Array
(
[text] =>
Đây là lần đầu tiên Park Chaeyoung tới trang viên Cẩm Tú, khu biệt thư cao cấp sang chảnh nhất trong truyền thuyết của Giang Thành.
Nơi này áp dụng theo lối kiến trúc các hòn đảo bên hồ đồng thời lại sử dụng thiết kế cảnh quanh dốc nghiêng, từng tòa biệt thự tụ tập vòng quanh sườn núi trùng điệp.
Lưng tựa vào dãy núi, phóng tầm mắt ra chính là mặt hồ lăn tăn gợn sóng, môi trường xung quanh thoái mái yên tĩnh.
Xe oto chạy ngược lên theo con đường hình khuyên dốc, trên đường đi có thể thoải mãi ngắm nhìn núi hồ tươi đẹp, Park Chaeyoung dựa vào cửa kính, không ngừng chụp ảnh gửi vào nhóm chat.
Jiyeong: “Mẹ của con ơi, Kim Jennie cậu ở cung điện à!”
Kim Jennie: “Sao vẫn chưa tới, đợi cậu lâu lắm rồi.”
Park Chaeyoung: “Tớ bảo tài xế lái xe chậm lại, phong cảnh nơi này đẹp quá, tớ muốn chụp ảnh.”
Kim Jennie: “Thời gian hôm nay khẩn cấp đừng rề rà nữa, lần sau mời các cậu tới nhà tớ chơi, chụp chán thì thôi.”
Jiyeong: “Tớ cũng muốn tới!”
Park Chaeyoung: “Xe dừng, đến rồi.”
Tài xế mở cửa xe cho Park Chaeyoung, trước mặt chính là một căn biệt thử phong cách châu Âu, nói là biệt thự, không bằng nói là trang viên.
Từ cổng chính bằng sắt được điêu khắc đến phong cách châu Âu kinh điển, còn có một đoạn đường phun nước rất dài, mặt đường lát bằng đá trắng xanh gần như không có một chút bụi đất, khoảng sân được bao quanh bởi những hàng cây xanh biếc, gần tòa nhà còn có mười mấy cái bể bơi xanh thẳm, sóng nước dưới ánh mắt trời lấp loáng.
Hôm nay Park Chaeyoung thật sự được mở rộng tầm mắt, vừa đi vừa chụp ảnh gửi cho mấy người trong nhóm chiêm ngưỡng, Kim Jiyeong không ngừng cảm thán, thật sự là nghèo túng hạn chế tưởng tượng của mình, thế mà thật sự có người ở trong ngôi nhà như cung điện này.
Kim Jennie sớm đứng trong phòng đợi Park Chaeyoung, chưa chờ cô chụp xong, cô bạn đã nhanh tay kéo tay Chaeyoung vào nhà: “Nghe lời, đừng nhìn nữa, hôm nay chúng ta làm việc chính trước, lần sau thoải mái chụp ảnh!”
Từ ngoài nhìn vào biệt thự có khoảng năm sáu tầng, mà bên trong thiết kế theo lối kiến trúc khoảng trống ở trung tâm, một cầu thang xoay tròn nối thẳng lên tầng cao nhất, không gian trong phòng được tận dụng triệt để, tạo cảm giác rộng rãi thoải mái.
Đứng trong thang máy đi lên tầng ba, là phòng để quần áo và phòng trang điểm của Kim Jennie, Park Chaeyoung nhìn tủ gỗ khắp nơi, khó tin hỏi: “Jennie, những thứ này… tất cả đều là quần áo của cậu?”
“Đây là quần áo mùa đông, quần áo Xuân Hè Thu ở một phòng khác.”
“Jennie, nhà cậu lớn, lớn như thế, vì sao còn muốn tới trường ở?”
Một cô gái sống trong ngôi nhà như hoàng cung, còn cần cùng ba nữ sinh khác chen nhau trong một phòng ký túc xá chưa đủ mười mét vuông sao?
