Array
(
[text] =>
Mỗi tối trước khi đi ngủ, Park Chaeyoung đều phải gọi cho Jeon Jungkook một cuộc điện thoại, chém gió một hồi, kể chuyện sinh hoạt hàng ngày của mình trong kỳ nghỉ đông. Sau đó Jeon Jungkook không vừa lòng khi chỉ có thể nói chuyện phiếm qua điện thoại, bắt Chaeyoung phải video call nói chuyện với mình.
Buổi tối sau khi rửa mặt xong, đóng cửa phòng, nằm trên giường lim dim, chính là lúc thả lỏng nhất của hai người.
Cái đầu nhỏ của Park Chaeyoung đã quen với hành động này, rất dễ dàng trở thành thói quen, bắt đầu thích ứng với việc mỗi ngày cùng Jeon Jungkook trò chuyện, cho dù Jeon Jungkook không chủ động gửi yêu cầu video call, cô cũng sẽ nhắn qua, hỏi anh có phải đang bận không.
Jeon Jungkook nhìn khung chat nhảy ra màn hình, cảm giác giống như nuôi một con mèo, lúc muốn thân mật liền duỗi đệm thịt ở chân ra cào nhẹ một cái.
Có đôi khi anh vừa mới tắm xong, nửa người dưới còn buộc khăn tắm đã trực tiếp video call với Park Chaeyoung, gương mặt của cô gái trong màn hình đỏ bừng, đôi mắt đen tròn xấu hổ không biết nhìn đi đâu mà vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, dáng vẻ này khiến anh cảm thấy cực kỳ thú vị.
Ngày bình thường Jeon Jungkook rất chú ý chăm sóc cơ thể, dáng người đẹp vô cùng, từng khối cơ bắp cân xứng rắn chắt mà không thô mãnh, nhất là phần cơ bụng có hình dáng giống như thanh chocolate, khiến người ta máu nóng phun trào.
Parm Chaeyoung căn bản không dám nhìn thẳng màn hình, chỉ không ngừng nói: “Anh… mau mặc quần áo vào!”
Jeon Jungkook không vội vã, cầm điện thoại đặt lên bàn, sau đó mới đủng đỉnh ngồi xuống ghế, để cô thưởng thức 360 độ dáng người mê đảo của mình.
Park Chaeyoung nào dám nhìn kỹ, ánh mắt vội vàng quét qua một vòng, nói nếu anh không mặc quần áo vào thì em cúp máy đây.
Lúc này Jeon Jungkook mới ung dung cầm một bộ quần áo dài mặc lên người.
“Hôm nay có chuyện quan trọng cần nói với em.”
Jeon Jungkook lấy một tập tài liệu và mấy tờ áp phích tuyên truyền từ trong ngăn tủ ra.
“《Siêu trí tuệ》là một chương trình đặc biệt liên kết giữa các các trường đại học, trường chúng ta cũng tham gia, anh chuẩn bị giúp em đăng kí.”
Mấy năm nay《Siêu trí tuệ》là một cuộc thi kiến thức vô cùng thu hút người xem, các thí sinh tham tiến hành thi đối chiến để chọn ra người chiến thắng cuối cùng.
Tỉ lệ người trong nước xem chương trình này khá cao, những tuyển thủ tiến vào vòng chung kết đều có tài năng hơn người, trí nhớ siêu phàm, thiên văn địa lý khoa học xã hội, kiến thức ở khắp các phương diện đều rất phong phú, gần như cái gì cũng biết.
“《Siêu trí tuệ》sẽ đến trường chúng ta sao! Còn do hội sinh viên phụ trách!”
Park Chaeyoung có hơi phấn khích, cô rất thích xem những loại chương trình TV hỏi đáp như này: “Vậy em có thể nhìn thấy chị dẫn chương trình Irene phải không, em có thể nhờ chị ấy ký tên không?!”
“Cất lại tâm hồn hoa si của em đi, anh đang nói việc quan trọng.” Jeon Jungkook gõ gõ trán Park Chaeyoung qua màn hình: “Hai ngày nữa tới nhà anh điền vào tờ phiếu đăng ký, anh sẽ nộp lên giúp em.”
Park Chaeyoung ngồi xếp bằng trên giường: “Có ý gì.”
