Array
(
[text] =>
” Lingling, Mỹ Linh mau đến đây”. Tâm thái tử như nhảy nhót khi vừa nhìn thấy hai người họ. Nhưng Mỹ Linh lại không chút hứng thú. Ai mà muốn nhìn thấy bọn hắn chứ, cô chỉ muốn cùng Lingling riêng lẽ thôi.
” Mỹ Linh, chân muội sao rồi ? “. Đường Khinh lo lắng hỏi.
” Vết thương nhỏ thôi, huynh xem ta đã tốt hơn nhiều rồi “.
Nhị vương tử cũng có mặt. Hôm qua hắn còn chưa được trổ hết tài nghệ trước mặt tam công chúa. Cho nên hôm nay hắn rất nôn nóng muốn thực hiện.
” Như vậy rất tốt, hay là hôm nay nàng đi cùng ta đi “. Thái tử lên tiếng nói. Nghe vậy Đường Khinh vội chen vào ” Mỹ Linh đi cùng ta đi”.
Mỹ Linh nhíu mày, hai tên này lại ồn ào. Cô nào có ý định đi với họ, cô còn chưa kịp lên tiếng Lingling bên cạnh đã tiếng lên nói thay cô ” Thái tử, tiểu hầu gia. Ta nghĩ hai người nên đi cùng nhị vương tử. Nam nhân sẽ có nhiều chuyện để nói hơn. Về phần Trần tiểu thư hay cứ để ta đi cùng nàng ấy đi”.
Một lời của nàng không nam nhân nào chen vào được. Vì thế nàng hiên ngang mang cô rời đi.
Giúp cô lên ngựa xong nàng cũng rất thuần thục lên ngựa. Vừa định bảo Mỹ Linh xuất phát lại bị ánh mắt u oán của người kia làm khựng lại. Khó hiểu hỏi ” Làm sao ? Khó chịu nơi nào ? “.
Cô không trả lời nàng, chỉ yên lặng ngồi trên ngựa nhìn nàng. Lingling cảm thấy có chút lo lắng, vội xuống ngựa đi đến cạnh cô ôn nhu hỏi ” Nàng sao vậy ? “
Lúc này Mỹ Linh mới lên tiếng ” Ta bị thương yếu ớt như vậy, Lingling không muốn cưỡi ngựa cùng ta sao ? “.
Lingling lúc này mới ngẩn ra, thì ra là muốn cùng nàng cưỡi cùng một con ngựa. Vừa rồi còn hùng hồn nói với đám người kia cô không sao chỉ là vết thương nhỏ. Vậy mà bây giờ lại nói với nàng là cô yếu ớt. Thật mệt cho cô tìm cái cớ này đi.
Lingling cười cười ” Ý nàng là muốn cưỡi chung ngựa cùng thϊếp ?! “
Mỹ Linh gật gật đầu ” Lên đây, ngồi ở trước ta ôm nàng cùng đi”. Một lời nói làm mặt Lingling bất giác đỏ lên, con người này thật là, hai người còn đang ở ngoài kia mà, sao có thể nói như vậy.
” Lingling “. Mỹ Linh không được như ý liền thúc giục.
Lingling hết cách, đành chiều cô vậy. Ai bảo cô lấy lí do bị thương ra làm lí do đây. Nàng ngồi trước cô ngồi sau cầm dây cương. Hôm nay Tiểu Nguyệt không đi theo, sáng sớm Mỹ Linh đã dặn dò nàng ấy ở lại, nhà muốn đi riêng cùng Lingling.
Hai người thong thả đi đến một sườn đồi, cũng không mang cung tên. Phía trước là đồng cỏ xanh mướt trải dài mênh mông vô tận. Trên đó điểm vài bông hoa trắng. Một cảnh tượng rất đẹp đẽ.
Tay Mỹ Linh đã không còn cầm dây cương mà đã vòng qua ôm trọn vòng eo nàng. Lingling nhìn thấy xung quanh không người nên cũng để mặc cô tùy ý, để ngựa tự do chầm chậm đi. Cả hai đều tham luyến ấm áp đối phương.
“Mỹ Linh. Thϊếp thật muốn đoạn đường này có thể kéo dài. Thϊếp rất muốn được bên nàng như thế này”.
