Array
(
[text] =>
“Hôm nay cháu lại qua đêm ở bệnh viện nữa à Chidori-chan?”
Người phụ nữ trung niên với khuôn mặt hiền từ đưa ánh mắt lèm nhèm lo lắng đến thiếu nữ đang ủ rũ trước mặt mình.
“Ăn mì ly mãi không tốt cho sức khỏe đâu. Hại da lắm đấy, cháu còn trẻ phải biết coi sóc nhan sắc chứ.”
Chidori đứng thẳng lưng, khuôn mặt nháy mắt liền trở nên sáng bừng, cao ngạo hất tóc: “Dì yên tâm, con được thừa hưởng nhan sắc từ mẹ con đó. Với cái quốc sắc thiên hương này thì dăm ba hủ mì sao có thể ảnh hưởng được con chứ!”
“Ha ha, Chidori-chan đúng là vui tính thật đấy. Đây mì chua cay của cháu, cẩn thận nóng nha.”
“Oa, thơm quá đi mất! Cảm ơn dì!”
Chidori hớn hở nhận lấy hủ mì từ tay dì bán canteen, nó định mở ra húp thử một miếng cho đỡ đói thì đã phát hiện trong ly còn có cho thêm hai quả trứng và mấy lát xúc xích. Chidori xúc động ôm mặt, mắt long lanh hướng đến người phụ nữ hào phóng đang phát ra vầng hào quang đứng đối diện mình.
“Dì tốt bụng ơi…”
Người phụ nữ nhe răng cười, bật ngón cái: “Dì tặng miễn phí đấy. Lần nào rảnh lại xuống tám chuyện với dì nữa nhé!”
Chidori quỳ rạp xuống sàn: “Xin hãy nhận của thần thiếp một lạy nhớ ơn, hoàng thái hậu thân mến!”
“Ha ha! Mau đứng lên Chidori-chan. Cháu đúng là vui tánh thật đấy!”
. . .
Bây giờ cũng là nửa đêm rồi, Chidori đi trên hành lang vắng người của bệnh viện, cúi đầu xì xụp húp mì. Đến một cái ngã rẽ, chỉ cách phòng bệnh của bố nó chừng mười mấy bước chân, Chidori đột nhiên lại thấy cái bóng đen thấp thỏm đứng bên ngoài, tựa như là đang mưu tính làm chuyện xấu vậy. Nó bước tới, dù thanh âm trầm nhất của mình cất giọng:
“Này, mày đang làm gì ở đây vậy?”
Tên kia giật bắn mình, máy móc quay đầu lại nhìn nó, trán đổ đầy mồ hôi lạnh ú ớ không thành câu: “Chi, Chidori-chan…”
“Tao đang hỏi mày đấy, đừng có để tao lặp lại.”
Chidori mất kiên nhẫn trừng mắt, tay vươn tra túm lấy cái quả tóc vàng tít của tên kia, trong bóng đêm đôi mắt nó càng kì dị sáng lên, cực kỳ dọa người.
“Takemichi, mày đang làm gì trước phòng bệnh của bố tao hả?”
Takemichi run rẩy, ứa nước mắt sợ hãi.
Kế hoạch len lút canh chừng bố Chidori bị phát hiện rồi!! Còn chưa đến 10 phút mà trời ơi!!
Không nói nhiều, Takemichi bị Chidori trực tiếp nắm đầu lôi vào phòng. Nó ngồi trên ghế, mặc dù miệng thì bận rộn húp mì nhưng mắt vẫn thao láo mở to chăm chú hướng đến thiếu niên tóc vàng đang quỳ gối tạ tội trên sàn.
“Nói đi, mày mà không cho tao một lời giải thích thì đừng hòng đêm này được về nhà.”
Takemichi bây giờ trong lòng rối bời, trước đôi mắt hù dọa của Chidori thực sự không đủ can đảm để nói dối vì cậu biết thiếu nữ này không hề dễ qua mặt như những người khác. Ánh nhìn kia cứ như đang nói với Takemichi rằng Chidori đã biết hết mọi chuyện rồi và bây giờ chỉ chờ cậu thành thật thú tội nữa thôi. Và nếu cậu dám nói dối, Takemichi đảm bảo bản thân chắc sẽ không thể qua nổi mùa trăng này đâu…
Nhưng mà liệu nói thật, Chidori sẽ tin chứ?
Takemichi lén lút đưa mắt nhìn thiếu nữ tóc xám, chỉ thấy nó ngồi tựa lưng vào tường, cúi đầu dùng nĩa nhựa khó khăn vớt vụn lòng trứng đỏ cho vào miệng. Takemichi mồ hôi đầy đầu, trong lòng lại càng thêm nghi ngờ.
Thật sự cái người không màng sự đời này sẽ tin sao?
Thôi thì đánh liều một phen đi! Cùng lắm là bị xem như một thằng điên rồi bị đánh bầm mắt ném ra ngoài thôi!
