Array
(
[text] =>
Lại nghe Lý Linh Linh dặn dò những việc liên quan tới buổi khai máy phim mới xong, Điền Chính Quốc mới rời công ty.
Trên đường về nhà, Trịnh Hạo Thạc bởi vì vừa rồi bị Lý Linh Linh giũa cho một trận, cả người sầu não uất ức. Điền Chính Quốc vậy mà cứ luôn cúi đầu chơi điện thoại.
Lúc gần đến nhà, Điền Chính Quốc mới gọi Trịnh Hạo Thạc rẽ ngang siêu thị, nói muốn mua một ít đồ. Ban ngày, lại là ngày nghỉ lễ, trong siêu thị người đông nghẹt, Điền Chính Quốc không tiện đi vào, đành phải đem những món muốn mua nói với Trịnh Hạo Thạc, “Mua 1 kg nho với sáu trái chuối tiêu, rồi xem táo, nếu đơn giá vượt quá 16 thì đừng mua, không thì mua sáu trái, chọn trái lớn.”
Trịnh Hạo Thạc: “… Nửa kg 16 hay là 1 kg?”
[1] 1 cân = 1/2 kg
Điền Chính Quốc nói: “1 kg đi, cậu biết xem nhãn giá không?”
Trịnh Hạo Thạc buồn bực nói: “Biết, vậy tôi đi.”
Điền Chính Quốc gọi hắn lại, nói: “Cuối cùng mua chậu massage chân, loại tự động, loại tốt nhất đó, cậu nói với nhân viên là bọn họ biết, cửa hàng Thiên Miêu Kỳ Hạm bán 1088 tệ, nếu đắt hơn thì đừng mua, trở về đặt mua trên mạng.”
Trịnh Hạo Thạc nói: “Ừm.”
Hắn thật ra hơi bực mình, chỉ là không biểu hiện ra.
Trong lòng hắn biết rõ chuyện ngày hôm nay không thể trách Điền Chính Quốc, làm trợ lý vốn phải nhìn sắc mặt người khác sống, Điền Chính Quốc dễ tính cũng không chịu đựng nổi Lý Linh Linh thời kỳ mãn kinh cáu gắt, cuối cùng trút giận vào hắn.
Mua xong hoa quả, hắn đẩy xe qua quầy điện gia dụng, nhân viên giới thiệu hướng dẫn hắn chậu massage chân Điền Chính Quốc nói, thích hợp cho người hay ngồi lâu đứng lâu, công hiệu tốt thao tác lại đơn giản.
Hắn có chút động tâm, ba hắn làm tài xế mỗi ngày về nhà đều nói chân và thắt lưng khó chịu, đi làm trị liệu thì sợ tốn tiền, mua cái này về ông già chắc chắn sẽ rất thích. Nhưng cái chậu này cũng không rẻ, cỡ chừng một tháng tiền sinh hoạt của hắn. Nếu mua nó, thì không thể nộp tiền nhà tháng này, sẽ phải dùng tới tiền cho ba mẹ, nghĩ tới nghĩ lui, hay là thôi đi, về tìm cái rẻ hơn dùng cũng được.
Hắn đem theo đồ trở lại, sau khi mở cửa trực tiếp đặt ở băng ghế sau.
Điền Chính Quốc nói: “Đem chậu massage đặt sau cốp đi, lỡ rơi xuống sẽ bị hỏng.”
Trịnh Hạo Thạc mắt điếc tai ngơ, leo thẳng lên xe mới nói: “Rẽ qua bên kia là đến nhà anh rồi, để phía sau lấy ra phiền phức.”
Hắn chính là ỷ vào Điền Chính Quốc dễ tính, nếu đổi thành nghệ sĩ khác, không một ai có khả năng chấp nhận trợ lý không có quy củ như vậy.
Điền Chính Quốc quả thật không nổi nóng, chỉ là nhìn hắn, trái lại có chút xấu hổ nói: “Nhưng cái đó là cho cậu, tôi không cần dùng.”
Trịnh Hạo Thạc: “…”
Điền Chính Quốc lại ngượng ngùng: “Vốn định tặng ngay ngày lễ, hôm nay đã qua ngày 3 rồi, không đưa nữa sẽ hết lễ.”
