Array
(
[text] =>
Cơ thể không thể cử động, một chút cũng không, Chidori với một mảnh lý trí mỏng manh bị người ném lên xe ô tô, sau đó bị đem đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Sau vài lần bị bưng lên rồi ném xuống, Chidori cuối cùng bị vứt vào một căn phòng tối đen như mực, không có lấy một ánh sáng hay hơi ấm nào. Lạnh lẽo, tối đen như mực, và còn điều gì tồi tệ hơn việc hai tay và chân nó đều bị trói chặt trong khi thuốc mê trong người vẫn còn tác dụng khiến nó chỉ có thể bất lực nằm yên ở đây mà không thể làm gì.
Lại bị bắt cóc nữa rồi…
Mệt thật đấy…
A, a sao mà phiền phức quá đi…
Trong đầu Chidori bây giờ rối tung những lo âu, suy nghĩ không thể nói thành lời, nó nghĩ đến rất nhiều người, từ bố và ông ngoại cho đến mấy thằng bạn thân không biết bây giờ như thế nào, đến cả bà lão bán yaourt đá ưa thích cũng xuất hiện trong làn ký ức của nó. Từng gương mặt thân thuộc cứ không ngừng lướt qua tâm trí, khiến đầu nó đau đến mức muốn nổ tung.
Mẹ cha thằng bịt thuốc mê, rốt cuộc là mua thuốc ở đâu mà mua trúng hàng dỏm hại nó bây giờ tỉnh tỉnh mê mê cứ như một đứa say cần thế này…
Chắc nó không dùng mai thúy thật để bịt mồm mình đâu nhỉ?
Một suy nghĩ chạy dọc qua đại não và khiến một bất lương gương mặt theo đuổi lối sống heo thì năm bữa mì sáu bữa ly yaourt đá ngay lập tức rơi vào chầm cảm tột độ. Mô phật, cái miệng con hỗn nhưng tâm con thiện, làm ơn đừng khiến con sa vào con đường nghiện ngập như vậy. Dù làm bất lương nhưng nó vẫn là con nhà lính đấy, không đùa được đâu. Chidori suy nghĩ trong lo sợ, cứ miên mang như thế cho đến khi ngất đi khi nào cũng hay, để lại sự tình ngoài kia chỉ còn lại một mảnh ngổn ngang không ai thu xếp.
. . .
“Rắc!”
“Lại bị bắt cóc nữa à?”
Ryutaro trước tin tức con gái lại bị bắt cóc thì không giữ nổi bình tĩnh mà bóp nát cốc nước thủy tinh trong tay, gân xanh trên trán đã chi chít mọc lên, đôi mắt hung tợn như thú dữ hướng đến hai thiếu niên đang nghiêm chỉnh ngồi đối diện. Đây không phải lần đầu Chidori bị bắt cóc, nhưng lần này với tình trạng hiện giờ của nó, con bé có thể làm gì đây? Đến cả việc đi đứng như người bình thường còn không làm được thì việc chạy trốn gần như hoang đường, vả lại bây giờ cũng chẳng có chút manh mối gì về lũ người bắt cóc đó. Nghĩ tới đây thôi Ryutaro đã đau đầu sầu não rồi.
“Được rồi, tụi bây kể lại tình hình lúc đó cho tao nghe thử xem nào.”
Kazutora nuốt nước bọt, đại diện đứng ra tường thuật lại: “Lúc đó, bởi vì thấy Chidori và Emma đi vệ sinh lâu quá không thấy quay lại nên bọn cháu đã thử đi tìm.”
“Nhưng khi đến nơi thì đã thấy một đám người khả nghi đang bịt miệng Chidori rồi vác cậu ấy đi, Emma thì bị đánh cho bất tỉnh-“
“Từ từ!” Ryutaro đột nhiên cắt ngang lời Kazutora, ánh mắt híp lại khó hiểu hỏi: “Bọn mày nói là con bé đã bị đánh thuốc mê à?”
“Trông… có vẻ là vậy.”
Ryutaro cúi đầu, ngón tay gõ từng nhịp trên mặt bàn, lẩm bẩm: “Chuyện này khá kì lạ đây, không giống như những lần trước.”
Baji không hiểu người kia đang nói gì, nhíu mày: “Có gì khác sao ạ?”
“Bọn bây không thấy lạ à? Những lần bắt cóc trước chẳng phải Chidori đều bị bụp vào đầu rồi mang đi sao? Tự nhiên lần này lại chụp thuốc mê.”
