Array
(
[text] =>
Kim Thái Hanh nhất định cho rằng lúc Điền Chính Quốc ở nhà một mình đã làm chuyện gì đó xấu hổ, cố ý ra vẻ để dụ cậu nói ra, trong lòng còn có chút mong đợi nho nhỏ.
Thật ra Điền Chính Quốc cũng biết Kim Thái Hanh đang lừa cậu, nhưng cậu thật sự chịu không nổi, trái lo phải nghĩ thôi thì quyết định nói thật.
“Không phải nhờ quan hệ của công ty tụi em.” Giọng cậu đặc biệt nhỏ, nói, “Là do dì Dương giúp.”
Kim Thái Hanh đang uống nước, không nghe cậu nói gì, hỏi: “Em nói gì?”
Điền Chính Quốc lại lầm tưởng anh đang chất vấn, bị dọa sợ đến mức giọng hạ xuống như muỗi kêu, thức thời sửa lại cách nói: “Là Dương tổng giúp em.”
Kim Thái Hanh ngừng lại một lúc mới phản ứng được cậu đang nói cái gì, sắc mặt trở nên có chút khó coi.
Điền Chính Quốc nghĩ thầm, chết rồi! Giận thật rồi!
Kim Thái Hanh hít một hơi thật sâu, nói: “Em. . .”
Không chờ anh nói hết, Điền Chính Quốc đột ngột bật dậy, “phịch” một tiếng quỳ gối xuống mặt thảm trước sô pha, giống như nghĩa sĩ thấy chết không sờn, nói: “Thật sự xin lỗi, anh đừng giận!”
Kim Thái Hanh: “. . .”
Hắn bị Điền Chính Quốc quỳ bất ngờ làm cho phát mộng, nhất thời không biết phản ứng thế nào.
Điền Chính Quốc nghĩ thầm, sao không để ý tới mình? Nhất định là chưa cảm nhận được thành ý của mình.
Cậu thật dè dặt nhìn Kim Thái Hanh, hạ thấp âm lượng, giải thích thành khẩn, nói: “Thật ra em chỉ gọi lại cho bà ấy một lần, chỉ thuần túy là đáp lại lễ phép, không có xin giúp đỡ. Em căn bản không biết fan Nhạc Ninh Vũ sẽ công kích em, cũng không biết Hà Tiêu ký hợp đồng với công ty Dương tổng, càng không biết Hà Tiêu chia tay Nhạc Ninh Vũ, em cũng không phải cố ý dùng tài khoản chính chuyển phát rút thưởng, là do em quên đổi qua tài khoản phụ, em cũng không biết tại sao trên Tianya lại đào em lên, em thật sự cái gì cũng không biết.”
Kim Thái Hanh: “. . . Vậy em quỳ ở đây làm gì?”
Điền Chính Quốc đáng thương nói: “Em, em cũng không biết.”
Kim Thái Hanh: “. . .”
Hắn có phần câm nín, đưa tay kéo Điền Chính Quốc, “Em đứng lên trước đi.”
Điền Chính Quốc lại không chịu đứng lên, nói: “Anh phải cam đoan anh sẽ không tức giận.”
Kim Thái Hanh nói: “Anh không có tức giận!”
Điền Chính Quốc mặt đưa đám nói: “Ô, giọng nói ác liệt như vậy.”
Kim Thái Hanh nghẹt thở, rặng ra nụ cười như tắm gió xuân, nói: “Anh thật sự một chút cũng không có tức giận.”
Điền Chính Quốc nhìn chằm chằm anh mấy giây, làm bộ đứng lên.
Kim Thái Hanh lúc này đã lờ mờ tỉnh lại từ trong mộng, trên mặt còn treo móc mỉm cười, trong lòng lại đang chửi bíp bíp bíp bíp bíp bíp thô tục. . . Điền Tiểu Quốc lại học được cách quỳ xuống uy hiếp hắn!
Ở nhà cứ đột ngột quỳ xuống như vậy. . . thật sự là hù chết bảo bảo.
Điền Chính Quốc đứng dậy được một nửa, đột nhiên lại quỳ xuống, ngẩng mặt lên nói: “Anh cũng không thể lén tức giận.”
Kim bảo bảo ở trong lòng tự nhủ, không, sẽ lén tức giận, dù sao em cũng không nhìn ra.
Điền Chính Quốc chậm rãi nắm tay anh, cẩn thận nói: “Thật ra không phải em sợ anh giận, em là sợ lúc anh ở một mình lại âm thầm khó chịu, buồn lại không muốn nói với em, giống như chuyện lần trước dì Dương ở Thượng Hải nói với anh, qua lâu rồi em mới biết được, sau này mỗi khi nhớ tới chuyện này em đều là cảm thấy đoạn thời gian đó anh quá đáng thương, nếu em biết sớm thì có thể dỗ anh rồi.”
Kim Thái Hanh có chút vui vẻ, buồn cười nói: “Điền Tiểu Quốc, anh năm nay đã 32 rồi, so với em còn lớn hơn mấy tuổi, ai dỗ ai hả?”