Jeon Jungkook giải thích ngắn gọn: “Đăng ký dự thi.”
“Em?”
“Ừm.”
“Nói đùa à.” Park Chaeyoung không dám tin, tới bây giờ cô chỉ nhìn thấy các tuyển thủ thi đấu trên tivi, giành được chức vô địch sẽ được rất nhiều quà và tiền thưởng, cô hâm mộ cực kỳ.
Thế nhưng cô chưa từng nghĩ mình có thể đứng ở vị trí đó, trở thành người dự thi.
Khẳng định không được.
Thấy Jeon Jungkook không có một chút đùa cợt, Park Chaeyoung thấp thỏm nói: “Khẳng định em trả lời không nổi, làm trò cười mất.”
“Nói không được với anh?” Jeon Jungkook thản nhiên nói: “Đề thi xảo trá của hội sinh viên mà em còn đạt max điểm, ngay đến tòa nhà hành chính có bao nhiêu cái bồn cầu em còn biết, cuộc thi này đối với em mà nói, một bữa ăn sáng thôi.”
Park Chaeyoung buồn bực chửi bậy: “Anh còn biết mình ra đề thi xảo trá à.”
Jeon Jungkook dứt khoát: “Anh để lại cho em một phiếu đăng ký, tự mình bớt thời gian tới điền.”
Park Chaeyoung đặt di động xuống, trong lòng suy nghĩ, Jeon Jungkook cũng quá tin tưởng cô rồi, loại chương trình truyền hình này, tuyển chọn đều là những người nổi bật đứng đầu toàn trường, tuyệt đối không phải đơn giản như hội sinh viên đánh giá kiểm tra.
Mà sau khi tin tức cuộc thi《Siêu trí tuệ》sẽ tổ chức ở đại học A được hội sinh viên thông báo trên website, đã dẫn đến làn sóng đăng ký từ các bạn học.
Nếu tiến được vào vòng chung kết, ngoài việc được phần thưởng đặc biệt hậu hĩnh cùng tiền mặt, còn có thể được lên tivi, nếu như biểu hiện tốt, thậm chí sẽ trở thành hiện tượng xã hội nhà nhà đều biết.
Nhóm WeChat của phòng 409 bắt đầu bàn luận.
Jiyeoung: “Các huynh đệ có đăng ký không?!”
Kim Jennie: “Không hứng thú.”
Kim Jisoo: “Ngược lại rất hứng thú, nhưng bốn, năm tháng nữa có một cuộc thi múa, không có thời gian.”
Jiyeong: “Chaeyoung, chỉ còn thừa huynh đệ, chúng ta cùng nhau đăng ký đi!”
Park Chaeyoung: “Để tới cân nhắc chút.”
Jiyeong: “Cân nhắc cái gì, vào được vòng chung kết, đánh bại một người là có thể nhận được nhiều phần thưởng, hơn nữa trở thành vô địch được gần năm vạn tệ đó!”
Phần thưởng cực kỳ hấp dẫn, nhưng điều kiện tiên quyết là phải vào được vòng chung kết, Park Chaeyoung vẫn rất biết thân biết phận.
Trước đây xem cuộc thi《Siêu trí tuệ, tuyển thủ của số đặc biệt liên kết giữa các trường đại học, hoặc là đến từ các trường danh tiến trên thế giới, hoặc là vài người cực kỳ nổi bật của các trường danh giá trong nước, cô không dám hi vọng xa vời có thể cùng những thiên chi kiêu tử này đứng chung một chỗ.
(*) Thiên chi kiêu tử: Con cưng: Đứa con được cha mẹ cưng chiều quá sinh kiêu. Đứa con cưng của ông trời.
Giao thừa sắp đến, ba mẹ Jeon Jungkook mời gia đình Park Chaeyoung tới làm khách.
Trước khi đi, Park Jiah ngàn chọn vạn tuyển, đứng trước gương thử váy, rồi lại trang điểm, làm tóc, mãi đến tận trưa mới hóa trang trở thành dáng vẻ thục nữ yểu điệu.
Mà Park Chaeyoung vẫn mặc áo lông màu trắng của mình, biến bản thân thành con gấu Bắc Cực, vùi mình trong ghế sô pha nghịch điện thoại.
