện không đứng đắn xảy ra giữa cả hai tức thời

Điền sau khi thấy Mẫn Châu đi rồi mới gật đầu xem như là chào hỏi bà Ba, cậu không nói gì chỉ cúi đầu tự trách quay đi. Tính ra, cậu vẫn còn chưa kịp cất lên tiếng “xin lỗi”. Hẳn nàng hận cậu lắm, mỗi một cái tát nào có đủ xoa dịu tâm người vừa tổn thương

Ngước mặt nhìn bầu trời cười giễu, cậu thật chẳng ngờ nụ hôn đầu của cả hai lại diễn ra trong tình cảnh tréo ngoe tới vậy…

.
.

Sáng bét mắt gia đinh đã tất bật làm gà, riêng An Phương là được má sai người hầm riêng gà ác cho tẩm bổ. Trên bàn ăn bà cứ liên tục ngầm nhắc nhở chuyện con gái phải dưỡng sức để làm việc quan trọng cho nhà chồng

An Phương cũng vì vậy đem quan điểm nói rõ với chồng, khi trong phòng chỉ mỗi mình cả hai. Dầu biết rõ, người ta nào một chút để mình trong lòng

“Cậu cũng nghe má em nói rồi. Thân con gái như em, một khi đã gả đi chỉ còn chuyện sanh con là cần phải đặt lên trên hết. Em hy vọng cậu…”

“Không cần gấp vậy đâu” Điền lập tức cắt ngang những gì An Phương nói. Thậm chí cậu còn chẳng nhìn thẳng mắt cô, nên nào thấy tia hụt hẫng trong đáy mắt người vợ

“Dù gì tụi mình cũng chỉ mới lấy nhau chưa bao lâu, mình không cần phải quá áp lực về chuyện này”

Điền nói cũng coi như có ý tốt muốn An Phương tránh đặt nặng trọng trách người vợ, hơn hết cậu biết rõ bản thân chưa sẵn sàng. Hay đúng hơn là cậu hiện tại vẫn chưa muốn có con với cô

Vả lại, nếu như theo lời An Phương nói chẳng phải mợ Hai nhà hội đồng mới là người cần gấp nhất trong chuyện này hay sao? Khi cậu cũng có nghe loáng thoáng biết qua việc đã tám năm ròng cậu mợ Hai hội đồng sống với nhau mãi vẫn chưa có được mụn con

Cũng không quá tò mò muốn đi sâu vào chuyện riêng tư nhà người khác, Điền lắc đầu tránh suy nghĩ vẩn vơ, cái cậu cần quan tâm lúc này là tìm cách gặp được Mẫn Châu nói xin lỗi

Lại chẳng nói năng chi, cậu rời ghế bước khỏi phòng mặc vợ mình ôm sầu ngồi đó. An Phương nghĩ, sau tất cả người gây ra nỗi đau cho mình cũng có phần thuộc về mợ Ba. Thần sắc cô vô hồn lãnh đạm, quyết định mang theo tiếng guốc đi tìm nàng

Mà Mẫn Châu vốn dĩ đêm qua bị người cũ gây một phen ám ảnh đến sáng ra phải lấy cớ không khỏe ở lại phòng. Thành thử ban sáng, nàng đâu cần rời phòng dùng bữa, tránh gặp Điền lại tránh cảm giác tội lỗi vì An Phương

May mắn thay nàng luôn có Trân bên cạnh, nghe vợ không khỏe em luôn bắt Mẫn Châu nằm xuống, còn mọi chuyện tùy ý em chăm. Muỗng cháo thổi nguội cứ vậy đưa đến trước miệng nàng bắt ăn, chẳng bao lâu đã liền sạch sẽ cả chén đầy

“Mình, để tui lấy nước mình uống nghen”

Mẫn Châu gật đầu, nhìn Trân từ vụng về lại hóa thành người chồng chu đáo, vì vợ tận tụy đến là thương. Nghĩ tới đây sao mà thấy lòng mình nghèn nghẹn, nàng thật sự cảm thấy có lỗi với em quá

Được bàn tay búp măng vén lọn tóc ra sau vành tai, lại đưa đến ly nước âm ấm, Mẫn Châu vui vẻ cầm lấy dầu luôn có một tay em đỡ uống từng ngụm. Chỉ khi thấy nàng lắc đầu em mới ngưng, đặt ly nước trở lại vị trí cũ nơi bàn

Mẫn Châu đương tựa lưng khi phía sau có gối mềm được Hữu Trân kê cho nàng vừa nãy, như sợ em sẽ cầm khay ăn đi mất liền gọi

“Trân… mau lại đây với em”

Hữu Trân quay lại theo tiếng gọi, em rất nghe lời, nương theo cái ngoắt tay tiến tới giường ngồi xuống. Tưởng vợ có chuyện gì cần nhờ hay cảm thấy trong người không thoải mái, em rất ân cần ghé lại gần mà hỏi

“Tui nghe nè, bộ mình cần gì hả? Để tui đi lấy cho”

