Array
(
[text] =>
Mẫn Châu đang hái quýt sau vườn, nàng lựa từng quả cho vào giỏ riêng đặng rửa sạch để phần cho Hữu Trân. Bỗng từ đâu, cái tướng cao ngồng ôm nguyên con cá còn giãy nãy chạy sọc đến bên nàng, trước con mắt bàng hoàng mở to. Hữu Trân phấn khích gọi lớn Mẫn Châu, em mặc kệ quần áo trên người mình đã lấm đầy bùn đất
“Mình ơi, tui mới ra ruộng bắt được con cá to ơi là to nè”
Mẫn Châu trước ngạc nhiên, đặt vội giỏ quýt xuống, sau tiến tới gần em nhận thành quả sau hai giờ cố gắng mò mẫm dưới bùn lầy. Cánh tay lại giương cao xoa xoa đầu chồng như công nhận nỗ lực của Trân, nàng lại không quên cất lời khen ngợi
“Chồng em giỏi quá! Để chiều tối em làm gỏi cho cậu ăn nha”
Hữu Trân gật đầu, như cún nhỏ được chủ mình công nhận, thích chí cười tít mắt. Cũng không quên vòi vĩnh đòi thơm, tay chỉ chỉ má phải muốn Mẫn Châu áp môi lên đó. Dĩ nhiên nàng hiểu ý, kéo cánh tay ai lại gần mà ấn nhẹ môi hôn
Tình cờ làm sao đúng lúc buông ra lại chạm mắt chàng Điền, tuy đứng ở khoảng cách dầu xa cậu vẫn cảm nhận rõ bầu không khí ngọt ngào giữa họ. Một dòng chảy chua chát vừa dâng lên cõi lòng, Điền biết mình không có tư cách để ghen, lại càng không có dũng khí đối mặt với loại tình cảnh khó xử hiện giờ. Cậu lựa chọn bấu áo, cắn răng quay lưng đi
Thơ thẫn cất từng bước nặng nề vào nhà, đứng trước mặt là má vợ chắn đường mà cậu nào có hay. Bà Hai phải cao giọng tằng hắng mới khiến cậu thoát khỏi lơ đễnh mà ngẩn đầu
“Dạ.. má?”
Đối với thái độ của con rể, bà để ý từ lúc về ăn tết nhà vợ tính tới giờ mới là ngày hai mà trông Điền chẳng chút nào vui nổi dầu chỉ là miễn cưỡng lấy lệ. Tuy trong lòng không hài lòng là vậy, bà vẫn phải ngoài mặt vì nể danh con quan mà hành xử sao cho hợp lý hợp cả tình
“Ờ, mà hình như má thấy qua giờ con có vẻ buồn buồn. Có phải xích mích giận hờn gì với vợ con hông?”
“Dạ không má, không có chuyện đó đâu má. Má yên tâm!”
Điền khua tay, lắc đầu kịch liệt lại khẳng định với bà tránh khiến thân làm mẹ nghĩ ngợi buồn lòng bởi những chuyện không đâu. Mà cậu nào biết, bà chỉ là lấy cớ để đưa cậu vào vế đằng sau bà đã vẽ sẵn ở trong đầu
“Ừa, má cũng mong dị. Nói thiệt với con má sống từng tuổi này rồi chỉ mong sao con cái được hạnh phúc thôi. Nên là, mấy đứa ráng năm nay có tin vui cho cha má mừng nghen”
Bà Hai không nói thẳng, ắt Điền cũng hiểu ý bà nói ở đây là gì. Phận con cái sống với nhau tình cảm tùy duyên nhưng đi kèm là trách nhiệm vẫn phải làm tròn, không cách chi trốn tránh
Sau cùng Điền còn biết làm gì hơn ngoài im lặng, cậu chỉ gật đầu đáp lại sau cái vỗ vai tươi cười của má vợ trước khi bà chính thức quay đi
.
.
