Array
(
[text] =>
Sáng hôm sau khi vừa canh 4 Lingling nhẹ cử động thân người, vòng tay Mỹ Linh vẫn ôm chặt lấy nàng. Nàng nhẹ mỉm cười, nằm lại vào lòng cô mặt vùi vào hỏm cổ hít thở hương khí quen thuộc, lần nữa chìm vào giấc ngủ.
Mỹ Linh bị ánh sáng bên ngoài làm tỉnh giấc, tay vừa động đã chạm vào một thân thể mềm mại, cô cuối đầu liền trông thấy gương mặt đang ngủ say đầy mê hoặc của Lingling.
Khi ngủ nàng ấy không còn vẻ uy nghi lạnh lùng thường ngày. Một bộ tiểu nữ nhi, nhìn xuống thêm một chút xuân sắc như ẩn như hiện. Nhớ đến xúc cảm trầm luân khi chạm vào tối qua, Mỹ Linh nuốt nuốt nước bọt liền dời ánh mắt, thầm mắng mình quá háo sắc rồi.
Cô nhìn gương mặt đang say ngủ kia, không kiềm lòng được mà hôn lên chóp mũi nàng ấy một cái, hương thơm trên người họ hòa vào nhau.
Lingling phát hiện có kẻ nào đó trộm hôn mình, nàng không mở mắt mà nhẹ cong môi.
” Tỉnh ? “. Cô nhìn thấy nàng cười, liền biết nàng tỉnh.
Lúc này Lingling mới mở mắt ra, nàng cười càng thêm tươi ” Nếu thϊếp không tỉnh, làm sao biết có kẻ nào đó lén lúc hôn trộm thϊếp”.
Mỹ Linh càng ôm nàng chặt hơn, vùi đầu vào hỏm cổ nàng cọ cọ ” Ta không hề lén lút, ta là quang minh hôn nàng”.
Lingling cười càng tươi ” Xảo biện”.
Mỹ Linh có thể cảm thấy được, sau đêm hôm qua Lingling cười ngày càng nhiều. Nữ nhân này chính thức là của cô rồi.
Cô cuối đầu hôn lên môi nàng ấy.
” Nàng có nơi nào không thoải mái không ? “. Mỹ Linh có chút lo lắng thân thể nàng, dù sao đêm qua cô cũng làm tận hai lần.
Lingling nghe cô hỏi nhớ đến điều gì đó trên gương mặt liền có chút ửng hồng. Nàng cuối đầu vùi mặt thật sâu vào trước ngực cô, tay ôm chặt eo cô.
” Làm sao, nàng không thoải mái chỗ nào, để ta xem”.
Nghe cô hỏi, Lingling mặt càng thêm đỏ vùi mặt càng sâu hơn. Mỹ Linh muốn tách khỏi để xem nhưng lại bị nàng siết chặt.
” Linglong, để ta xem nào. Là nơi nào của nàng ? “
Lingling đúng là có chỗ không khỏe, lần đầu phá thân đương nhiên không tránh khỏi khó chịu rồi. Nhưng là nơi đó sao có thể để cô xem đây, dù đêm qua cô cũng đã xem qua một lần. Nhưng đó là lúc ý loạn tình mê, còn hiện tại đang phần tỉnh táo còn là giữa thanh thiên nàng làm sao không biết xấu hổ đây.
Giọng nàng phát ra như phát ra từ khe hở nghe có chút đáng yêu ” Không, không cần. Thϊếp không sao “
” Thật sự không sao ? Ngẩng mặt cho ta xem “.
Lingling lắc lắc đầu ” Không “.
” Lingling, làm sao. Ta lo lắng “.
Lingling lúc này mới ngẩng mặt nhìn cô, bộ dạng rất đáng yêu ” Nơi đó của thiếp…….có chút khó chịu “.
Mỹ Linh hơi mơ hồ, là nơi nào của nàng ấy khó chịu đây. Suy nghĩ một chút cô mới như bừng tỉnh đại ngộ, cô cuối đầu hôn lên môi nàng ” Ta nói cho nàng biết một chuyện bí mật “.
Lingling hai mắt tròn xoe nhìn cô ” Nàng dám có chuyện bí mật giấu thϊếp”
Cô ha hả cười hôn không ngừng lên mặt nàng ” Ta nào dám, công chúa điện hạ “.
” Nhưng là bí mật gì ? “
Cô kề sát vào tai nàng, nói gì đó khiến Lingling tức giận cắn vào bả vai cô một cái.
” Công chúa tha mạng, ta không dám trêu nàng nữa”
” Xem nàng sau này còn dám, để xem ta trị nàng thế nào”.
Đùa giỡn một hồi, Lingling lại lần nữa nằm vào lòng cô. Mỹ Linh vuốt ve tóc nàng “Nơi đó của nàng còn khó chịu không? “
” Thϊếp không sao”.