Trịnh Hạo Thạc: “… Trung thu anh cho tôi hai hộp bánh trung thu Mỹ Tâm [2], công ty cũng đã phát quà.”
[2] Một thương hiệu bánh nổi tiếng ở TQ
Điền Chính Quốc nói: “Bánh Trung thu là quà lễ Trung thu, cái này là Quốc khánh, quà công ty là của công ty. Aiz, mấy ngày này mọi người vốn được nghỉ ngơi, cậu còn phải tăng ca với tôi, tôi biểu hiện không tốt làm hại cậu bị chị Linh Linh mắng một trận.”
Trịnh Hạo Thạc vội nói: “Không sao, Chính Quốc ca, thật sự không cần.”
Điền Chính Quốc nói: “Cậu đừng khách khí với tôi, tôi suy nghĩ không biết tặng cậu cái gì mới thích hợp, đột nhiên nhớ tới lần trước cậu nói ba cậu chạy xe cả ngày, lúc về dùng cái này ngâm chân, vừa thư giãn vừa chăm sóc sức khoẻ, cái này so với mấy món khác còn có ích hơn, mẹ cậu cũng có thể dùng, chỉ là người có huyết áp cao với bệnh tim không thể dùng nhiều, hai người bọn họ có bị bệnh này không?”
Trịnh Hạo Thạc: “…”
Điền Chính Quốc ánh mắt chân thành nhìn hắn.
Trong mắt của hắn ngấn lệ.
Điền Chính Quốc nhất thời tay chân luống cuống: “Sao vậy? Trong nhà có chuyện gì sao? Đúng rồi, không thấy cậu nhắc tới mẹ, cậu cũng… cũng không có mẹ sao?”
Trịnh Hạo Thạc dùng tay áo dụi mắt một cái, nói: “Không phải, mẹ tôi vẫn khỏe, huyết áp không cao, không mắc bệnh tim, ba tôi cũng không bị bệnh gì.”
Điền Chính Quốc yên lòng, không hiểu hỏi: “Vậy cậu khóc cái gì hả?”
Trịnh Hạo Thạc: “…”
Hắn nói: “Chính Quốc ca… Táo giá 18, tôi nhất thời quên mất, mua luôn rồi.”
Điền Chính Quốc biết hắn cố ý nói lảng sang chuyện khác, nhưng vẫn không nhịn được cau mày nói: “Cậu mua bao nhiêu?”
Trịnh Hạo Thạc hít hít cái mũi nói: “50 tệ.” (~167.600 VNĐ)
Điền Chính Quốc quay đầu lại nhìn túi hoa quả trên băng ghế sau, một lát sau quay đầu lại, đau lòng nói: “Ông trời ơi.”
Trịnh Hạo Thạc cười toe toét, nghĩ thầm, sao lại có người như vậy, ngốc như vậy mà lại tốt như thế.
Buổi tối cơm nước xong, Điền Chính Quốc bưng dĩa trái cây ra, cùng Kim Thái Hanh ngồi trên ghế sô pha, nhìn anh chơi trò Tiêu Tiêu Vui Vẻ [3], thỉnh thoảng đút cho anh ăn miếng táo.
Chơi một cửa mãi không qua, Kim Thái Hanh hơi buồn bực, ngẩng đầu lên hỏi: “Sao chỉ cho anh ăn táo?”
Điền Chính Quốc chới chớp mắt mong chờ: “Ăn ngon không?”
Kim Thái Hanh nói: “Cũng được, nhưng anh muốn ăn nho.”
Điền Chính Quốc lại cắm một miếng táo khác cho anh, nói: “Anh ăn táo trước đã rồi hãy ăn cái khác sau, lát nữa bị oxy hóa thì ăn không ngon.”
Kim Thái Hanh không hiểu, “Sao em không ăn? Bỏ thuốc anh sao? Táo độc của Bạch Tuyết?”
Điền Chính Quốc mặt tiếc của: “6 trái mà 50 tệ, em nhịn.”
