Array
(
[text] =>
Kim Thái Hanh nói không trở về, Điền Chính Quốc ở nhà một mình có chút nhàm chán, Phương Sĩ Thanh gọi điện thoại tới hỏi cậu có ở nhà không.
Hắn nói: “Có, tao không được đi ra ngoài, mày qua tìm tao chơi hả? Đúng lúc, tao còn chưa làm cơm.”
Giọng Phương Sĩ Thanh ở bên kia có chút nặng nề, nói: “Không phải qua tìm mày chơi, tao muốn qua nhà mày ở nhờ vài ngày.”
Điền Chính Quốc: “. . . A?”
Phương Sĩ Thanh nói: “Hiện tại tao đang kéo hành lý đi bụi trên đường đây, nếu mày không chứa tao tao chỉ có thể ở khách sạn.”
Điền Chính Quốc kinh ngạc hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Nhà hai người bị đập phá sao? Phác Chí Minh đâu?”
Phương Sĩ Thanh nổi giận đùng đùng: “Đừng có nhắc tớ tên cặn bã đó với tao!”
Điền Chính Quốc mới không tin Phác Chí Minh là cặn bã công, nghi ngờ hắn rãnh rỗi kiếm chuyện chơi.
Phương Sĩ Thanh nói: “Nói chuyện với mày đó! Có được không?”
Điền Chính Quốc có chút bối rối, cảm thấy Kim Thái Hanh nhất định không thích, chỉ là nếu mặc kệ Phương Sĩ Thanh cậu lại cảm thấy không có nghĩa khí, rối rắm chốc lát mới nói: “Mày lại đây trước đi, có gì chúng ta bàn bạc.”
Chỉ chốc lát sau Phương Sĩ Thanh đã đến, quả thật kéo theo một cái thùng hành lý, vừa vào đã bắt đầu mắng to Phác Chí Minh, Điền Chính Quốc ngay cả cơ hội chen vào cũng không có, mãi đến khi hắn mắng chửi mệt rồi, giọng bắt đầu khàn, Điền Chính Quốc mới rót nước ấm cho hắn.
“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? ” Điền Chính Quốc hỏi hắn, “Cãi nhau sao?”
Phương Sĩ Thanh uống một hơi nửa ly, mới tức giận nói: “Ai thèm cãi nhau với loại tra nam đó!”
Điền Chính Quốc nói: “Vậy thì sao?”
Phương Sĩ Thanh đầy vẻ giận dữ, quay đầu nhìn Điền Chính Quốc, hỏi: “Tao đẹp không?”
Điền Chính Quốc không hiểu ra sao, trung thực đáp: “Đẹp.”
Phương Sĩ Thanh lại hỏi: “Vậy tao đẹp hay là Kim Thạc Trân đẹp?”
Điền Chính Quốc: “. . .”
Tại sao Phương Sĩ Thanh bỏ nhà đi? Bởi vì Phác Chí Minh làm trò trước mặt hắn, khen: Kim Thạc Trân dễ nhìn.
Điền Chính Quốc: “Ha ha ha ha ha.”
Phương Sĩ Thanh: “. . .”
Điền Chính Quốc cảm thấy quá buồn cười rồi, nói: “Mày cũng rãnh quá rồi, chuyện này có gì phải tức giận?”
Phương Sĩ Thanh vô cùng tức giận, nói: “Anh ta hiện tại chỉ khen người ta dễ nhìn, sau này không chừng đảm luôn gương mặt cộng thân thể người ta!”
Điền Chính Quốc uyển chuyển khuyên giải: “Mày đừng não bổ lớn như vậy.”
Phương Sĩ Thanh chỉ vào mũi của mình, lớn giọng chất vấn: “Não tao thì sao? Đổi lại mày xem! Nếu Kim Thái Hanh ở trước mặt mày nói như vậy, mày không tức giận sao?”
Điền Chính Quốc nói: “Đương nhiên không tức giận, Kim Thạc Trân vốn đẹp trai hơn tao.”
Phương Sĩ Thanh: “. . . Nhưng sao đẹp bằng tao!”
Điền Chính Quốc muốn nói lại thôi, không dám nói ra nhưng trên mặt viết “Thân ái mày mau tỉnh lại đi”.
Phương Sĩ Thanh tự thổi phồng mình xong cũng thấy hơi xấu hổ, lại không muốn thừa nhận, lầm bầm nói: “So với tao cũng là kẻ tám lạng người nửa cân. . . không phải mày nói nấu cơm cho tao ăn sao?”
Điền Chính Quốc đi nấu cơm, hắn thì tuỳ ý giống y như đang ở nhà, lấy nước trái cây từ trong tủ lạnh ra, lại mở túi đồ ăn vặt, ôm một đống đặt lên bàn, làm ổ trên ghế sô pha vừa ăn vừa xem TV, thỉnh thoảng liếc nhìn điện thoại di động, chờ Phác Chí Minh chủ động gọi tới nhận sai dỗ hắn về nhà.