Mỹ Linh siết chặt vòng tay, cô vùi mặt vào cổ nàng ” Ta cũng không muốn tách ra. Chỉ muốn cùng Lingling bên nhau”.
Lingling đặt tay lên vòng tay đang ôm lấy nàng. Nhẹ ngã đầu dựa sát hơn ” Nếu sau này Linh không bên thϊếp nữa thì phải làm sao ? “.
Cô nghe vậy thì ngẩng đầu, Lingling thuận thế xoay người mặt đối mặt nhìn thẳng vào mắt cô. Cô nở nụ cười trấn an “Sẽ không, đời này ta đã không có cách rời xa nàng, đã không còn có thể vì ai khác mà động tâm. Lingling, là nàng chỉ có thể là nàng”.
Lingling nghe vậy cảm động không thôi, nàng chủ động đặt môi lên khóe môi cô. Nhẹ nhàng ôn nhu mà hôn, Mỹ Linh cũng nhanh chóng đáp lại. Nàng tới ta đi một lúc lâu mới chịu tách ra.
Lingling dựa đầu vào vai cô nhẹ mỉm cười ” Thϊếp cũng vậy, ngoài Linh ra sẽ không động tâm vì ai “.
Một đường tâm tình, cùng ngắm mặt trời lặng, đến lúc trở về cũng đã thấm mệt. Tiểu Nguyệt nói với hai nàng hoàng thượng đang mở tiệc nướng các con thú được săn hôm nay ngoài kia. Mời hai nàng ra đó cùng thưởng thức.
Sau khi cùng dự tiệc Lingling bảo Tiểu Nguyệt chuẩn bị nước tắm trong lều. Nàng muốn tắm rửa rồi nghỉ ngơi, nàng cũng đã thấm mệt.
Mỹ Linh cũng tương tự, cô tắm rất nhanh sau đó liền ôm tâm tư muốn sang lều Lingling lại ôm nàng ấy ngủ. Tiểu Nguyệt đã sớm được cho đi nghỉ ngơi, Lingling đang một mình tắm rửa. Đây là lều của nàng, sẽ không người nào dám tự tiện bước vào hay dám rình mò. Bọn họ cũng không có lá gan đó.
Đang nhắm mắt dưỡng thần nàng nghe thấy có tiếng bước chân và hương thơm quen thuộc. Nàng nhận ra là cô, chỉ có tiểu hỗn đãng nhà cô mới dám tùy tiện đi vào mà không xin phép thôi.
Nàng nhẹ mỉm cười cũng không mở mắt ra, giả vờ như không phát hiện. Mỹ Linh rất tự nhiên đi vào, cô không nghĩ sẽ được nhìn thấy cảnh xuân trước mắt.
Lingling đang nằm trong bồn gỗ hơi nước nóng lượn lờ khói. Vầng trán trắng mịn bóng loáng, trên mặt còn vương nước. Trong làn hơi khói là sự mê người của thiếu nữ đang phập phồng. Cô nhìn không chớp mắt, cũng không muốn dời ánh mắt.
Người trước mặt quá mê người, cô nuốt nuốt nước bọt. Trong lòng thầm niệm phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn. Hít sâu một hơi cố trấn định, vội vã xoay người bước ra ngoài lều. Làn gió thổi vào làm tâm trí cô thoáng tỉnh táo.
Người vừa đi Lingling liền mở mắt, khẽ mỉm cười ” Tiểu rùa con, lại rụt cổ. Không phải bình thường rất hung hăng sao ?! “.
Nàng lắc đầu, đứng dậy để lộ toàn bộ cảnh xuân khiến người ta đỏ mặt. Nàng lau người mặc vào y phục, sau đó ngồi xuống giường từ từ đợi người nào đó đi vào.
Mỹ Linh để cho gió thổi một hồi, canh thêm đủ thì giờ mới đi vào. Vừa vén màn đã thấy Lingling ngồi trên giường y phục chỉnh tề. Nhẹ thở ra một hơi mới đi đến nàng ấy.
” Đến rồi”. Lingling cười cười nhìn cô.