Kim Thái Hanh: “…”
Kỳ nghỉ Quốc khánh vừa qua, phim thần tượng Điền Chính Quốc diễn vai nam thứ cũng khai máy.
Phim này chuyển thể từ một bộ truyện võng du ngôn tình rất Hot trên mạng, người người đều thích vai nữ chính Mary Sue. Điền Chính Quốc đọc qua kịch bản, lại xem nguyên tác, vai của cậu là người thừa kế tập đoàn, thời thời khắc khắc tỏa ra khí thế “Ông đây có tiền tụi bây nhìn cái gì”, mở miệng ngậm miệng toàn là “Anh muốn để cho cả Tần gia / Công ty / Giới thương trường / Bắc Kinh / Thế giới đều biết em là người của Tần Thư Hào anh.” Song, cuối cùng nữ chính lại thuộc về bạn tốt của hắn, hơn nữa bạn tốt kia cũng là bá đạo tổng tài, so với Tần Thư Hào hắn còn hơn bội phần.
Diễn viên đóng vai nam chính là Nhạc Ninh Vũ, Điền Chính Quốc lúc quay chương trình thực tế là thành viên cố định còn hắn là khách mời, hai người quen nhau nhưng không thân thiết gì.
Nhạc Ninh Vũ là một bá đạo tổng tài chuyên nghiệp, rất nổi, chỉ là vết nhơ cũng không ít, lúc mới debut gây tai nạn giao thông bỏ trốn, sau đó cùng bạn gái trong giới tuyên bố yêu đương show ân ái, còn chưa tới một tuần đã bị chụp lén ảnh đến CLB đêm tầm hoan, bẽ mặt vang dội.
Điền Chính Quốc không thích gã.
Nhạc Ninh Vũ ngược lại rất chào đón cậu, luôn chủ động tiếp cận cậu.
“Điền Chính Quốc, tôi bảo trợ lý đi mua đồ uống, cậu muốn uống gì?”
“Điền Chính Quốc, cậu thấy tôi nhuộm tóc màu này đẹp không?”
“Điền Chính Quốc, lát nữa kết thúc công việc cùng đi uống đi?”
“Điền Chính Quốc…”
“Điền Chính Quốc…”
Điền Chính Quốc bị gã quấn đến không biết phải làm sao, lại không biết cách từ chối, đành cố gắng xã giao với gã.
Mãi đến khi Nhạc Ninh Vũ liên tục hai lần nửa đêm gọi điện thoại tới, Kim Thái Hanh cảm thấy không ổn, cáu giận nói: “Muốn gì đây?”
Điền Chính Quốc nói: “Gã nói cùng em vừa gặp mà như đã quen, muốn làm bạn tốt.”
Kim Thái Hanh nói: “Phi!”
Điền Chính Quốc: “…”
Kim Thái Hanh cực kỳ khó chịu, “Em đừng để ý gã, anh thấy tên này chẳng tốt lành gì.”
Điền Chính Quốc rầu rĩ nói: “Mọi người đều là đồng nghiệp, gã đến nói chuyện với em, em không để ý tới cũng không được. Hơn nữa gã nổi hơn em, có ý đồ gì với em chứ?”
Kim Thái Hanh quả thực muốn bùng phát, nói: “Chuyên nửa đêm gọi điện thoại còn có ý đồ gì nữa?! Em bị ngu sao? !”
Điền Chính Quốc: “… Đúng đấy.”
Kim Thái Hanh hết cáu nổi.
Lúc hắn và Điền Chính Quốc mới quen, đã hai lần gặp được cảnh Điền Chính Quốc bị người quấy rối, một là cặn bã biên đạo của đài truyền hình, hai là kẻ bỉ ổi vô tình gặp trong quán bar. Điền Chính Quốc lớn lên đẹp trai, dễ tính, người lại ngốc vô cùng, kẻ có lòng dạ khó lường sẽ cảm thấy không chiếm tiện nghi của cậu thì rất phí.
Phải làm sao đây, nếu có thể đem cậu cất vào trong túi áo, mang theo bên người cả ngày là tốt rồi.
. : .
[text_hash] => a567c42b
)