Array
(
[text] =>
Sau khi cho xong việc ở đền Musashi, Mikey liền cùng đồng bọn tức tốc chạy đến bệnh viện. Theo như lời Kazutora đã nói, Baji và Chidori bị bọn Thiên Trúc tập kích trên đường đến buổi họp, cả hai đều bị thương rất nặng và được đưa đến bệnh viện ngay sau đó. Ai nấy đều đem tâm trạng bất an và sợ hãi mà chạy đến phòng bệnh theo sự chỉ dẫn của y tá, nhưng khi đến nơi, bọn họ chỉ thấy mỗi Baji ngồi gục mặt ở băng ghế, bên cạnh là phòng phẫu thuật còn sáng đèn, hoàn toàn không thấy bóng dáng của thiếu nữ quen thuộc ấy.
Mikey là người chạy đến đầu tiên, hơi thở có chút dồn dập đi đến trước mặt cậu bạn tóc đen, cố gắng giữ bình tĩnh mà từ tốn hỏi: “Mày không sao chứ Baji?”
Baji ngẩng đầu, có chút mệt mỏi lại nhìn xuống cái chân bó bột của mình: “Không sao, chỉ là gãy chân mà xây sát bên ngoài thôi. Nhưng Chidori thì…”
Mikey nghiến răng, hai nắm tay siết chặt, đôi mắt đen như mực ánh lên mấy tia hoảng loạn nhìn xung quanh, giọng có chút run rẩy: “Chichin… đã xảy ra chuyện gì?”
Baji trút một tiếng thở dài, chống nạng đứng dậy, đặt tay lên vai Mikey để trấn tĩnh cậu bạn lại: “Mikey, mày trước hết hãy bình tĩnh lại đi, Chidori nó—”
Baji còn chưa nói hết câu, cửa phòng phẫu thuật đã mở, xuất hiện là các y bác sĩ với vẻ mặt mệt mỏi và đượm buồn đẩy băng ca ra ngoài. Bọn hắn suy sụp nhìn người nằm trên giường được đưa đi, trên mặt phủ một tấm khăn trắng, không còn chút sức sống nào. Dù không thấy được khuôn mặt của người kia, nhưng tất cả vẫn có thể nhìn thấy những lọn tóc màu xám xơ xác phủ trên ga giường trắng tinh. Số người có được màu tóc đặc trưng ấy không nhiều đâu… Vị bác sĩ lướt qua bọn hắn chỉ âm trầm cúi đầu tỏ vẻ tiếc thương, sau đó im lặng rời đi, để mặc những thiếu niên với những tâm trạng ngổn ngang trong lòng. Bầu không khí ngay tại đó lập tức chùng xuống, tang thương ngập tràn, đến cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
“Không, không thể nào, Chidori, làm sao có thể—” Chifuyu thất thần lùi xuống mấy bước, hoàn toàn không thể tin vào hiện thực đang diễn ra trước mắt.
Kazutora nghiến răng ken két, không kiềm chế được mà lao đến túm lấy cổ áo Baji, giận dữ quát: “Rốt cuộc là chuyện quái gì đã xảy ra hả!? Có mày đi chung mà lại như thế này sao!? Tại sao lại để Chidori ra nông nổi này hả thằng khốn!?”
Baji nhăn mặt: “Mày nghe tao n-“
“Bình tĩnh lại đi Kazutora!! Đây là bệnh viện đấy!!” Draken cật lực kéo thiếu niên kia ra, biểu tình trên mặt cũng chẳng dễ coi gì cho mấy, thậm chí còn không giấu nổi sự phẫn nộ hằn rõ trong đôi mắt.