Bà Ba bảo Mơ cho gọi Mẫn Châu trực tiếp tới phòng bà, ước chừng nước trà do chính tay bà hãm đổ ra chum với màu vàng trong đạt yêu cầu, cũng là lúc Mẫn Châu tới nơi
Thấy nàng, bà nhoẻn miệng cười hiền. Cử chỉ tay hướng ghế đối diện mời con dâu ngồi xuống, lại đẩy chum trà thơm mùi cúc tới phía nàng muốn Mẫn Châu dùng thử
“Đây là trà hoa cúc thượng hạng cha chồng con được đối tác biếu đợt tết vừa rồi, con dùng thử đi”
“Dạ” Mợ Ba nhà ta không thắc mắc gì nhiều, từ tốn nâng cạnh trà đưa lên mũi ngưởi thử rồi mới nhấp môi uống ngay hớp trà ấm. Uống xong ngụm đầu nàng đã thấy cả người thoan thoái dễ chịu hơn
“Đúng là trà hảo hạng thưa má. Mùi dịu nhẹ, vị lại chẳng đắng hay quá gắt”
Bà Ba gật gù đồng tình với ý kiến con dâu đưa ra, bà cũng nhẹ đặt chum trà xuống ngay khi thấy nàng hạ chum tạm ngưng như đương chờ bà đi vào vế quan trọng
Mẫn Châu đủ lớn để hiểu hết ý tứ của người lớn trong nhà, nếu như chỉ đơn thuần muốn cho nàng dùng thử trà ngon ắt hẳn bà đã sai Mơ đem sang nàng một ít, chớ nào phải bắt nó đột xuất chạy sang bẩm lại nàng
“Châu à”
“Dạ má con nghe” Mẫn Châu tông giọng vẫn rất mực giữ gìn phép tắc đáp lại bà. Nét mặt bình thản, không một khắc hồi hộp nao nung. Ấy thế mà bà liền rưng rưng xúc động, cầm lấy tay nàng tỏ bày biển lòng của người mẹ
“Má thật lòng biết ơn con Châu à. Vì con lúc nào cũng kiên nhẫn với Hữu Trân.. sau mọi chuyện… má… má cảm thấy thật hổ thẹn với con…”
“Kìa má… má… đừng nói vậy” Mẫn Châu nhất thời cắt ngang lời bà. Phận làm dâu, nàng nghĩ bản thân tuyệt đối không thể để má chồng phải hạ mình nói ra hai chữ ơn với nghĩa
“Con để cho má nói” bà Ba khua tay, gạt hết tôn nghiêm mà tức thời quỳ xuống trước nàng, làm Mẫn Châu chẳng kịp phản ứng
“Thiệt sự.. má nghĩ cả đời này má hẳn đã gom hết phúc phần từ nhiều đời kiếp trước mới được ông trời cho gặp đứa con dâu như con. Châu… nếu sau này má không còn trên đời nữa, hứa với má con sẽ luôn ở bên cạnh Trân… có được không?”
Mẫn Châu gật đầu ngay tắp lự, nàng chẳng cần tốn đến một giây nghĩ suy. Luôn miệng “Con hứa, con hứa… nhất định con sẽ luôn ở bên cạnh Trân. Má cứ đứng dậy trước đi đã”
Bà Ba nghe vậy thì vui lắm, quệt hai viền mỏng ẩn ẩn nơi khóe mắt trong lúc được Mẫn Châu cúi người nâng cánh tay bà đỡ dậy trở lại với ghế ngồi. Nàng nhanh tay châm đầy chum trà nóng đưa đến trước miệng bà, lại khuyên
“Má lần sau đừng có làm vậy nữa nha má. Con đối với Trân là hoàn toàn hiệt lòng, nên má… má tuyệt đối đừng nhắc tới ba cái chuyện xui rủi đó nữa, con không muốn nghe đâu”
Bà Ba gật đầu, hoàn toàn nghe theo mọi lời Mẫn Châu nói. Cuối cùng, bà cũng có thể trút hết lo toan nơi đáy lòng. Thân làm má, sau tất cả chỉ mong con mình tìm được người thương nó hết lòng, chọn ở lại mà chẳng vì bị ràng buộc bởi hai tiếng “vợ chồng” phải mang
.
.
