[Tokyo Revengers] [Hoàn] Khi Não Tàn Cứu Vớt Thế Giới – Chương 81_Chuối – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Tokyo Revengers] [Hoàn] Khi Não Tàn Cứu Vớt Thế Giới - Chương 81_Chuối

Array
(
[text] =>

Bất chấp Chidori có vùng vẫy như thế nào, Kazutora vẫn cứng đầu bám dính lấy nó như đỉa đói, một mực không chịu buông ra. Hai đứa giằng co một lúc liền mệt mỏi nằm vật ra giường, Chidori cũng không buồn phản kháng nữa, chỉ nằm thở hồng hộc, để cho tên kia muốn làm gì thì làm.

“Này Tora, còn muốn ôm đến bao giờ? Tao buồn ngủ rồi…”

Kazutora tựa đầu lên ngực nó, cảm nhận được tiếng tim đập thình thịch mà thấy an tâm hơn, nhỏ giọng nài nỉ: “Một chút nữa… Chỉ một chút nữa thôi Chidori.”

Chidori thở dài, lùi tay vào mái tóc hắn vỗ về: “Ha, mày cư xử cứ như con tao không bằng…”

“Tao không có một bà mẹ thiểu năng như mày Chidori.”

(ʘдʘ╬)  “Cái thằng này, tin tao nhổ trụi tóc mày luôn không hả?”

“Với sức mày bây giờ thì tao không tin đâu…”

—Tía nó!! Là do thằng nào gây ra chứ!?

Chidori còn đang định nhổ trụi cái lọn tóc vàng như chuối chín của Kazutora thì cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra, và xuất hiện là người mà nó không hề mong đợi một chút nào…

“Ôi Chidori đáng thương của ông ơi, hôm nay cháu cảm thấy thế nào rồi? Có cảm thấy khó chịu ở đâu không? Ông có mua trái cây cho con n—”

“Cạch.”

Ông Akihito sững người, trố mắt nhìn cháu gái bé bỏng đang bị một thằng ất ơ đầu bà ná na nào đó ôm đè trên giường mà không nói được lời nào, giỏ trái cây trên tay cũng vì thế mà rớt xuống sàn, lăn long lóc.

Chidori khẽ giọng kêu, “Ông ngoại…”

Kazutora cũng theo đó ngẩng đầu, nhìn thấy ông lão đứng ngay cửa, không biết sợ mà tự nhiên gật đầu: “À, là ông ngoại của Chidori à? Chào ông.”

Akihito run run khóe miệng, tự nhiên lại cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc. Đúng rồi, là cái ngày con gái đáng yêu của ông dẫn cái thằng mặt thộn đó về nhà, hai đứa nó cũng mặt dày ôm ấp như thế này trước mặt ông. Má nó, chẳng lẽ lịch sử đang muốn lặp lại!? Không không không!! Có chết Akihito cũng không chấp nhận cái thằng xăm trổ đầu đội cả nải chuối vào dòng họ Kurosaki được! Một mình thằng Ryutaro là quá đủ rồi, ông không thể để thằng khứa này hại đời đứa cháu dấu yêu của ông được!!

“Kurosaki Akihito ta sẽ không bao giờ chấp nhận chuyện này!!!”

Akihito hừng hực lửa sau lưng, móc ra vũ khí trong túi, trừng mắt hung tợn hướng tới Kazutora.

“Tao sẽ thủ tiêu mày, nhóc con!!”

Kazutora nhìn vũ khí trong tay Akihito, mờ mịt híp mắt: “Chuối?”

Chidori ngồi lột chuối, gật đầu: “Là chuối đó.”

Kazutora quay qua nhìn nó: “Tại sao lại là chuối?”

Chidori ngước lên nhìn quả đầu của hắn, chớp chớp mắt: “Chuối ngon mà.”

Kurosaki •cầm nhầm chuối thay súng• Akihito: “…”

Trong những trường hợp này thì có nở nụ cười tự tin cũng không đỡ quê được…

Bầu không khí tạm thời ngưng đọng trong vài giây, cho đến khi Draken không biết gì từ bên ngoài chạy vào hóng hớt, nhìn thấy Akihito liền tự động cúi gập người chào:

“Chào buổi sáng Kurosaki-san! Ông đến thăm Chidori ạ?”