Takemichi cũng không kiềm được nước mắt, cổ họng nghẹn uất không nói nên lời. Cậu cúi đầu suy nghĩ, sau đó như ngộ ra điều gì liền ngước lên nhìn Baji, nước mắt một lần nữa lại ướt đẫm cả gương mặt, nức nở:
“Là để bảo vệ Baji-kun. Bởi vì Chidori-chan biết được Thiên Trúc sẽ nhắm vào Baji-kun, cho nên cậu ấy mới hi sinh thân mình…”
“Mày đang nói g-”
Baji nhíu mày nhìn Takemichi, nhưng như chợt nhớ ra thứ gì, hắn liền khựng lại, bất giác lại đưa tay chạm vào đầu của mình. Phải rồi, Baji nhớ rằng khi đó bánh xe moto đã đập về phía mình, nhưng tại sao hắn lại không bị thương ở đầu chứ? Nghĩ kĩ lại một chút, Baji nhận ra trong cái khoảng khắc ấy, thứ cuối cùng hắn nhìn thấy không phải là bánh xe moto, mà là những sợi tóc màu xám phủ lấy tầm nhìn của mình. Chidori đã lao mình ra phía trước để che chắn cho hắn, bởi vì thế cho nên dù là người cầm lái nhưng hắn bị thương rất nhẹ, còn Chidori thì…
Takemichi suy sụp quỳ xuống sàn nhà, dập đầu nức nở: “Là lỗi của tao! Là tao đã nói cho Chidori-chan, cho nên cậu ấy mới-“
“Dừng lại đi Takemichi! Trong chuyện này mày không có lỗi, đừng vơ hết về mình như thế chứ!” Chifuyu nắm lấy vai cậu bạn tóc vàng, cuối cùng cũng không cầm nước mắt, đập tay xuống sàn phẫn uất: “Tất cả là tại bọn Thiên Trúc chết tiệt đó!”
Kazutora cúi gầm mặt, khóc không thành tiếng, Draken đứng bên cạnh chỉ còn cách vỗ vai an ủi hắn, dù cho gương mặt cũng đã đầy nước mắt.
Chidori, con nhóc đó, dù cho tính khí thất thường chẳng mấy ai yêu nổi, nhưng thực chất lại rất tốt bụng, đối với bọn hắn đều giữ một vị trí quan trọng không thể thay thế được. Vậy mà bây giờ, nó lại…
Mikey từ nãy đến giờ không nói một lời nào, chỉ chết trân ở một chỗ, đôi mắt xoáy sâu những cảm xúc tiêu cực tạo thành hố đen không đáy, thơ thẫn nhìn vào không trung. Hắn nhớ tới ngày mà bản thân gặp Chidori, đối diện với nụ cười xán lạn của nó, bản thân không biết từ khi nào đã luôn mỉm cười bên cạnh đứa trẻ đó, cùng nhau lớn lên, cứ ngỡ sẽ tiếp tục những năm tháng vui vẻ ấy cho đến khi trưởng thành, nhưng không thể nữa rồi… Chỉ cần nghĩ tới việc mỗi sáng sớm sẽ không thể nhìn thấy đứa trẻ với dáng vẻ hồn nhiên ấy, Mikey suy sụp, bản thân cứ như bước hụt xuống một cái hố sâu không đáy, tất thảy đều rơi xuống, toàn bộ ký ức hạnh phúc và niềm hi vọng trong sáng đều bị đạp nát, vỡ tan tành.
“Chắc là có nhầm lẫn rồi, Chichin làm sao có thể chết được chứ…” Mikey gắng gượng mỉm cười, biểu tình khó coi đến mức chẳng biết là đang cười hay đang khóc, tuyệt vọng tự lừa dối bản thân.
“Tụi mày biết mà, Chichin nó mạnh lắm, không thể vì mấy chuyện cỏn con này mà ra đi như vậy được.”
“Mikey-kun…”
Mikey một tay che lấy hai mắt đỏ hoe, rốt cuộc không thể cười nổi nữa, nghiến răng ken két: “Chết tiệt! Giấc mơ quái quỷ gì thế này!”
Thấy dáng vẻ suy sụp của Mikey, Takemichu cũng không thể nén nổi bi thương, cắn chặt răng, bờ vai không ngừng run rẩy: “Chidori-chan, sao cậu lại ra đi đột ngột như vậy chứ?”
“Gì vậy? Đi vệ sinh cũng phải lựa giờ mà đi hả? Tao làm không được đâu, hư thận có ngày đó.”
Takemichi lau nước mắt, rầu rĩ nói: “Thì ít nhất cậu cũng phải đợi bọn tớ chứ, tại sao lại— Mà ủa?”
Ủa-!!!?
Takemichi ngẩng phắt đầu dậy, vừa vặn nhìn thấy khuôn mặt đầy quen thuộc của cô bạn tóc xám, cậu kinh hãi lùi ra sau, nhe răng trợn mắt hô lên:
“CHI, CHIDORI-CHAN!!?”