Điền Chính Quốc nghiêm mặt nói: “Cũng bởi vì anh lớn tuổi rồi, chỉ có em còn có thể dỗ anh.”
Kim Thái Hanh: “. . .”
Đúng vậy, trừ Điền Chính Quốc, không có người thứ hai nguyện ý dỗ hắn như vậy.
Điền Chính Quốc lại có chút ngượng ngùng, nói: “Em cũng không biết cách dỗ người, chỉ có thể làm lúc anh mất hứng, cho nên nếu như anh mất hứng, nhất định phải nói cho em biết.”
Trong lòng Kim Thái Hanh dâng lên một trận chua ngọt, rốt cục cũng bật cười thật sự, nói: “Nếu như em không đứng lên, anh sẽ mất hứng thật.”
Điền Chính Quốc vui rạo rực đứng lên, nói: “Phương Sĩ Thanh quả nhiên không có gạt em, nó nói quỳ rất có tác dụng.”
Kim Thái Hanh: “. . .”
Quả nhiên chuyện này không phải là tự học.
Điền Chính Quốc cảm thấy gió êm sóng lặng rồi, vui vẻ đi rửa tay làm cơm tối cho hai người.
Lúc ăn cơm, Kim Thái Hanh im lặng hồi lâu, cảm thấy mình cần phải có tư thái, nói: “Mặc kệ như thế nào, chuyện video nếu có thể lắng xuống thì tốt rồi, không quan tâm là ai giúp em, đều là chuyện tốt, thà nợ nhân tình người ta chứ anh không muốn nhìn thấy mấy kẻ không biết là ai kia ở trên mạng mắng chửi em.”
Điền Chính Quốc gắp một đũa thức ăn cho anh, khen nói: “Em nói, anh rộng lượng như vậy, không có bụng dạ hẹp hòi chút nào, Phương Sĩ Thanh lại không tin.”
Kim Thái Hanh: “. . .”
Hắn cực kỳ muốn lật bàn nói ông đây chính là bụng dạ hẹp hòi đó, sao hả! Chỉ là miễn cưỡng nhịn không nói thôi! Giả bộ mình hết sức rộng lượng hỏi: “Vậy em định cảm ơn dì Dương của em ra sao?”
Điền Chính Quốc nói: “Chuyện này em đã nghĩ kỹ rồi, đợi chuyện này qua đi, em được ra ngoài sẽ mời bà ấy ăn bữa cơm siêu cấp đắt tiền, chọn 18 chai Mao Đài đắt nhất, uống không hết thì đóng gói cho bà ấy mang về, sau đó đưa thêm mấy bộ quần áo nhãn hiệu nổi tiếng, với cả mấy đôi giày hàng hiệu, nói rõ với bà, sau này em không để làm con nuôi bà nữa. Lát nữa em cho anh xem sổ sách, em đã liệt kê ra hết rồi, dự tính không tới 150 ngàn, hẳn là đủ rồi đi?”
Kim Thái Hanh cảm thấy không tệ, nhưng vẫn cố ý nói: “Lỡ như, bà ấy cảm thấy những thứ đó còn chưa đủ đáp lại nhân tình của bà?”
Điền Chính Quốc cắn đũa suy nghĩ, nhịn đau nói: “Vậy em sẽ đem tất cả tiền thù lao sau khi đóng thuế của phim « Ai là cát trên đầu ngón tay em » trả lại cho bà ấy.”
Kim Thái Hanh hết sức hài lòng, nói: “Khi nào mời bà ấy dùng cơm, anh đi với em.”
Điền Chính Quốc kinh ngạc nhìn anh, hỏi: “Anh đi làm gì? Không phải anh không thích bà ấy sao?”
Kim Thái Hanh thuận miệng nói: “Giúp em chống đỡ, lá gan em nhỏ như vậy, ngộ nhỡ ăn nói vụng về thì làm sao.”
Điền Chính Quốc suy nghĩ hình như cũng đúng, bán tín bán nghi không nói gì nữa.
Trước khi ngủ, cậu cho Kim Thái Hanh xem sổ sách, quả nhiên trang mới nhất là viết những mục cần mua để để đáp lại nhân tình Dương Lộ, bao gồm tặng quà và mời ăn cơm, số tiền vượt ngoài 400 ngàn.
Kim Thái Hanh còn đặc biệt tính toán chỉ trỏ, nói chỗ này có thể dôi ra thêm một chút, chỗ đó có thể đắt hơn một chút, Điền Chính Quốc mặt đau lòng, nhưng đều nghe lời sửa lại.
Kim tiên sinh hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang chuẩn bị kỹ càng để đại chiến mẹ của tình địch.
Ai ngờ, chính mẹ của hắn xảy ra chuyện trước.
Cỡ một tuần sau phong ba video, mẹ Trịnh điện thoại rất nhiều lần gọi hắn về ăn cơm, còn nói có chuyện muốn nói với hắn, hắn nghĩ chắc lại muốn quở trách Điền Chính Quốc, liền tìm đủ lý do không đi.