Akihito sực tỉnh, ho khan mấy tiếng lấy lại phong độ, giả bộ lột chuối: “Ừ, ta đang định nói mấy chuyện với con bé. Nhưng mà…”

“Nhưng mà?”

Akihito trừng mắt, chỉ tay về phía Kazutora: “Thằng khứa kia nó dám làm phiền cháu ta!”

Draken nhíu mày: “Thật không Kazutora? Mày làm gì Chidori hả?”

Kazutora vô tội lắc đầu: “Tao có làm gì đâu.”

Chidori bên cạnh gật đầu phụ họa.

Điều đó làm Akihito càng sôi máu hơn. Ông phóng tới, nắm lấy cái nải chuối… à không, là nắm lấy quả đầu của Kazutora, siết chặt: “Mi nghĩ mi là ai mà dám ôm Chidori bé bỏng của ta hả cái thằng đầu chuối xăm trổ này!!? Mày chán sống rồi sao!!?”

Kazutora trán đổ đầy mồ hôi, hai tay giơ trước ngực phòng thủ: “Cháu chỉ thể hiện sự cảm kích của mình thôi ông ơi. Với lại Chidori cũng không thấy phiền mà.”

Akihito nhìn sang cháu gái thân yêu, ánh mắt lấp lánh hỏi: “Chidori thân yêu của ông, thằng này nó nói xạo đúng không? Cháu thật ra cảm thấy rất phiền đúng không?”

Chidori vẫn còn nhai chuối, quay mặt đi, nhỏ giọng: “Cũng… không hẳn.”

Akihito đau lòng mà hóa đá.

Kazutora cười: “Ông thấy đấy, Chidori hoàn toàn không thấy—!?”

Draken phóng tới bịt lấy miệng Kazutora, trán đổ đầy mồ hôi, để tránh tình hình thêm tệ liền vội lôi cậu bạn ra ngoài, miệng cười từ tốn cúi đầu:

“Ha ha, tụi cháu xin phép ra ngoài. Hai người cứ tự nhiên nói chuyện đi ạ.”

Kazutora giãy dụa: “Gì vậy Draken? Tao còn muốn nói chuyện với Chidori mà!”

“Suỵt! Yên coi thằng này, muốn bị đá vào trại giáo dưỡng nữa à!?”

“Hả? Mày nói gì vậy?”

“Nói chung là đi theo tao! Lát tao nói cho mày nghe!”

Akihito ánh nhìn lạnh tanh không có mấy hảo cảm hướng đến hai thằng nhóc bất lương giằng co nhau bước ra khỏi phòng bệnh, có chết ông cũng sẽ chẳng thể đám nhóc ranh hỉ mũi chưa sạch mà đã tập tành đánh nhau này. Thật là không thể chịu nỗi mà. Akihito thở phì ra một tiếng, hai tay đút vào ống tay kimono, trầm tĩnh ngồi xuống…

“Hu hu Chidori đáng yêu của ông! Sao cháu là cho thằng khứa đầu chuối đó ôm chứ!? Vậy mà lần nào ông đòi ôm cháu cũng từ chối hết!! Ông buồn quá đi!!” Ông ngoại Akihito mất hình tượng ôm lấy cháu gái bẻ bỏng mì sợi lệ khóc òa lên.

Chidori hắc tuyến đầy trán, mắt nhìn lên trần nhà, bĩu môi: “Tại lần nào ôm, ông cũng bẹo má cháu hết. Đau lắm, sẽ bị xệ, cháu không thích đâu.”

Akihito mím môi, hai tay nhéo hai má phúng phính của cháu gái mình, lắc đầu làm nũng: “Nhưng mà, nhưng mà cháu đáng yêu thế này, ông không cưng không được.”

“…” Chidori: Có thật là ông đã hơn 50 cái xuân xanh rồi không vậy ông ơi?