Kim Jennie giải thích: “Cậu xem phòng này lớn lại không lớn, tớ ở hơn mười năm sớm đã chán ngấy rồi, còn không bằng tới ký túc xá trường, có thể cùng bạn bè chơi bời.”
Park Chaeyoung nhìn lại Kim Jennie, ngày bình thường cô bạn ăn mặc cũng không có chỗ nào đặc biệt, có những khi còn đi dép lê mặc áo phông dài, áo phông dài qua mông nên nhiều khi còn không mặc quần, cứ thế xuống lầu lấy thức ăn.
Hoàn toàn không giống Park Jiah và nhóm chị em, đứng từ xa cũng có thể ngửi thấy mùi vị xa xỉ.
Thì ra, người giàu chân chính, trước nay đều không thèm khoe khoang những món đồ phù phiếm, con người thường khoe những gì người ta thiếu.
“Đừng ngẩn người nữa, chúng ta bắt đầu chuẩn bị chiến đấu đi!”
Kim Jennie tiện tay kéo một cánh tủ âm tường ra, lấy từ bên trong tủ mấy bộ quần áo còn mới tinh, tiện tay treo lên kệ.
“Cậu xem có ưng cái nào không, tự nhiên chọn.”
Park Chaeyoung đi tới bên giá lựa chọn quần áo của Kim Jennie, phòng để quần áo này của cô nàng giống như một cửa hàng bán quần áo, phong cách nào cũng có, mà rất nhiều bộ ngay cả tag còn chưa cắt.
“Cậu mua nhiều quần áo như vậy, sao bình thường không mặc?” Park Chaeyoung tò mò: “Mỗi ngày một bộ khác nhau, cũng có thể mặc được hơn một năm.”
Kim Jennie cầm một cái áo khoác bằng nhung ướm thử trước người Park Chaeyoung, nói: “Mẹ tớ mua quần áo chính là như vậy.”
Cô bạn học tập dánh vẻ của mẹ mình, xoa xoa cằm, chỉ vào những bộ quần áo: “Cái này, cái này, còn cả cái này không muốn, còn tất cả cái khác gói lại cho tôi… cho nên mới dồn lại nhiều như vậy, căn bản mặc không hết.”
Park Chaeyoung thật sự được mở rộng tầm mắt, thì ra còn có kiểu mua quần áo như thế.
Kim Jiyeong nói không sai, nghèo làm hạn chế tầm mắt của mình.
Kim Jennie để Park Chaeyoung thử toàn bộ quần áo một lần, cuối cùng chọn trúng một cái áo khoác nhung dê màu xám đậm: “Cái này rất hợp, trưởng thành cao lãnh, đặc biệt có khí chất.”
Park Chaeyoung nhìn bản thân trong gương, hoàn toàn không giống với lúc mặc áo lông cồng kềnh, áo khoác dài phác họa đường cong cơ thể cô một cách hoàn mỹ.
Cô hơi hất cằm lên, giả vờ làm dáng vẻ cao lãnh với Kim Jennie: “Thế nào?”
Kim Jennie tán thưởng nói: “Con người hoàn toàn thay đổi, từ cô gái nhỏ biến thành cô gái trưởng thành!”
Vừa vào đại học, Park Chaeyoung vẫn còn mặc quần áo ở cấp ba, nhìn qua vừa bình thường lại vừa nhút nhát, thu lại sắc sảo, cho tới bây giờ chưa từng mặc qua loại áo khoác thời thượng như thế này.
Giống như ngay lập tức, từ cô gái nhỏ biến thành phụ nữ.
Kim Jennie lắc đầu cảm thán: “Chaeyoung, tớ dám nói, nếu như cậu chú trọng ăn mặc một chút, ở trường học của chúng ta còn có thể đến phiên Park Jiah sao, cậu đó, chính là năng lực tiềm ẩn bị chặn lại!”
Park Chaeyoung không tin một bộ quần áo có thể làm thay đổi một con người, Park Jiah có thể đi tới ngày hôm nay, là kết quả cố gắng của chị ta, không chỉ là quần áo, còn có nỗ lực trong ngoài, ví dụ như nhảy múa, ví dụ như âm nhạc.