Han Hyojin thật sự không nhìn nổi, đến dặn dò Park Chaeyoung: “Buổi tối phải tới nhà họ Jeon ăn cơm, tốt xấu gì cũng nên thay bộ quần áo mới.”
Park Chaeyoung tủi thân nhìn quần áo của mình: “Đây là bộ mới mà.”
Áo lông vũ mới mua đầu năm đó.
Han Hyojin áy náy nói: “Không có quần áo sao không nói với mẹ, sớm biết mấy ngày trước đã dẫn con ra ngoài mua sắm, hiện giờ sang nhà họ Jeon, một bộ quần áo mới cũng không có mà mặc.”
Park Jiah đi tới, tốt bụng nói: “Không sao, em gái có thể mặc đồ của con.”
“Không cần.” Park Chaeyoung từ chối: “Con cao hơn chị, mặc quần áo sẽ bị ngắn.”
Han Hyojin lấy mấy trăm tệ từ trong ví ra kín đáo đưa cho Park Chaeyoung: “Buổi chiều tự mình đi mua một bộ quần áo xinh đẹp.”
Park Chaeyoung nhìn Park Jiah trang điểm lộng lẫy đứng ở cửa, vẫn nhận lấy tiền.
Không phải bởi vì đi sang nhà họ Jeon mà đặc biệt mua quần áo, cô đúng là muốn mua ít quần áo mới để mặc.
Trẻ con khóc có đường ăn, những năm nay cô luôn im lặng, quần áo mặc tới mặc lui cũng chỉ có mấy bộ.
Dù sao vẫn còn suy nghĩ của thiếu nữ, cô cũng muốn ăn diện.
Buổi chiều ra khỏi cửa, Park Jiah gọi cô lại: “Muốn chị đi dạo phố cùng không?”
Nhìn nụ cười giả dối trên mặt Park Jiah, Park Chaeyoung mặt không đổi sắc nói: “Khỏi cần.”
“Đợt này mẹ đối xử với mày rất tốt nhỉ.” Park Jiah khoanh tay, cao giọng nói: “Còn chủ động cho mày tiền mua quần áo, trước kia chả thèm quản mày thế nào.”
Park Chaeyoung không nói gì.
“Cho dù như vậy.” Park Jiah vuốt mấy sợi tóc mai rủ xuống, kéo dài giọng: “Rất nhiều thứ, thật ra ngay từ đầu đã định trước, khuyết tật bẩm sinh lại phát triển không đủ, mày lấy gì tranh với tao?”
Park Chaeyoung cau mày: “Tôi không phải người khuyết tật.”
Cô gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt Park Jiah, gằn từng chữ: “Tôi không muốn tranh đấu với chị, là chị quá đáng.”
“Tao quá đáng? Sao trước kia mày không cảm thấy à?”
Park Jiah cười lạnh: “À, tao biết rồi, trước kia cái đồ ngu ngốc căn bản không ý thức được mình bị bắt nạt, bây giờ học đại học, bên người có một nhóm chị em thông minh nhiều tiền, bị chúng nó xúi bậy, cho nên đồ ngốc bắt đầu tức giận bất bình, có phải không?”
“Trước kia không phải không ý thức được, là không quan tâm.” Park Chaeyoung đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô ta: “Bây giờ tôi có chút để ý.”
Đôi mắt được trang điểm tỉ mỉ của Park Jiah chớp chớp: “Vì sao?”
Vì sao…
Trong đầu Park Chaeyoung mơ hồ hiện lên bóng dáng của một người con trai.
Có chút không cam tâm, giống như không cam tâm chắp tay nhường thứ quý giá tốt đẹp nhất cho người khác, cô cũng muốn bản thân tốt đẹp hơn.
Tốt đến khi đứng bên cạnh anh ấy nhận lấy ánh mắt của người khác, không còn cúi đầu, không còn chột dạ, cũng không còn cảm thấy hoảng loạn.
Đợi sau khi Park Chaeyoung quay người xuống lầu, Park Jiah trào phúng hừ một tiếng: “Chút tiền ấy, có thể mua được thứ quần áo gì tốt.”
**
Trong nhóm WeChat mỹ thiếu nữ phòng 409.
Kim Jennie: “Chán quá Chaeyoung ơi, đang làm gì đó, cùng tớ đi xem phim không?”
