[Touken Ranbu] Nhật ký saniwa – Ngày 46: Bánh ngọt – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Touken Ranbu] Nhật ký saniwa - Ngày 46: Bánh ngọt

Array
(
[text] =>

Sáng sớm.

Honmaru Iejihami.

Tiếng xe cấp cứu kêu ầm ĩ khắp xóm. Một vài người ra cổng hóng hớt, thấy saniwa Rye được khiêng lên xe.

Cùng với Shokudaikiri Mitsutada.

Đằng sau là Kasen cầm đĩa bánh ngọt đầy dò xét. Tsurumaru nhón một miếng, liền theo hai người kia đi viện.

Souza tay chống hông dặn dò tụi tantou trong sân nhà. Hình như là không được ăn đồ không rõ nguồn gốc? Ý, giờ mới thấy đĩa bánh ngọt kia tỏa khói đen nha, liệu có phải là thuốc độc không?

Cả xóm được dịp xôn xao. Đa phần saniwa được biết tới nhờ trồng cần, buôn bán hàng cấm hay có sức mạnh khủng khiếp, chứ chưa thấy ai vì ngộ độc thực phẩm mà thành đề tài bàn tán.

Đã thế Nikkari nhà đó còn đi kể chi tiết saniwa và Shokudaikiri đã sùi bọt mép như nào, co giật ra sao. Từng li từng tí như kiểu dí sát sạt mà nhìn.

Hay do ổng làm?

*

Bệnh viện.

Konnosuke xuất hiện như một vị thần, thân cáo mũm mĩm tương ngay saniwa mà đáp. Shokudaikiri nằm giường bên cạnh thấy thốn thay cho chủ.

Thợ Rèn cũng tử tế đem sắt (?) tới thăm.

Tsurumaru xụi lơ, vẫn bất tỉnh nhân sự nằm giường kế Chột. Thợ Rèn chất đống sắt lên tủ đầu giường, liếc saniwa đang ôm bụng quằn quại.

Con cáo khốn nạn.

“Yo, saniwa! Tháng cô hồn có khác ha, ăn thôi cũng không yên”

Thợ Rèn giơ tay chào, rất nhanh né sắt do saniwa ném. Thế bất nào mấy thanh sắt đụng sàn lại bật lên, trúng cằm saniwa.

1-0 cho Thợ Rèn.

“Anh với hai người kia ăn gì mà ra nông nỗi này vậy, Mitsutada-san?”

Konnosuke ngồi trên người saniwa, hỏi. Chột gãi mặt, tự cản thấy lý do không được ngầu cho lắm, ngại ngùng không biết có nên kể không.

“Không sao đâu, tụi tui giữ bí mật cho”

Konnosuke tuyên bố chắc nịch, vẻ mặt hóng chuyện không lẫn đi đâu được. Shokudaikiri thấy con cáo đáng tin, đành vừa kể vừa hồi tưởng lại.

Buổi sáng, Chột dậy sớm làm bữa sáng, do đến phiên đứng bếp. Ba đầu bếp còn lại đang ngủ như chết, cực chẳng đã Chột mới phải lao lực như vậy. Thấy trong tủ lạnh một đĩa bánh ngọt ngon lành, lại thêm giấy nhớ dán trên mặt tủ:

“Tôi làm bánh cho Mitsutada-san đó. Ăn thử rồi cho tôi biết ý kiến nha”

Toàn bộ lời nhắn được viết bằng Hiragana, chỉ có Imanotsurugi thôi, không lẫn vào đâu được. Tuy không hiểu cách nói chuyện lắm, nhưng Shokudaikiri cứ vô tư bỏ ra. Đúng lúc saniwa xáp lại đòi ăn, thế là chia đôi.

Miếng bánh đầu tiên còn chưa kịp tan, cả hai đã đổ ập xuống sàn.

Và sau đó là cảnh mà mọi người thấy.

Chột kể xong vùi mặt vào lòng bàn tay, gào lên “Chẳng ngầu gì hết!” đánh thức Tsurumaru giường bên.