Không riêng gì Takemichi, mấy thiếu niên còn lại cũng không nhịn được kinh ngạc mà hét toáng lên, phải dụi mắt mấy lần rồi nhìn một lượt thiếu nữ đứng kia từ trên xuống dưới mấy lần để xác nhận bản thân không phải là vì quá đau buồn mà có đôi mắt âm dương có thể nhìn thấy ma. Chidori đứng đó, biểu tình khó hiểu nghiêng đầu, khuôn mặt đầy băng gạc đậm mùi thuốc sát trùng, tay phải bó bột, hai chân cũng quấn đầy băng gạc, mái tóc dài máu xám bị xén đến tận vai, lỉa chỉa tứ phía. Mặc dù thay đổi nhiều đến vậy nhưng bọn hắn vẫn có thể nhận ra người con gái đang đứng trước mặt mình chính là Kurosaki Chidori không lẫn đi đâu được.
“Bởi vì bị gãy tay nên bổn cung đi vệ sinh có hơi lâu tí thôi, làm gì mà xoắn tít lên thế hả?”
Chính nó!!! Giọng điệu như bà hoàng thiểu năng đó!! Không lẫn đi đâu được mà!!
Chidori chớp chớp mắt, dường như đã nhận ra có gì kì lạ, ngơ ngác nhìn quanh: “Tụi bây sao thế? Đau ở đ-“
Chidori còn chưa nói xong đã bị Mikey chạy ào tới ôm chặt lấy, nó vì choáng váng mà lùi lại mấy bước, tròn mắt nhìn thiếu niên đang chôn mặt vào vai mình, nói không nên lời.
“Cái đồ ngốc này, chỉ giỏi làm người ta lo lắng thôi…”
“Này Mikey, mày…” Chidori rũ mắt, khó khăn dùng cánh tay không mấy lành lặn của mình vỗ nhẹ bờ vai đang không ngừng run rẩy của cậu ta, lo lắng hỏi:
“Mày đói hả? Có cần tao dẫn đi ăn không?”
Thấy Mikey không trả lời, Chidori cũng không hỏi nữa, thay vào đó là đánh ánh mắt khó hiểu tới mấy đứa bạn khác của, rốt cuộc cũng chẳng nhận được gì, chỉ có thể yên lặng đứng đó vỗ về cậu bạn tóc vàng.
Baji nãy giờ cũng chẳng hiểu gì, đến lúc này mới gãi đầu nhìn quanh: “Thế mới nói, tụi bây chẳng chịu nghe ai nói đã làm ầm lên rồi.”
Như bị chọc trúng chỗ ngứa, Kazutora gân xanh đầy trán lại nhảy xổ vào Baji, túm cổ hắn quát: “Thế mới nói, sao mày không nói sớm hơn hả thằng kia!? Để tụi tao khóc một trận mới nói!! Học ai mà lại đùa giỡn với trái tim người khác như vậy hả!!?”
Baji cũng không nhịn được mà quát lại: “Tụi bây có cho tao nói đâu!! Im lặng để tao nói bộ khó lắm hả!!?”
“Mà khoan đã, vậy khi nãy là gì? Là ai được đẩy ra từ phòng phẫu thuật?” Draken nhớ lại, nhìn Baji hỏi.
Baji nhướng mày, đầu mọc chấm hỏi: “Ai biết đâu.”
“Vậy thì mắc cái mớ gì mà lại ngồi trước phòng phẫu thuật hả thằng kia!!? Không hiểu lầm mới lạ đấy!!” Draken cũng không nhịn được túm cổ Baji quát.
Baji trợn mắt, chỉ tay vào cái chân bó bột của mình, “Mày không thấy tình trạng của tao sao!!? Thấy ghế thì tao ngồi nghỉ chút thì sai hả!! Lỗi tao hay gì!!?”
“Chuẩn!! Lỗi mày đó!! Lần sau dù có đi xe lăn cũng đừng có ngồi trước phòng phẫu thuật giùm tao!!”
Baji: “Ơ hay mấy thằng này, tao đã làm gì nên tội…”
. . .
Góc tác giả:
Cùng đón xem chương cuối sẽ rơi vào chương mấy nào =)) Chắc chắn không tới con số 200 đâu =))
[text_hash] => 5486c515
)