Trong nhà bếp Điền Chính Quốc một bên nấu cơm, một bên không nhịn được ảo tưởng, nếu như Phác Chí Minh thật sự đến với Kim Thạc Trân. . . Ai nha, hay là thôi đừng nghĩ nữa, cảm giác thật có lỗi với Nam Tuấn ca.
Hai người cùng nhau ăn cơm, xong xuôi Điền Chính Quốc dọn dẹp nhà bếp, thấy Phương Sĩ Thanh hoàn toàn không có ý tứ về nhà, Phác Chí Minh cũng không gọi điện tới cho nên Phương Sĩ Thanh càng tức điên hơn.
Cậu không thể làm gì khác là dọn dẹp đơn giản phòng khách, để cho Phương Sĩ Thanh tạm thời ở tối nay.
Sau đó hai người bọn họ cùng xem TV, Điền Chính Quốc mấy ngày qua đang theo dõi một bộ phim tiên hiệp Tống Hoan Nhan diễn chính, Phương Sĩ Thanh không có hứng thú, luôn không yên lòng, ngồi ở bên cạnh nghịch điện thoại.
Phim truyền hình chiếu xong, đã 10 giờ rồi, Kim Thái Hanh vẫn chưa trở lại.
Phương Sĩ Thanh cũng nói: “Sao nó chưa về?”
Điền Chính Quốc nói: “Đoán chừng lần này dì nhớ ảnh nên ảnh ở lại hơi lâu, nói không chừng đã trên đường về.”
Cậu nhắn weixin cho Kim Thái Hanh, hỏi anh có phải đang trên đường về không, hai ngày nay sương mù dày đặt, dặn anh lái xe cẩn thận.
Chờ nửa phút, Kim Thái Hanh trả lời: “Tối nay có thể không về được, hiện tại không tiện nói, em ngủ trước đi.”
Điền Chính Quốc bỗng dưng có chút lo lắng, xảy ra chuyện gì rồi?
Phương Sĩ Thanh nhìn vẻ mặt lo lắng của cậu, nói: “Mày đừng có tự mình dọa mình, có thể là mẹ nó không khỏe, để nó ở lại đó đi.”
Điền Chính Quốc nói: “Bên đó xa chỗ làm, mẹ ảnh bình thường sẽ không giữ ảnh lại, hơn nữa nếu thật sự như vậy, ảnh cũng sẽ không nói không tiện nói. Ai nha, có khi nào thân thể dì lại không thoải mái? Lần trước bị trặc tay, còn bị cao huyết áp.”
Phương Sĩ Thanh đề nghị: “Nếu không tao đi theo mày xem xem?”
Điền Chính Quốc hơi muốn đi, nhưng lại sợ mẹ Trịnh thân thể không thoải mái, nhìn thấy cậu lại tức giận, nói: “Vẫn là thôi đi, dì huyết áp thấp, nhìn thấy tao sẽ tăng cao. Cứ để Thái Hanh ở lại chăm sóc dì đi.”
Phương Sĩ Thanh vỗ tay, nói: “Nó không trở lại cũng tốt, chúng ta muốn làm gì thì làm.”
Điền Chính Quốc: “. . . Mày muốn làm gì?”
Phương Sĩ Thanh cười dâm, nói: “Dạy mày chuyện thú vị nha.”
Kim Thái Hanh khuyên can mãi cuối cùng cũng dỗ được mẹ hắn tạm thời bình tĩnh trở lại, cũng không biết mẹ đã mấy ngày không ngủ, nằm trên ghế sô pha một lúc đã lập tức thiếp đi.
Có lẽ thấy được con mình, so với ở nhà một mình buồn bực suy nghĩ bế tắc tâm tình tốt hơn rất nhiều.
Hắn sợ đánh thức mẹ, trốn vào phòng gọi điện cho Điền Chính Quốc, hỏi: “Ngủ chưa?
Điền Chính Quốc thở hỗn hển nói: “Chưa, chưa ngủ.”
Kim Thái Hanh nói: “Em làm gì vậy?”
Điền Chính Quốc nói: “Không có gì không có gì, bên anh sao rồi?”
Kim Thái Hanh không muốn ở trong điện thoại kể lại chuyện này, chỉ nói: “Không sao, mẹ anh không thoải mái, anh ở lại trông chừng.”
Điền Chính Quốc vội hỏi: “Vậy giờ dì khá hơn chút nào chưa?”
Kim Thái Hanh nói: “Đã ngủ.”
Điền Chính Quốc yên lòng, nói: “Vậy thì tốt, anh cũng ngủ sớm đi, ngày mai còn phải đi làm.”