Ryutaro xoa cằm, suy tư: “Bọn chúng dùng gậy đánh vào đầu con bé Emma, nhưng đối với Chidori thì lại chỉ bịt thuốc mê. Tại sao lại cồng kềnh như vậy chứ?”
“Chuyện đó thì…”
“Cũng không rõ nữa. Chuyện đó thì quan trọng sao ạ?”
“Tất nhiên rồi!” Ryutaro đập bàn, “Điều có có nghĩa là bọn chúng không hề muốn tổn thương đến Chidori mà bắt cóc con bé vì một mục đích nào đó, hiểu không!?”
“Ồ!!”
Ryutaro day day thái dương: “Tuy nhiên đó cũng chỉ mới là suy đoán thôi. Vẫn phải tìm ra con bé càng sớm càng tốt mới được.”
“Không phải chỉ còn một tuần nữa là trận chiến bên Tam Thiên diễn ra à?”
Kazutora nghe câu này xong cũng chỉ cúi đầu: “Đúng là vậy. Nhưng Phản Tiểu Vọng Bôi Diện đã mất đi người dẫn đầu, thật sự không biết nên làm gì tiếp theo.”
Ryutaro nhướn mày: “Thằng nhóc hươu cao cổ kia và con bé nhà Sano thế nào rồi?”
“Vết thương của Emma không nặng lắm, sau một tuần có thể xuất viện rồi.” Baji từ tốn đáp: “Draken cũng vậy, viên đạn không trúng vào điểm chí mạng, nhưng cậu ta vẫn cần ở lại bệnh viện một thời gian để kiểm tra.”
“Chà, đúng là nguy thật nhỉ…”
“Vậy thì tụi bây phải mau đưa ra quyết định đi. Đánh hay rút?”
. . .
“Rầm!”
“Tất nhiên là phải đánh rồi!”
Draken tức giận đập tay xuống bàn, nhưng hành động này ngay lập tức đánh động đến vết mổ đạn còn mới trên bả vai, khiến cậu ta ngay sau đó liền rụt người mà ôm lấy vai, mặt mũi nhăn nhúm thấp giọng nói tiếp:
“Nếu rút lui bây giờ thì chẳng phải mọi công sức của Chidori và mọi người đều đổ sông đổ bể hết sao!? Tao thà chết còn hơn-“
“Chát!”
“Đừng có nói chuyện chết chóc như vậy chứ Draken!! Anh không biết em đã sợ như thế nào khi biết anh bị bắn đâu!!” Emma giơ tay tát bạn trai một cái rõ đau, đôi mắt đẫm lệ gục đầu vào lòng hắn mà òa khóc.
Thấy vậy, Draken cũng không khỏi đau lòng mà ôm lấy bạn gái, nhẹ giọng an ủi: “Xin lỗi vì đã làm em lo lắng, Emma. Anh không sao hết đấy, em nhìn mà không thấy à? Ngược lại anh càng lo cho em hơn đấy, vết thương trên trán có còn đau nữa không?”
Emma dụi mắt: “Không có, chỉ là lâu lâu thì sẽ nhói lên một chút thôi. Em ổn mà.”
Draken mỉm cười, cẩn trọng vuốt đầu em: “Em hãy nghỉ ngơi nhiều hơn đi, anh lo cho em lắm đấy.”
“Dạ.”
“Rồi tụi bây còn tính xà nẹo như vậy cho tới khi nào hả lũ oắt con kia?” – Kurosaki • bóng đèn 1000W • Ryutaro mặt đầy bất mãn chống cằm nhìn đôi gà bông đang chim chuột trước mặt nhau mà gai hết cả mắt.
Hứ, đám nhóc ngày nay thật chẳng biết điều! Dám trước mặt người già đang giữ trinh tiết thờ vợ này mà show ân ái, đúng là chán sống rồi-!!
Draken nghe phàn nàn cũng liền buông Emma ra, ho khùn khụn để lấy lại dáng vẻ nghiêm trang của mình, đưa mắt nhìn người đàn ông ngồi cạnh giường mà dõng dạc nói: “Mặc dù nói vậy nhưng với tình hình hiện tại cháu vẫn chưa thể xuất viện được. Vậy Phản Tiểu Vọng Bôi Diện có thể giao cho chú được không Ryu-san?”
Kazutora cũng rất biết hùa theo, gật đầu lia lịa: “Chuyện này cháu đồng ý hai tay hai chân luôn! Ryu-san không phải đã từng thống trị cả một vùng Kantou sao!? Chắc chắn có thể dẫn dắt Phản Tiểu Vọng Bôi Diện vào con đường chiến thắng!”