Tối lại sau giờ cơm, An Duy cùng em rể chọn ngồi dưới mái đình lai rai vài chén bên món gỏi cá nhờ có công Hữu Trân bắt được
Lẽ đó, cậu Ba tuy cả đời chưa uống vẫn bị ông anh kéo vào nhập cuộc chung cho vui. Trân đó giờ nào biết mùi rượu nặng, nhấp đến chum thứ ba em đã bắt đầu có dấu hiệu gật gù khó ngồi thẳng
Trên danh nghĩa là cuộc trò chuyện giữa ba thằng đàn ông, ngồi theo hình tam giác đã thế Điền còn đối diện chồng người thương. Nhớ tới hình ảnh ban sáng mình thấy được, tâm trạng cậu lại cực kì khó chịu mà nhả ra hai chữ “chết tiệt” trong không khí
An Duy là người tươi tỉnh nhất trong bọn, chân xếp bằng, thẳng lưng nghiêm chỉnh với ánh mắt chạm phải đôi ngươi hừng hực lửa hướng tới em trai mình, thật khó để không mở miệng lên tiếng làm rõ, nhân sẵn dịp hôm nay
“Từ bỏ đi, người cậu thương đã có cho mình người thương rồi”
Dứt câu, An Duy hất mặt ra ngoài đình nhìn bóng dáng ai hớt hãi đi tìm chồng. Điền cũng nương tầm mắt An Duy nhìn theo, thấy Mẫn Châu từ đâu chạy đến bên chồng, gật đầu với cả hai liền choàng vai Hữu Trân đỡ em dậy
“Xin phép hai cậu, tui phải mang chồng về nghỉ sớm”
Cậu Hai phẩy tay ra hiệu cho Mẫn Châu cứ đem Trân đi đi. Cậu nghĩ mình ép nó uống chừng đó đủ rồi. Tuy cũng thật quá đáng, nhưng thiết nghĩ đó lại là dịp tốt để cậu nhân làm rõ một số vấn đề chớ để lâu sợ phát sinh thêm chuyện
Khi bóng lưng Mẫn Châu đã khuất xa, An Duy mới quay về chuyện chính mà cất giọng với con người vẫn chưa thôi dứt khỏi tầm mắt nhìn về hướng người cũ
“Cậu Điền, người trước đó là của cậu chưa chắc mãi mãi là của cậu. Người đến trước nhưng chẳng phải lúc nào cũng là sự lựa chọn phù hợp. Tui hy vọng cậu hiểu rõ ý tui”
Nhếch môi chua xót, chum rượu cạn đáy trong tay bị Điền dùng lực mạnh siết chặt. Không hổ là cậu Hai nhà hội đồng, ngay từ đầu đã nhìn thấu, tỏ tường hết mọi sự
Điền chọn di dời ánh mắt đối diện trước người thân anh vợ, giọng nói thể hiện sự bất lực muôn phần giữa việc muốn buông nhưng chẳng thể của kẻ tình si trăm lần vẫn như một
“Cậu sẽ chẳng đời nào hiểu được… nếu chưa từng một lần nằm ở trong hoàn cảnh của tui”
Nói rồi, Điền gắng gượng dùng mọi sức lực còn lại để đứng dậy. Bỏ mặc An Duy với tâm trạng lao xao khi nghĩ về mối tình không kết quả của hai con người trong những năm tháng tuổi trẻ ngày ấy
Nào còn tâm trí nhìn theo thân người lảo đảo vô thức đi về hướng ngược lại gian trái nơi mình ngủ. Chính xác là chàng Điền mang theo tinh thần hoàn toàn không tỉnh táo tiến thẳng đến trước cửa phòng của Mẫn Châu
“Châu…”
Năm bước chân liền hóa thành một, đúng lúc nhìn thấy nàng từ trong phòng bước ra cầm trên tay là chậu nước ấm vừa mới lau người xơ cho chồng. Không để nàng kịp lên tiếng đuổi người, Điền đã lao vào khống chế mợ Ba mà gắt gao hôn lấy, hại chậu nước trên tay nàng vì thế liền rơi thẳng xuống sàn gạch lạnh căm
“Điền.. ưm~”
Mẫn Châu dĩ nhiên có phản kháng, nhưng đêm vắng ít người lại lập lòe thứ ánh đèn vàng nhạt được châm dầu rọi xuống, nhìn từ xa lại hóa thành cảnh tượng đáng xem giữa hai người nam nữ
Điền không biết, cả hai càng không biết tim người phụ nữ nào đó vừa rồi đã đổ vỡ, nát tan nghìn vụn hơn cả chậu sứ lênh láng mảnh sành dưới đất kia
[text_hash] => d151a366
)