Nhưng nếu may mắn Chidori tin vào điều tưởng chừng như hoang đường này thì chuyện thay đổi tương lai chắc chắn sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều!
“Chidori-chan! Thật ra, thật ra tớ…” Takemichi ấp úng, cố gắng tìm ra từ ngữ cho phù hợp để diễn giải lời của mình.
Chidori chống cằm, mặt nghiêm túc chờ đợi.
“Chidori-chan! Thực ra tớ đến từ tương lai!”
Takemichi hít một hơi rồi dõng dạc nói thật to, gương mặt quyết tâm xen lẫn chút lo lắng nhìn đến thiếu nữ trước mặt.
Chidori ngược lại bình tĩnh lạ thường, gật đầu: “Hiểu. Rồi sao nữa? Mirai đó là ở đâu?”
“H, hả?” Takemichi hoang mang.
Chidori nghiêng đầu, móc mũi: “Thì mày vừa nói mày đến từ Mirai (tương lai) đó. Quê quán mày đúng không? Hình như là vùng núi nhỉ? Tao chưa nghe qua địa danh đó bao giờ…”
Takemichi: “…” Không, Chidori sẽ không tin đâu, là bởi vì cậu ta không chịu hiểu như người bình thường cho nên sẽ không tin đâu…
“Thế, hết cái để nói rồi à? Chuyện quê quán của mày thì liên quan gì tới bố tao?” Chidori từ tốn rót một ngụm nước, uống một hơi cho đỡ khát.
Takemichi ủ rũ xả vai, cười ha hả lắc đầu: “Không có gì đâu. Tao chỉ nói điên nói khùng thôi, mày đừng để ý làm chi.”
“Thì tao có để ý đâu. Chuyện quê quán mày nhớ làm chi?”
“Ha ha, đúng là vậy nhỉ…”
Takemichi càng thêm tuyệt vọng gục đầu: “Xin lỗi Chidori-chan, chỉ là tao đột nhiên muốn thăm bố mày cho nên mới đến đây thôi.”
“Giữa đêm?”
“Ừ…”
Chidori híp mắt xoa cằm: “Mày thích bố tao từ cái nhìn đầu tiên à?”
“Ừ… Mà hả!? Không không không!! Tao có không có ý đó đâu Chidori-chan!!” Takemichi hoảng hốt lắc đầu như máy.
Chidori thấy vậy cũng chỉ ngán ngẩm thở dài: “Không sao, tao hiểu mà. Bố tao rất thu hút, nhưng ông ấy bây giờ đang trong mối quan hệ với anh Shin rồi. Mày không có cửa đâu Take bầm dập…”
“Không phải!! Đã nói là tao không có ý đó với bố mày rồi mà!! Tao không có thích bố mày!!”
Chidori nhướng mày: “Mày ghét bố tôi à? Muốn ăn đấm hả thằng kia?”
“Xin lỗi!! Ý tớ không phải vậy!! Thật mà!!”
Takemichi bị xoay vòng vòng rốt cuộc chịu không được mà quỳ rạp xuống sàn khóc không thành tiếng.
Cậu hiểu rồi, cuối cùng cũng sâu sắc ngộ ra chân lý đầu đời rồi.
Khi nói chuyện với Chidori tuyệt đối không nên lắp não, đau đầu và khổ sở lắm!
“Xin lỗi Chidori-chan, tớ không còn gì để nói nữa. Cậu muốn đánh tớ thế nào cũng được.”
Chidori chống cằm, nhìn cậu bạn trước mặt một lúc mới chán nản thở dài:
“Take bầm dập, mày đúng là không có kiên nhẫn gì hết. Khi thấy người ta không hiểu thì mày phải cố giải thích chứ, tự nhiên bỏ ngang vậy?”
“H, hả?” Takemichi: Cậu mới là người cần nói gì dễ hiểu hơn đấy Chidori-chan!
Chidori chỉ tay về phía Takemichi, mặt thể hiện rõ bất mãn nhấn mạnh: “Tao nói là, ít nhất cũng phải nói xong câu chuyện rồi muốn làm gì thì làm chứ?”
“Tiếp tục chuyện khi nãy đi. Câu chuyện về tương lai của mày đấy. Lần này tao sẽ nghiêm túc lắng nghe, Takemichi.”
“Thật, thật không?” Takemichi nghi ngờ.
“Ừ! Hứa đó!”
“Ai thất hứa làm chó—”
“Mày tin tao ném cái đầu mày xuống lầu không thằng kia?”
“Tin! Tớ tin! Ngàn lần xin lỗi!!”
. . .
Góc tác giả:
Clm muốn drop truyện chính ghê nơi, đọc spoil xong muốn đập đầu chớt cho rồi =)))
Wakui Ken đang làm gì vậy? Toi không thấy được bất kì một hi vọng tươi sáng nào trong truyện của ông ta luôn đấy =))
[text_hash] => 68ec5b52
)