Park Chaeyoung: “Mẹ già giao nhiệm vụ, bảo tớ ra ngoài mua quần áo, buổi tối còn phải qua nhà Jeon Jungkook ăn cơm.”
Kim Jennie: “Buổi tối ăn cơm, buổi chiều mới để cậu đi mua quần áo, đây là cuống lên mới ôm chân Phật?” (~ nước đến chân mới nhảy)
Park Chaeyoung: “【bất đắc dĩ 】” [icon]
Kim Jennie: “Để tớ đoán nhé, chị gái Park Jiah của cậu khẳng định ăn mặc xinh đẹp lộng lẫy như hoàng hậu, mẹ cậu nhìn cậu liền cảm thấy xấu hổ.”
Park Chaeyoung: “【chảy mồ hôi】”
Kim Jennie: “Lại để tớ đoán tiếp nhé, chị cậu có phải lén lút ngăn cản cậu, nói cái gì mà mày cái đồ trẻ con này, ăn cơm lãng phí lương thực, mặc quần áo lãng phí vải vóc, đừng có vùng vẫy giãy chết nữa skr~~ skr~~”
Park Chaeyoung: “…”
Kim Jisoo: “Đã nhìn ra, cậu thật là nhàm chán.”
Kim Jennie: “【co quắp】”
**
Park Chaeyoung đến khu thương mại, bây giờ đã là ba giờ chiều, nhất định phải tốc chiến tốc thắng.
Nhưng mua quần áo thật sự phải chú trọng vào duyên phận, không thể gấp gáp, đi chậm rãi.
Park Chaeyoung không hài lòng với bộ quần áo nào.
Nhóm WeChat vẫn luôn ầm ĩ không dứt.
Kim Jennie: “Chaeyoung, chọn được chưa, chụp ảnh gửi chị tham khảo cho.”
Park Chaeyoung gửi mấy bức ảnh qua, đều bị Kim Jennie gạt bỏ: “Cầu xin cậu, tối nay cậu ra chiến trường chứ không phải xuống phòng bếp, có mấy cái này thôi à, không còn bộ khác?”
Kim Jiyeong vào nhóm: “Cái gì chiến trường, Chaeyoung muốn đi đâu đấy?”
Kim Jennie: “Cậu ấy muốn cùng chị gái quyết một trận tử chiến ở bữa tiệc nhà họ Jeon.”
Kim Jiyeong: “Wow! Kích thích! Có link trực tiếp không!”
Park Chaeyoung: “…”
Nửa giờ sau, người con gái nhàm chán nào đó lại gọi Parn Chaeyoung.
Kim Jennie: “Còn chưa mua được?”
Park Chaeyoung: “Chưa.”
Mặc dù vừa rồi Kim Jennie nói cái gì mà quyết một trận tử chiến chỉ là nói đùa, nhưng Park Chaeyoung thật sự mơ hồ có chút không cam lòng.
Park Jiah dùng giọng điệu mỉa mai cô một trận, lời nói của chị ta còn văng vẳng bên tai, tuổi nhỏ hay nghĩ, rất khó không để tâm.
Cô không muốn bị Park Jiah coi thường.
Kim Jennie: “Nhìn tiền đồ của cậu kìa, còn phải để bổn tiểu thư tự thân xuất mã.”
Park Chaeyoung:??
Sau khi Park Chaeyoung gửi định vị cho Kim Jennie, liền ôm túi xách ngồi trên ghế bên lề đường.
Hai mươi phút sau, một chiếc xe con Maserati đỏ chót dừng trước mặt Park Chaeyoung.
Một trận gió thổi qua làm bay tóc mái ngang trán của Park Chaeyoung.
Lúc này, một người tài xế mặc âu phục màu đen bước xuống mở của xe cho Park Chaeyoung, cung kính nói: “Nhị tiểu thư của chúng tôi mời cô lên xe.”
“Nhị… nhị tiểu thư?”
“Tiểu thư Kim Jennie.”
Park Chaeyoung lặng lẽ mở to hai mắt, nhìn chiếc xe Meserati hoành tráng ngút trời, đôi tay run rẩy lấy điện thoại di động ra: “Jennie, tình huống này là thế nào???”
Kim Jennie: “Mau lên xe, tối nay bổn tiểu thư sẽ giúp cậu đánh bại Park Jiah.”
[text_hash] => ed3b080e
)