” Ta đến rồi, Tiểu Nguyệt đâu ? “
” Thϊếp đã cho muội ấy về lều của mình nghỉ ngơi “
Cô giúp nàng lau khô tóc sau đó ôn nhu nói ” Không còn sớm, ngủ thôi”. Lingling gật đầu sau đó thổi tắt đèn, bóng tối ập đến, cả hai cùng nằm xuống. Nàng thuận thế nằm vào lòng cô. Hương thơm quẩn quanh chớp mũi, làm cô kiềm lòng không đặng hít sâu thêm vài hơi.
Cô cuối đầu hôn hôn lên đỉnh đầu nàng. Hơi thở Lingling nhẹ nhàng phả vào nơi cổ cô. Đột nhiên nàng lại nói ” Linh, nàng yêu thϊếp không ? “
Cô mỉm cười trả lời ” Ta rất rất yêu Lingling “
Nghe được câu trả lời Lingling cười khúc khích ngẩng đầu hôn lên môi cô. Lại là một nụ hôn kéo dài, bóng đêm làm hơi thở cả hai càng thêm loạn.
Một tay Mỹ Linh đặt dưới cổ Lingling, tay còn lại ôm lấy thắt lưng nàng ấy. Hai tay Lingling ôm lấy cổ cô, cả hai gần nhau không khe hở.
Ý loạn tình mê, tay cô từ thắt lưng vuốt ve một đường đến trước đôi bồng đào đầy đặn của Lingling. Hơi thở nàng càng thêm gấp, cô nhẹ xoa nắn nơi đó bên tai truyền đến tiếng ưʍ. Một tiếng này kéo cô về thực tại vội tách khỏi môi nàng, ấp úng nhìn nàng.
Cô vừa đang định làm gì đây, xém chút đã không kiềm chế được mà thất lễ với nàng ấy rồi.
” Lingling ta, ta ____”.
Lingling cuối đầu lên cổ cô cố bình ổn lại hơi thở ” Linh, thϊếp yêu nàng, thϊếp nguyện ý, là cam tâm tình nguyện. Để thϊếp là người của nàng, có được không?”.
Mỹ Linh yên lặng, cô đương nhiên muốn nàng là người của mình, chỉ thuộc về một mình cô. Nhưng ______
Chưa đợi cô rối rắm xong Lingling đã ngẩng đầu hôn lên môi cô ” Đừng suy nghĩ, đời này ngoại trừ nàng, Quảng Lingling thϊếp sẽ không chấp nhận ai khác. Vậy cho nên, Mỹ Linh yêu thϊếp “.
Mỹ Linh khẽ mím môi, đúng vậy hai nàng đã không thể quay đầu rồi. Cô cuối đầu hôn lên khóe môi mềm mại nóng bỏng kia. Làm tiếp chuyện chưa làm xong.
Một bên hôn một bên giải khai trung y của cả hai, y phục từng kiện từng kiện được thoát ra rơi xuống giường. Trên người chỉ còn yếm và tiết khố.
Tay Lingling nhẹ nhàng kéo dây buộc trên yếm của mình ra. Hai thân thể xích lõa dán chặt vào nhau. Ẩm ướt trơn mịn, mùi vị hoan ái lan tỏa khắp lều.
Để nàng nằm xuống cô nằm trên người nàng. Cuối xuống hôn một đường từ trán xuống mắt, mũi, đến đôi môi thơm ngọt. Cô muốn hôn lấy từng tất da thịt có trên người nàng, yêu thương nàng.
Khi cô hôn đến đôi bồng đào kia Lingling khẽ run lên, có thể là lần đầu bị người ngoài chạm đến. Mỹ Linh hôn một đường đến giữa hai chân Lingling, nhẹ mở hai chân nàng ấy ra. Lingling nhìn thấy Mỹ Linh cuối đầu giữa nơi tư mật nhất của mình thì rất ngượng ngùng, đỏ mặt.
Nàng lắc lắc đầu, hơi thở rối loạn ” Mỹ Linh, không cần “
Cô chòm dậy hôn lên môi nàng “Ngoan để ta yêu thương nàng”. Sau đó lại đến vị trí nơi đó, cuối đầu.
Dùng lưỡi nhẹ quét xung quanh nơi thánh đàn. Lingling lại lần nữa run lên, hay tay Mỹ Linh ôm lấy hai chân nàng. Đầu lưỡi cô nhẹ nhàng liếm mút, từ từ tiến vào nơi làm con người mê mẩn kia.