Mẫn Châu lắc đầu, chỉ đơn giản muốn em lại gần hơn, Trân rất ngoan ngoãn nhích người qua, giúp Mẫn Châu thuận tiện đặt lên trán em cái thơm nhẹ. Rời ra còn ngọt ngào nói khẽ “Cảm ơn chồng”. Ba chữ thôi cũng đủ khiến cho Trân bủn rủn, mặt đỏ gay tức thì

Nhất thời khi đối diện trước Mẫn Châu, em khó tránh ham muốn như người thường. Mắt di dời xuống mũi rồi dừng lại ở môi, chỉ nhiêu thôi cũng đủ để mợ Ba biết chồng muốn gì. Hữu Trân lại quên bén đi mất việc nảy giờ đương chăm người bệnh, em thật sự rất muốn thử lại cảm giác kia. Trong vô thức môi đặt lên thứ mềm mại bản thân hằng khao khát, em gan lớn chủ động kéo Mẫn Châu vào nụ hôn sâu hơn

Tay đỡ sau gáy nàng khiến thân thể cả hai dính sát, em thậm chí có thể nghe thấy âm thanh nhịp tim cả hai đang cùng đập, giữa từng hơi thở đứt đoạn không liền mạch, bàn tay em đã luồn xuống áo nàng

“Châu ơi ~” Trân gọi, làm Mẫn Châu ngạc nhiên hết biết. Có thể nói đây đích thị là lần đầu nàng nghe thấy tên mình cất ra từ miệng em

Tạm gạt chuyện đó sang bên, mợ Ba đoan trang thường ngày biến đâu mất, nàng mặc kệ trời đêm hay ngày, khẽ đáp lại tiếng chồng mà ngân khẽ

“Ơi, em đây…”

Nghe được tiếng mợ Ba nhà mình, Trân như càng được nước lấn tới, hết di dời môi đến cằm rồi xuống cổ, em tham lam cuồng nhiệt hôn lấy… cho đến khi có tiếng ai bên ngoài vọng vào, mới khiến cả hai buộc dừng lại

“Mợ Ba có trỏng không? Tui có chuyện muốn gặp mợ một lát”

Mẫn Châu giựt bắn, vội đẩy Trân khỏi người, làm ai kia một phen ngơ ngác, nhìn tới vợ đang lật đật chỉnh chu lại bộ đồ đương bận. Biết không có thì giờ để giải thích, mợ Ba chỉ đành để chồng ở lại ôm hụt hẫng, xỏ guốc đứng dậy mở cửa gặp An Phương

Thế là, cậu Ba chỉ còn có thể nhìn theo dáng lưng mợ Ba nhà mình cùng với cái bĩu môi chau mặt. Hai tay ôm cái gối lăn qua lăn lại trên giường suốt cả buổi không chán

.
.

An Phương lấy chuyện muốn cùng Mẫn Châu nặn bánh trôi nước làm chè ngọt, cốt dâng lên cho Nội với mấy má, bởi hiện tại ông hội, vợ chồng cậu Hai không có nhà, nên mới không có bàn tay khéo léo của Nhã Đan làm cùng. Nhưng cũng chẳng sao, như vậy mà lại giúp cô dễ dàng nói chuyện riêng giữa hai người

Thay vì trải chiếu ngồi dưới bếp nấu nướng như mọi khi, nay An Phương lại chuẩn bị sẵn đâu vào đó chỉ còn đợi Mẫn Châu ngồi trên sạp cùng mình. Bánh xếp đầy mặt mâm, cô Ba mới ngưng tay mà thở dài ngụ ý

“Tui thấy cuộc đời mình cũng chẳng khác chi cái bánh trôi nước này là bao. Dầu có cố hoàn hảo như cái cách nặn bánh đều tay sao cho tròn trịa đẹp mắt nhất, vẫn không sao làm hài lòng người nếm… nếu như không thưởng thức bánh từ người mình thương thật lòng”

Khuôn miệng Mẫn Châu chợt cứng đờ, ít nhiều trong lời nói An Phương cũng khiến nàng tự mình suy diễn. Chẳng nhẽ, cô nàng đã biết được điều gì nên mới mượn chuyện làm bánh mà ám chỉ nàng hay sao?

“Tui nói có đúng không mợ Ba?” An Phương hỏi, Mẫn Châu cũng ngơi tay, nhìn cô lại lắc đầu, sau mỉm cười mà đáp

“Sao cô Ba nói vậy, tui nghĩ một khi cô đã đặt trọn tâm huyết vào nó, ắt người thưởng thức sẽ cảm thấy ngon miệng mà thôi”

An Phương lắc đầu nguầy nguậy, ánh mắt bỗng chốc hóa đau thương vì câu nói chẳng khác nào an ủi vừa rồi. Trong đầu tự dưng lại ùa về cảnh tượng khiến tim cô âm ỉ từ đêm qua chưa dứt, An Phương lập tức ném mạnh cái bánh mình cố để nặn ra hình thù xuống đất trong tột đỉnh tức giận, miệng gằn từng chữ hệt dằn mặt Mẫn Châu

“Mợ sai rồi, bánh dầu đẹp hay ngon cách mấy cũng nào sánh bằng… người đút tận miệng chồng người ta”

[text_hash] => 9b2d47ad
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.