Baji cũng gật đầu tán thành: “Thành thật mà nói ngoài Ryuu-san ra, thật sự không thể tìm được người nào phù hợp hơn. Xin chú hãy nhận lời, Ryu-san!”
“Ryu-san, đồng ý đi mà!”
“Đồng ý đi Ryu-san!”
“Mau nói đồng ý đi mà Ryu-san!”
Ryutaro bị cả đám trẻ dồn ép vào góc tường cũng chỉ có thể khó xử lắc đầu: “Anh đây cũng muốn giúp lắm. Nhưng nếu vậy thì ai sẽ đi tìm Chidori đây?”
“Chuyện đó thì anh không cần lo đâu Ryu-san!”
Ryutaro vừa dứt lời là cửa phòng bệnh liền được kéo mở, xuất hiện là người con trai tóc đen với dáng vẻ tươi cười tự tin: “Em sẽ đi tìm Chidori giúp anh! Nói gì thì nói, khu này em quen không ít người, nhất định sẽ có ai đó biết được vị trí của Chidori!”
Ryutaro nghe xong cũng chỉ có thể chịu thua cúi đầu, tay vò rối cả mái tóc tối màu của mình mà bất đắc dĩ cười: “Thôi được rồi, làm Tổng Trưởng tạm thời là được chứ gì.”
“Nhưng nhớ là đừng có trông mong gì vào ông chú già này đấy. Chú đây sẽ chỉ ra tay khi cần thiết thôi, nếu không là tụi bây tự giải quyết đấy.”
Nhận được sự đồng ý của Huyết Long Bất Bại, khỏi nói cũng biết đám nhóc kia vui mừng cỡ nào, thậm chí còn không khách khí bản thân đang ở bệnh viện mà la toáng lên:
“Tuyệt!! Vậy là mọi chuyện đã được giải quyết rồi!!”
“Thằn lằn tương ớt muôn năm!!”
“Ryu-san muôn năm!! Thằn lằn tương ớt muôn năm!”
Ryutaro: “Nín mõm! Đứa nào gọi tao một tiếng thằn lằn nữa tao thẻo mỏ hết đấy!!”
“Vâng!”
. . .
Cùng lúc đó, trong khi mọi người đang xông xáo đi tìm vị thủ lĩnh mất tích của Phản Tiểu Vọng Bôi Diện thì cô nàng Tổng Trưởng ấy đang đánh một giấc rất ngon lành trong căn hầm của băng đảng đối địch. Nếu Chidori bây giờ mà nghe được những gì người ta đang nghĩ thì chắc chắn nó sẽ nhảy đỏng lên bạo biện rằng tất cả đều là do tác dụng phụ của của thứ thuốc mê mà nó đã hít phải thôi chớ làm sao mà nó có thể mất cảnh giác như vậy được chứ!
Kakucho co giật khóe mắt nhìn bộ dạng thảnh thơi như đang nghỉ mát của Chidori mà cũng không biết nói gì thêm. Nếu khung cảnh bây giờ mà đổi sang thành một căn phòng xa hoa giường êm nệm ấm thay vì căn tầng hầm hôi hám mọc đầy rêu này thì có trời mới biết con nhỏ này đang bị bắt cóc đấy. Làm gì có ai bị trói như thế này mà có thể ngủ há họng ngáy như lợn thế kia?
Phán xét thì cũng chẳng thể giúp được gì, dù sao thì tính nhỏ này hắn cũng đã quá quen rồi. Kakucho trút một tiếng thở dài, lẳng lặng cởi áo khoác đắp lên người Chidori. Nhưng còn chưa được ba giây thì nó đã lăn mấy vòng ra chỗ khác, cho đến khi đầu đạp vào bức tường mục nát mới chịu ngừng lại, hàm răng nghiến lại phát ra mấy tiếng ken két khó nghe.
Kakucho nhìn thấy cảnh này cũng chỉ có trầm mặc. Tướng ngủ xấu kinh, con gái con lứa mà cứ như một thằng con trai. Miệng thì làu bàu như thế nhưng Kakucho cũng rất kiên nhẫn cầm áo khoác của mình lên, động tác lưu loát nhanh chóng quấn nó thành một cục.
Chidori vì không thể cử động được nên cũng rất bức bối, mặt mày nhăn nhúm nhe răng nói mớ: “Chết tiệt, dám trói bổn cung, các ngươi chán sống gòi–!”