Điền Chính Quốc không thể ra ngoài, Kim Thái Hanh sợ cậu ở nhà buồn chán, mỗi ngày tan tầm liền tận lực về sớm với cậu.
Trừ nguyên nhân này ra, công việc của Kim Thái Hanh cũng thật sự có chút cấp bách, là vòng tay trang sức lúc trước hắn thiết kế, mùa xuân này Đá quý Vân Xương sẽ đánh khuông tung ra thị trường, đây là lần đầu tiên kể từ khi hắn vào nghề, vì vậy bản thân vô cùng để ý, lúc nào cũng quan sát đứa con sắp sinh ra của mình, đánh khuông cũng phải đánh lại nhiều lần, sửa sửa đổi đổi, mới xác định không thành vấn đề.
Hơn nữa, qua một tuần lễ nữa, cuộc thi thiết kế trang sức hắn tham gia bắt đầu chính thức nhận tác phẩm dự thi, ước chừng một tháng sơ thẩm, trước Tết sẽ công bố danh sách 100 nhà thiết kế được chọn, sau Tết những tác phẩm này sẽ được đem đi triển lãm toàn nước, trước lúc vào Hạ sẽ công bố tác phẩm đạt giải.
Hắn đã sửa xong bản thảo nhẫn mã QR rồi, trong các loại trang sức đeo tay, cuối cùng hắn vẫn chọn nhẫn, thứ nhất mã QR tương đối dễ tạo hình, thứ hai, hắn có chứa chút lãng mạn cá nhân.
Hôm nay, hắn đang ở trong phòng làm việc hoàn thành phần cuối bản thiết kế.
Mẹ hắn lại gọi điện tới, vừa bắt máy đã nói: “Tối nay về ăn cơm.”
Kim Thái Hanh nói: “Mẹ, con. . .”
“Ít tìm lý do thoái thác đi, mau về.” Mẹ Trịnh nói, “Nếu con không về, mẹ liền qua đó tìm con.”
Kim Thái Hanh đành phải đáp ứng nói: “Được, tan tầm con qua.”
Giọng của mẹ hắn không tự nhiên, hắn đã hiểu, nghĩ thầm có thể là do từ chối quá nhiều lần, khiến lão thái thái mất hứng.
Gọi điện nói với Điền Chính Quốc chuyện này, Điền Chính Quốc lại dặn dò hắn: “Anh nghìn lần đừng tranh cãi với mẹ.”
Hắn cảm thấy Điền Chính Quốc và hắn chẳng khác gì hai đứa con của mẹ.
Hắn đã chuẩn bị tâm lý nghe mẹ quở trách và mắng Điền Chính Quốc, song lúc vào cửa, mẹ hắn ngay cả cơm cũng không làm, chỉ đoan đoan chính chính ngồi trên ghế sô pha, tóc cũng không còn dài như bình thường mà co rúm lại, tán loạn trên vai, mặt mũi cũng dường như lâu lắm không rồi đi thẩm mỹ, nếp nhăn vô cùng rõ ràng, nhìn kỹ mắt còn có chút sưng phồng lên.
Kim Thái Hanh trong lòng la to không ổn, vội nhận sai nói: “Mẹ, không phải con thoái thác, con thật sự có việc, bản thiết kế. . .”
Mẹ hắn nói: “Con lại đây ngồi, mẹ có chuyện muốn nói với con.”
Kim Thái Hanh đành phải đi qua ngồi xuống, lúc mới đầu hắn còn nghi ngờ có phải mẹ của hắn vẫn chưa từ bỏ ý định làm gậy đánh uyên ương hay không, nhưng đột nhiên cảm thấy có gì đó là lạ, sau khi chuyện video xảy ra, hắn và mẹ chưa từng gặp nhau, mẹ hắn hai ngày sau khi chuyện xảy ra mới gọi mắng Điền Chính Quốc, sau đó không nhắc lại nữa, chỉ kêu hắn về dùng cơm, có chuyện gì muốn nói.
Chuyện gì?
“Ba con lại ở bên ngoài nuôi vợ bé.” Mẹ hắn nói, “Còn sinh hai đứa.”
Kim Thái Hanh: “. . .”
Mẹ hắn nói: “Mẹ và mẹ Kim Thái Huân cùng đi xem, cô gái đó nhỏ hơn con 4 tuổi, sinh đôi một trai một gái, hai đứa nhỏ đã hơn bốn tuổi.”
Kim Thái Hanh: “. . .”
Mẹ hắn lấy tay che mắt, hồi lâu mới khóc nức nở lên, nói: “Thái Hanh, mẹ không muốn sống nữa, sống có ý nghĩa gì nữa?”
Kim Thái Hanh hoảng sợ, vội nói: “Mẹ đừng như vậy, chuyện này. . . Chuyện này rốt cuộc là. . .”
Hắn không biết nên nói cái gì cho phải.
. : .
[text_hash] => a1c11fc1
)