” Nhưng ta thì có nha !!! “
Lingling khó hiểu nhìn nhìn cô, tối qua nàng vẫn chưa động chạm gì cô mà. Thì làm sao lại khó chịu cơ chứ ” Nàng khó chịu ra sao ? “
” Nàng thật không nhớ sao ? “
Lingling rất ngoan ngoãn gật đầu. Mỹ Linh nhìn thấy vẻ mặt nàng thì lại không kiềm được cuối xuống hôn lên môi nàng, lần này không phải là nụ hôn lướt qua, mà kéo dài thật sâu.
Đến khi tách ra cả hai đôi môi đều có chút sưng đỏ. Lingling nhẹ đánh vào vai cô một cái ” Hồ nháo “.
” Nhưng ta thật sự có nơi rất đau nha !! “
” Là nơi nào, để thϊếp xem”
Mỹ Linh cười cười xoay lưng về phía nàng, cô tự nhiên cởi xuống trung y để lộ tấm lưng trần bóng loáng trắng noãn.
Trên đó còn hằn mười lằng dài gớm máu, nhìn cũng biết do móng tay cào lên. Hiện trên làn da trắng như tuyết càng thêm phần chói mắt.
Lingling hốc mắt liền ửng đỏ, nhẹ tay sờ lên nơi đó. Giọng nàng run run hỏi ” Là tối qua thϊếp làm đúng không, Linh, thϊếp “.
Cô cảm nhận có dòng nước ấm nóng rơi trên lưng, tiếp theo là làn môi Lingling đặt lên vết thương . Cô vội kéo lên trung y xoay người mặt đối mặt nàng.
Cô nhẹ đưa tay lau những giọt nước mắt kia, hôn hôn lên khóe mắt còn vương nước mắt, tam công chúa của cô hiện tại như một tiểu miêu điềm đạm đáng yêu.
” Ta không sao, là vết tích hạnh phúc. Ta thật sự rất hạnh phúc, những vết thương đó là minh chứng Lingling là nữ nhân của ta “.
Lingling lại vùi mặt vào cổ cô ” Linh, có phải nàng rất đau hay không ? “
” Ta đã nói ta không đau, nhưng nàng khóc như vậy ta sẽ rất đau lòng “.
Lingling nằm yên một lúc mới ngồi dậy khỏi giường, mặc vào y phục chỉnh tề. Nàng đi ra cửa lều, Tiểu Nguyệt đã sớm đứng chờ trước cửa, trên tay còn mang theo chậu nước ấm và khăn mặt.
Võ công của Tiểu Nguyệt cũng khá cao, nàng dĩ nhiên nghe được âm thanh đùa giỡn bên trong. Nàng âm thầm vui thay cho công chúa nhà mình, Từ khi công chúa gặp lại Trần tiểu thư thì nàng ấy ngày càng có bộ dáng tiểu nữ nhi hơn. Nàng ấy cũng cười nhiều hơn không còn vẻ mặt bi thương hay ngẩn người nữa.
” Tiểu Nguyệt, mang cho ta hòm thuốc trị thương “
Tiểu Nguyệt đặt chậu nước xuống, liếc nhìn người lười biếng đang nằm trên giường kia, sau đó vâng một tiếng rồi ra ngoài.
Rất nhanh Tiểu Nguyệt đã quay lại trên tay còn mang theo hòm thuốc. Hai người đã y quan chỉnh tề ngồi ngay ngắn trên trường kỷ.
” Muội ra ngoài đi, không được ta cho phép không để ai vào “
” Dạ”.
Lingling nhìn người đang rất tự nhiên mà đùa nghịch tóc nàng ” Mỹ Linh mau cởi y phục để thϊếp bôi thuốc cho nàng”
Mỹ Linh không hề có bộ dáng ngượng ngùng của tiểu nữ nhi, cô rất nhanh chóng cởi trung y để nửa lưng. Ngược lại người đỏ mặt e thẹn lại là Lingling công chúa.
Nàng cuối đầu ngại ngùng cầm lọ thuốc bôi lên nơi bị thương, sau khi xong mới thay Mỹ Linh kéo lên trung y buộc lại thắt lưng cho cô.
Mỹ Linh nhìn thấy nàng đỏ mặt thì liền bật cười ” Sao vậy, Lingling sao lại đỏ mặt, người nên e thẹn chẳng phải nên là ta sao ? “
Lingling làm sao mặt dày mày dạng như ngày ấy được, nàng quay mặt đi không nhìn kẻ lưu manh này nữa.
Mỹ Linh dùng hai tay giữ lấy mặt nàng, để hai người đối mắt với nhau, sau đó cuối đầu hôn lên khóe môi nàng.
” Không cần ngại ngùng, Lingling ta chỉ thuộc về nàng. Vậy cho nên mọi thứ trên người ta đều là của nàng”
Lingling nhìn vào ánh mắt chân thành đó, liền là trầm mê. Nàng cuối đầu dựa sát vào ngực cô ” Linh, thϊếp cũng chỉ thuộc về một mình nàng. Sẽ không người nào có thể chia cắt hai ta”.
Âm thanh nỉ non tâm tình của hai người làm không khí buổi sáng như nhiễm một mảnh sắc xuân.
[text_hash] => 8fb5b31f
)