Cho nên cô muốn đuổi theo thậm chí vượt qua Park Jiah, còn kém một đoạn.
“Vậy chọn bộ này, bộ này căn bản chính là thiết kế dành riêng cho cậu, tớ thấp hơn cậu nên không mặc ra được khí chất như vậy, tặng cho cậu.” Kim Jennie hào phóng nói.
Park Chaeyoung liên tục lắc đầu: “Đừng, vô công bất thụ lộc, đã nói mượn là mượn, đợi đêm nay ứng phó với mẹ tớ xong, sẽ giặt sạch trả lại cậu.”
Kim Jennie biết tính cách của Park Chaeyoung thà gãy chứ không chịu cong, nhún vai nói: “Tùy cậu vậy, nhưng thế này còn chưa được, đã làm cần làm tới cùng.”
Thế là Kim Jennie lại dẫn Park Chaeyoung vào nhà vệ sinh, tự mình giúp cô gội đầu, còn hẹn trước một chuyên gia làm đẹp giúp cô chăm sóc da mặt, sau đó trang điểm nhẹ nhàng, cuối cùng uốn tóc của Park Chaeyoung lên, tạo thành một búi tóc nhỏ tinh tế.
Cô gái trước gương, thành thục lại không mất sự hoạt bát, sắc mặt hồng hào, trên cơ thể tỏa ra hương thơm nhàn nhạt.
Đơn giản giống như Phượng Hoàng niết bàn, giành lấy cuộc đời mới.
Kim Jennie gửi một bức ảnh vào nhóm chat, Jiyeong kêu lên một tiếng, ngay cả Kim Jisoo rất ít khi lộ mặt cũng không khỏi kinh ngạc.
Jiyeong: “Tớ đã ngửi thấy mùi vị chiến tranh.”
Jiyeong: “Má ơi, đây là ai vậy, đây là con vịt xấu xí nằm đối diện giường tớ sao, không phải đơn giản là biến thân thành thiên nga trắng, cái này mẹ nó chính là hóa thành Phượng Hoàng rồi!”
Kim Jennie: “”【 đắc ý 】Kỹ thuật này của tớ, cũng được ha.”
Jiyeong: “Cầu hẹn trước! Tớ cũng muốn đại biến thân.”
Kim Jennie: “Giúp tớ nhận chỗ ở thư viện nửa năm.”
Jiyeong: “Nhận nhận nhận! Sau này thư viện có chỗ của Kim Jiyeong, sẽ không thể thiếu chỗ của Kim Jennie cậu!”
…
Kim Jennie cầm điện thoại di động cùng Kim Jiyeong tám chuyện đến quên trời quên đất, ngẩng đầu lại phát hiện Park Chaeyoung đã cởi áo nhung dê xuống, treo ngay ngắn lên kệ.
“Làm sao thế?” Kim Jennie không hiểu, đứng lên hỏi.
Park Chaeyoung lắc đầu, lại mặc áo lông trắng của mình vào.
Kim Jennie gấp gáp: “Không thích cái này sao, có thể chọn cái khác mà.”
Park Chaeyoung nhìn vào mắt bạn, trịnh trọng nói: “Cảm ơn cậu, Jennie, chỉ là tớ cảm thấy như vậy không tốt, đây đều là quần áo của cậu, tớ mặc nó, cáo mượn oai hùm so cao thấp với Park Jiah, tranh tới tranh lui, vậy tớ cùng Park Jiah, cùng với nhóm chị em kia của chị ta có gì khác nhau đâu.”
Kim Jennie không thể phản bác, nhíu mày nói: “Nhưng hôm nay cậu chưa mua được quần áo mới, sắp phải tới nhà họ Jeon rồi.”
Park Chaeyoung cúi đầu vuốt nhẹ quần áo của mình: “Vậy mặc thế này đi, Chaeyoung tớ trước giờ đều là vậy, nhưng sẽ vĩnh viễn không như vậy, đợi tương lai tớ kiếm được tiền, cũng có thể mua được rất nhiều quần áo đẹp.”