Akihito nhận được ánh mắt ngờ vực của cháu cũng rất nhanh nhặt lại liêm sỉ, ho khùn khục, lấy tư thế uy nghiêm mà ngồi thẳng lưng trên ghế, ánh mắt chốc liền trở nên nghiêm túc:

“Chidori, thằng nhóc khi nãy là Kazutora Hanemiya đúng không?”

Chidori bình tĩnh gật đầu: “Đúng vậy ạ.”

“Và nó cũng là thằng đã đâm con?”

Chidori đảo mắt, chép miệng mấy cái rồi mới nhẹ giọng đáp: “Không phải, là con tự lao về phía cậu ta thôi. Cậu ta cũng đã xin lỗi rồi. Con cũng không muốn làm lớn chuyện này đâu.”

“Rầm!”

“Không được bao che cho nó! Con đã xém chết đấy Chidori!!” Akihito đập tay xuống bàn, lớn giọng mắng.

Chidori lần đầu bị ông mắng cũng có chút giật mình, ngập ngừng nói: “Nhưng mà ông ơi, chuyện đó—”

“Con có biết, lúc nhận được tin, ta thực sự sốc đến mức không thể đứng lên nổi không hả?”

Ông Akihito rưng rưng nước mắt, bàn tay nhăn nheo nắm lấy những ngón tay mảnh khảnh của cháu gái, ân cần vuốt ve. Chỉ mới chưa đầy ba tháng mà Chidori đã phải nhập viện ba lần rồi, lần nào cũng đều là chấn thương nghiêm trọng. Akihito nghĩ nếu cứ thế này chắc sẽ có ngày ông lên cơn đau tim mà chết mất thôi. Thật sự đấy…

“Chidori, ta sợ cháu sẽ lại bỏ ta mà đi theo Umi mất thôi. Ta không thích đâu, cái kiểu kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh này.”

Ông Akihito khụt khịt lỗ mũi, giọng đã trở nên khàn đặc, nước mắt lèm nhèm chảy ướt cả gò má. Chidori cũng không nói gì, hiếm khi lại thấy nó im lặng như vậy, thành thật nó cũng thấy có lỗi khi hi sinh bản thân như vậy, thật khó khăn khi bên cạnh vẫn còn những người thân yêu luôn ở bên cạnh chờ đợi.

Chidori dang rộng hai tay, nghiêng đầu nhìn ông ngoại của mình, nhẹ giọng nói: “Ông có muốn ôm không? Lần này ông ôm bao lâu cũng được hết.”

Akihito nghe xong lại càng xúc động, không chờ một giây mà nhào tới ôm lấy cháu yêu của mình, thích thú dụi dụi má với nó.

“Ôi cháu tui sao đáng yêu thế này!? Mốt về sống với ông nhé Chidori! Đừng có lấy chồng nữa, ông nuôi châu suốt đời luôn!”

Chidori tròn xoe hai mắt, chớp chớp ngây thơ: “Vậy bố cháu đến sống chung được không ông?”

Akihito vịn lấy hai vai Chidori, cười niềm nở: “Không được nha cháu yêu.”

Thằng mặt thộn đó mà tới đảm bảo ông sẽ lấy cả hủ muối trừ tà ném vào nó thanh tẩy cho xem!

Và cả cái thằng đầu chuối xăm trổ kia nữa! Ông đây sẽ không để cháu dắt bất cứ thằng bất lương nào về nhà ra mắt đâu!!

. . .

Góc tác giả:

Tình hình là truyện sắp đạt mốc 100 chương rồi cho nên toi muốn viết một phần Talk Show nhỏ để trả lời câu hỏi thắc mắc của mọi người trong 100 chương qua.

Đại khái thì ai có gì không hiểu, hoặc muốn biết thêm thông tin bên lề thì đăng câu hỏi ở phần bình luận ha. Toi sẽ tổng hợp lại rồi trả lời một thể trong Talk Show.

Lưu ý: Toi sẽ không nhận câu hỏi hỏi về tình tiết spoil truyện nha. Ví dụ như truyện kết thế nào? Có ai chết không?

[text_hash] => b558fe06
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.