Kim Thái Hanh nói: “Ừ, em cũng đừng quá muộn.”
Thấy Điền Chính Quốc cúp điện thoại, Phương Sĩ Thanh hỏi: “Bạn trai mày hả? Nói gì? Có chuyện gì không?”
Điền Chính Quốc nói: “Không có chuyện gì lớn, mẹ ảnh có chút không thoải mái, ngủ rồi.”
Phương Sĩ Thanh gật đầu, nói: “Tiếp tục tiếp tục.”
Điền Chính Quốc dùng hết sức khom lưng trên thảm yoga, mở tư thế, hỏi: “Cái chân để thế nào? Như vầy phải không? Có đúng không?”
Phương Sĩ Thanh mắng: “Không đúng không đúng! Mày đần quá đi!”
Điền Chính Quốc bị hắn kéo tách chân ra, cảm thấy mình thật sự không học được, nửa sống nửa chết gục tại chỗ, nói: “Tụi tao lúc làm người mẫu luyện kỹ năng cơ bản, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng luyện, hiện tại không còn dẻo nữa, quên đi, tao không học.”
Phương Sĩ Thanh có ý muốn khoe khoang, dùng hết sức vặn vẹo bày ra một tư thế độ khó cao, giống như một người không xương.
Điền Chính Quốc quả nhiên hâm mộ nói: “Woa, mày dẻo quá.”
Thật ra Phương Sĩ Thanh đã sắp vọp bẻ, lại mạnh miệng nói: “Cũng thường thôi.”
Điền Chính Quốc lại cố tình nói: “Mày có xem bộ phim trước kia Kim Thạc Trân diễn không? Anh ấy diễn vai sát thủ, vì để tiếp cận mục tiêu, cuộn cả người giấu mình trong thùng hành lý, lúc xem tao còn tưởng là thế thân hoặc hậu kỳ biên tập, sau đó xem phỏng vấn mới biết được, thật sự là bản thân anh ấy diễn, anh ấy cực kỳ dẻo dai, chính là loại trời sinh đã như vậy.”
Phương Sĩ Thanh: “. . .”
“Lại nói, Kim Thạc Trân thật sự là được tạo hóa thiên vị.” Điền Chính Quốc càng nói càng hăng, nói, “Dẻo dai, vận động tốt, khí chất tốt, diễn xuất tuyệt, người lại ôn nhu như vậy, lớn lên cực kỳ đẹp trai, quả thật là vô địch hoàn mỹ.”
Phương Sĩ Thanh: “. . .”
Điền Chính Quốc thấy hắn sắc mặt khó coi, cuối cùng cũng nhớ tới chỗ không đúng, vội gửi an ủi, “Mày cũng vậy, bộ dạng đẹp, thân thể lại dẻo. . . Đừng mất hứng.”
Phương Sĩ Thanh đảo mắt trợn trắng, nói: “Eo của tao. . .”
Điền Chính Quốc linh quang vừa hiện, vội phụ họa nói: “Đúng đúng đúng, eo của mày mảnh hơn Kim Thạc Trân, Phác Chí Minh chắc chắn thích mày nhất.”
Phương Sĩ Thanh thống khổ nói: “Eo tao sắp gãy rồi! Mau đỡ tao đứng lên!”
Rạng sáng ngày hôm sau, Kim Thái Hanh trở lại, mở cửa đứng ở cửa trước thay giày, phát hiện trong tủ giày có một đôi trước kia chưa từng thấy, là một đôi giày ủng nam cổ ngắn vải bò có hoa văn.
Đang ở trong nhà bếp chuẩn bị điểm tâm sáng Điền Chính Quốc nghe tiếng động, ra ngoài xem thì thấy anh, lập tức chạy bước nhỏ tới, vui vẻ nói: “Sao về sớm vậy? Em còn tưởng anh tới thẳng công ty luôn.”
“Về thăm em một chút, thuận tiện thay quần áo.” Kim Thái Hanh chỉ vào đôi giày kia, hỏi, “Đôi giày này mua lúc nào? Sao không thấy em mang.”
Điền Chính Quốc nói: “Không phải của em, là Phương Sĩ Thanh, nó ngủ ở phòng khách, tối hôm qua ở nhờ.”
Sắc mặt Kim Thái Hanh có chút cổ quái.
Điền Chính Quốc giải thích: “Bạn trai nó khen nam thần em đẹp trai, nó không phục, liền bỏ nhà đi.”
Kim Thái Hanh cả giận nói: “Ai thèm quản lý do khỉ gió nó bỏ nhà đi! Hai người đại nam nhân cùng nhau qua đêm, không sợ xảy ra chuyện sao!” (Đ : Không còn là cô nam quả nữ nữa, thời nay tính luôn cô nam quả nam =)) )
Điền Chính Quốc: “. . .”
. : .
[text_hash] => fb59fb52
)