“Phốc!” Kakucho quay đi, kịch liệt nén giọng cười của mình. Nhỏ này từ bé đến lớn quả nhiên chẳng trưởng thành được bao nhiêu, vẫn ngố như ngày nào-
Kakucho nhìn Chidori cũng chỉ có thể mỉm cười, nhưng ngay sau khi nhớ ra tình hình hiện tại liền mặt mày ủ dột, cái nhíu mày đầy lo lắng hằn lên gương mặt thiếu niên. Sau khi Chidori vướng vào vụ tai nạn ấy, Kakucho cũng không tránh khỏi số phận bị South dùng vũ lực lôi kéo vào Lục Ba La Đơn Đại. Đương nhiên cậu chàng chẳng phải dạng chịu khuất phục, cả đời này Kakucho hắn đã hứa là chỉ dưới trướng Izana, cho nên dù cho có bị đánh đến thừa sống thiếu chết hắn cũng không đồng ý với lời mời của South. Mãi cho đến khi Izana biết chuyện, hắn không những không được khen ngợi mà còn bị mắng cho một trận vì tội ngu ngốc. Vị Vua khó tính kia đã dùng hết cả thời gian thăm tù mà mắng chửi hắn, để rồi chốt lại một câu là muốn hắn gia nhập Lục Ba La Đơn Đại làm tình báo cho mình. Cung kính không bằng tuân mệnh, Kakucho đương nhiên không cãi lấy một câu mà chấp thuận gia nhập băng của South.
Rời khỏi căn hầm tối đen, Kakucho bân quơ nhìn vào hư không, vừa đi vừa miên mang suy nghĩ. Có lẽ hắn đi một chuyến đến nhà tù thăm Izana, sẵn tiện sẽ báo cáo luôn tình hình hiện tại với cậu ta. Dù gì thì Izana cũng sắp được mãn hạn tù rồi, chắc chắn sau khi ra tù cậu ta nhất định sẽ đi tìm Chidori đầu tiên, có khi còn lao đầu vào trận chiến Tam Thiên luôn cũng không chừng.
Kakucho đi ngang qua một căn phòng, không biết vì lý do gì lại nhìn vào bên trong, vừa vặn nhìn thấy được bóng dáng thô kệch của gã thủ lĩnh Lục Ba La Đơn Đại đang đứng ngẩn ngơ giữa phòng. Hắn đi đến cửa, gương mặt không dễ chịu gì cho cam, tay gõ mấy tiếng vào cánh cửa gỗ, thấp giọng hỏi:
“Mày đang làm gì vậy South?”
Gã đàn ông vẫn chưa dời mắt khỏi thứ đang nằm trong lòng bàn tay gã, cũng không quan tâm đến câu hỏi của người kia mà lạnh nhạt hỏi: “Chidori Vô Ưu đã tỉnh chưa?”
Kakucho nhíu mày: “Mày tính làm gì với nó? Tao chưa từng thấy mày hành động kì lạ như vậy trước đây. Tại sao lại bắt cóc đem nó về đây như vậy chứ?”
South vẫn còn đắm chìm trong từng dòng suy nghĩ của mình, mắt dán chặt vào mặt dây chuyền có đính một khung hình nho nhỏ. Trong đó là một người phụ nữ với mái tóc dài, sự cũ kỹ của tấm ảnh cũng không thể lấn át nụ cười rạng rỡ xinh đẹp của cô, ánh mắt lấp lánh chan chứa sự yêu thương vô bờ bến. South úp mặt dây chuyền lại, liếc mắt nhìn thiếu niên đang kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của mình, biểu tình liền bị sự tàn ác vấn lấy.
“Là bởi vì có một chuyện tao nhất định phải hỏi nó cho bằng được.”
Gã ta bước tới đến trước mặt Kakucho, dù cho môi đang cười nhưng ánh mắt lại toát lên sát khí cuồn cuộn.
“Rằng tại sao nó lại có khuôn mặt y đúc với con đàn bà mà tao căm hận nhất thế gian này!?”
“Người đã lừa gạt và chối bỏ Terano South này, dù cho có phải xới tung cái đất Nhật Bản này, tao cũng sẽ tìm và bắt cô ta trả giá!!”
. . .
Góc tác giả:
Người phụ nữ đã từng khiến giới bất lương điên đảo vì không những còng tay mà còn còng luôn cả trái tim của Thằn Lằn Tương Ớt nổi tiếng =))
Fact: Umi-san hồi đó nổi tiếng là có một đôi mắt buồn, nhưng đến đời con gái thì không hiểu sao đôi mắt đó lại biến thành đôi mắt chúa hề =)))
[text_hash] => a4232c34
)