“Thật có tiền đồ, không hổ danh là nữ nhân trẫm nhìn trúng.” Kim Jennie đập tay lên vai Park Chaeyoung: “Nhưng…. Tớ vẫn để dì giúp việc là phẳng quần áo của cậu một chút, nhìn ngay ngắn hơn, mất mấy phút thôi.”
Park Chaeyoung ngoan ngoãn cởi quần áo ra, đưa cho giúp việc bên cạnh: “Làm phiền dì.”
Đang lúc đợi quần áo là xong, Kim Jennie nhìn ảnh mới chụp của Park Chaeyoung trong di dộng, có chút đáng tiếc lắc đầu.
Nếu như Park Chaeyoung chịu nhận sự giúp đỡ của mình, đêm nay sẽ xinh đẹp đến kinh ngạc thế nào! Nhưng trong lòng cô thật ra cũng có thể hiểu được suy nghĩ của Park Chaeyoung.
Có lẽ đối với bạn học cùng lớp mà nói, ngày bình thường Park Chaeyoung lặng lẽ không nói chuyện cũng không có chủ kiến, Kim Jennie biết, Park Chaeyoung đặc biệt nhạy cảm, cũng có nguyên tắc và kiên trì của mình.
Có lẽ, đây chính là lý do Jeon Jungkook yêu thích cậu ấy.
Nhưng một vị con cưng của trời, bên người không thiếu các cô gái ưu tú hâm mộ và sùng bái, Jeon Jungkook đối với Park Chaeyoung yêu thích không rời, tuyệt đối không phải vô duyên vô cớ.
Dưới vẻ ngoài điềm đạm của Park Chaeyoung, cất giấu bên trong một luồng sức mạnh vượt lên nghịch cảnh, hai loại năng lượng giao nhau cùng một chỗ, khó phân thắng bại.
Tĩnh thủy lưu thâm (Nước tĩnh thì chảy mới sâu), đại trí giả ngu.
Ngay cả cô gái như Kim Jennie cũng bị Park Chaeyoung hấp dẫn, huống chi là Jeon Jungkook.
Kim Jennie bắt đầu mong đợi, không lâu sau này, có thể nhìn thấy Park Chaeyoung thật sự trưởng thành và mạnh mẽ, Park Chaeyoung nhất định sẽ có một ngày Phượng Hoàng niết bàn.
Trong nhóm chat, Kim Jiyeong hỏi Kim Jennie: “Chaeyoung đi dự tiệc sao?”
Kim Jennie: “【thở dài 】 Đi thì đi rồi, nhưng không có mặc chiến bào của tớ lại đi mặc cái bộ trang phục gấu Bắc Cực của cậu ấy.”
Jiyeong: “Tại sao vậy? Không phải muốn cùng Park Jiah đại chiến ba trăm hiệp sao?”
Kim Jennie: “【 khinh thường 】Park Jiah căn bản không phải đối thủ của cậu ấy có được không, Chaeyoung của chúng ta cái này gọi là không đánh mà thắng.”
Jiyeong: “Không hiểu【bĩu môi 】”.
Kim Jisoo: “Sớm đoán trước, cậu ấy sẽ không làm như thế.”
Kim Jennie: “Cậu ngược lại hiểu rõ cậu ấy.”
Jiyeong: “Thật đáng tiếc, tớ còn mong chờ Jeon chủ tịch khi nhìn thấy Chaeyoung, đôi mắt sẽ mở to thế nào.”
Kim Jennie: “Đúng vậy! Bức ảnh vừa rồi! Các cậu ai có Wechat của Jeon Jungkook, gửi cho anh ấy đi!”
Jiyeong: “Anh ấy có trong nhóm hội sinh viên, bây giờ tớ sẽ thêm bạn!”
Park Chaeyoung: “Các cậu coi tớ là người chết à?【đầu lâu 】【đầu lâu】【đầu lâu 】”
Trong nhóm yên tĩnh tuyệt đối, không ai dám nói chuyện.
[text_hash] => 5ccffaa7
)