Đầu lưỡi ấm nóng ra vô một hồi, Lingling nắm chặt chăn giường. Trên mặt vừa là vui sướng vừa là thống khổ. Cảm giác xa lạ khiến nàng khó chịu, nhưng lại muốn nhiều thêm.
Khoái cảm ập đến Lingling căng cứng thân người, ưỡng ngực cao lên cực lực run rẩy. Mỹ Linh nâng người ôm lấy nàng vào lòng.
Đợi tư vị qua đi nàng vùi mặt vào cổ cô ôm chặt cô. Tay Mỹ Linh lại lần nữa tìm đến nơi giữa hai chân nàng, miệng cũng không ngừng hôn lên vành tai nàng, tay cô vuốt ve bên ngoài thánh địa.
Sau đó nhẹ nhàng thăm dò vào trong từ từ cho đốt tay vào trong, nhận thấy người trong ngực không phản kháng cô lại cho thêm đốt tay thứ hai vào, Lingling nhẹ nâng người. Mỹ Linh cho đốt tay còn lại vào chạm đến một lớp màng mỏng.
Cô biết xuyên qua lớp màng này Lingling sẽ vĩnh viễn thuộc về cô, hít sâu một hơi liền nhẹ tiến vào. Cô từng nghe mẫu thân nói lúc nữ nhân bị phá thân sẽ rất đau như bị người đâm vào thân một dao.
Lúc cô tiến vào Lingling liền ôm chặt lấy lưng cô, Mỹ Linh dừng động tác ” Có phải rất đau không ? “
Nàng nhẹ lắc đầu ” Không đau, đừng lo lắng”.
Đợi cơn đau qua đi, cô lần nữa cử động ngón tay. Lingling cong thân thể đón nhận động tác của cô. Tiếng rên rỉ phát ra mị hoặc tâm trí Mỹ Linh.
Làm ngón tay cô càng thêm có lực, đồng thời hay tay Lingling trên lưng cô cũng ra sức cào lấy. Mỹ Linh hít sâu một hơi, rất đau nha.
Động tác có quy luật ra vô chỉ sau một lúc Lingling lại lần nữa căng cứng người, thân thể dán sát vào người cô. Hô hấp hai người hỗn loạn như hòa quyện vào nhau. Sau khi lấy lại thần trí Lingling nằm yên tĩnh trong lòng Mỹ Linh hơi thở đều đều.
Mỹ Linh biết nàng ấy đã quá hao tổn sức lực, dù sao cũng là lần đầu lại còn làm đến hai lần. Cô đúng là quá khinh suất mà, cô nâng người dậy định bước xuống giường. Nhưng thắt lưng đã bị người trong ngực giữ lấy, âm thanh khàn khàn lên tiếng ” Nàng đi đâu ? “
Cô cười cười hôn nhẹ lên trán nàng, nằm lại giường ôm lấy thân thể mềm mại không mảnh vải kia vào ngực ” Ta đến vắt khăn lau thân thể cho nàng “
Lingling ôm cô càng chặt hơn ” Ôm thϊếp thêm chút nữa “.
Không thể cự tuyệt, cô ôm ấp ôn hương nhuyễn ngọc nằm thêm một lúc. Đợi nàng ấy ngủ sâu mới khẽ rời giường, nhặt lên y phục mặc vào. Vắt khô khăn mang đến lau thân thể nàng.
Trong khi lau không ngừng nhắc nhở bản thân kiềm lòng, không được có ý nghĩ không đúng. Lau đến phía dưới nhẹ nâng người nàng ấy, lấy cái khăn trắng lót dưới giường ra, trên đó có một vết máu đỏ rực. Nhẹ nhàng xếp lại khăn tay cất vào tron ngực.
Sau khi lau người sạch sẽ, cô liền mặc lại y phục cho nàng, nằm xuống giường ôm nàng vào trong ngực. Nhẹ hôn lên môi người đang ngủ say vẫn cong khóe môi mỉm cười.
Cùng nàng ôm nhau ấm áp đi vào giấc mộng.
—————-
Cái đảng tà đạo mang tên OrmLing là 1 cái gì đó rất khó nói:))) Có ai lên cái thuyền tà đạo này chơi hong 🫣
Mặc dù vậy nhưng fic này nó lật qua lật lại nhe nhưng nó sẽ thiên về Orm nhìu hơn á
[text_hash] => 6cb43d98
)