“Ngạc nhiên vãi, không ngờ bánh ngọt lại có sát thương cao như vậy đó!”

Hạc trố mắt, nhìn đống sắt Thợ Rèn mang đến lại có tí ám ảnh nhẹ. Shokudaikiri và saniwa chỉ biết cười trừ, bởi chính sự đãng trí của mình. Họ hoàn toàn quên mất rằng hôm qua, mình đã rước phần tử nguy hiểm về nhà.

Tsurumaru mà biết vụ này chắc kêu ầm lên mất, thôi im cho lành.

Khoảng quá trưa, Souza cùng mấy nhóc tới thăm ba “bệnh nhân khốn khổ”. Đám nhóc hết trầm trồ trước bức tường trắng bóc, lại chun mũi vì mùi thuốc sát trùng, mà chúng gọi là “mùi bệnh viện”.

Saniwa nhai cơm như bò nhai rơm, đủ làm má Hường khó chịu muốn đập. Cố kiềm chế bằng cách cắm phập con dao vào trái táo đang gọt, Souza ngước lên hỏi:

“Ba người vì sao mà ngộ độc?”

“Vì bánh”

Giọng đáp nhão nhoẹt. Ima nghe thấy vội vàng chạy lại giường Chột, nói không ngừng nghỉ:

“Mi-Mitsutada bánh không phải do tui làm đâu thật đó tin tui đi tui mà làm bánh chắc giờ cả ba không còn ở đây đâu đi gặp Yoshitsune-kou rồi!”

Saniwa khóe mắt giật giật.

Tsurumaru và Shokudaikiri chắp tay cảm tạ trời phật đã giữ mạng cho cả bọn.

Tụi nhỏ phì cười. Ookanehira chẳng biết đã ăn hết trái táo từ bao giờ, đang mon men mấy trái chuối, đồng bọn Higekiri cũng thèm chả kém. Hai đứa biết thừa mình đang bị nhìn, cứ thế bóc chuối ăn.

Nhìn Tsurumaru tức mấy trái chuối, hai đứa nhe răng cười:

“Cám ơn chú củ chuối!”

“Không phải chú củ chuối, mà là chuối của chú”

Mấy người lậm Gintama à?

Azuki núp sau Imanotsurugi, len lén nhìn Shokudaikiri. Ừm, thằng bé chính là tác nhân đưa ba người kia vào viện đấy. Mới về mà đã gây bất ngờ như vậy, làm tốt lắm bé Đậu. Tsurumaru ta ghi công nhóc, nhưng mà đừng kéo cả ta vô chứ.

Ai bảo ông ăn vụng?

“Thôi, không sao. Azuki-kun, lần sau muốn làm bánh phải làm cùng người lớn nhé” – Chột cười xòa. Azuki gật đầu, tỏ vẻ biết lỗi – “Mà ai dẫn đường cho cháu vào bếp thế, Azuki-kun?”

“Là Imanotsurugi ạ”

Bé Đậu nhỏ nhẹ nói, còn chưa hết câu đã thấy Ima phi thân từ cửa sổ xuống. Từ tầng bốn xuống tầng một thôi mà.

Điệu cười “ga ha ha” quen thuộc dội vào tai.

ImaIwa cùng nhau bày trò, bị giao cho Uguisumaru xử lý. Ầy, Kobizen và Osafune là một gia đình mà.

Mikazuki được phen thấy huynh thứ bị phạt, cười như nắc nẻ.

Rắc.

“Cụ à, mắc gì Cụ lại vô đây với tụi cháu thế?”

Saniwa nhìn Mikazuki, người đang rên rỉ đầy đau đớn. Nghe đồn gãy xương, nhưng thôi cứ hỏi cho chắc.

“Cười nhiều quá bị Ima đạp cho”

Ishikirimaru đi thăm bệnh đáp, nghiên cứu ngũ đệ xem tại sao nó trẻ hơn mình mà xương kém thế.

Thế giới thật đáng sợ.

[text_hash] => b58952c2
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.