[TaeKook] ĐIỀN TIÊN SINH luôn không vui-Từ Từ Đồ CHI – Chương 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[TaeKook] ĐIỀN TIÊN SINH luôn không vui-Từ Từ Đồ CHI - Chương 10

Array
(
[text] =>

Xem hạn dùng voucher, cuối cùng cũng không thể mời Suga, Điền Chính Quốc nói với Kim Thái Hanh rằng Tác Duyệt muốn gặp anh, Kim Thái Hanh sảng khoái đồng ý.

Cũng ngay ngày Quốc khánh, Tác Kiến Quốc phải tham gia tiệc trà quốc khánh thành phố, phải ở nhà một mình Tác Duyệt liền hẹn Điền Chính Quốc gặp mặt ngay đêm đó.

“Bộ này?” Điền Chính Quốc phối một bộ cầm yếm thử ở trước ngực, “So với bộ hồi nãy được hơn không?”

Kim Thái Hanh nói: “Cũng được, còn bộ nào khác không?”

Điền Chính Quốc xoay người mò tìm trong tủ quần áo, lại phối một bộ cho anh xem.

Kim Thái Hanh nâng cằm, kén chọn nói: “Hình như bộ đầu tiên được nhất.”

Điền Chính Quốc không thể làm gì khác là lại lôi bộ thứ nhất ra, nói: “Thật ra anh mặc cái gì cũng đẹp mà, Tác Duyệt nhìn ảnh cũng nói anh rất đẹp trai, anh không cần lo lắng chuyện này.”

Kim Thái Hanh lại nói: “Lần đầu tiên gặp người nhà em, để lại ấn tượng tốt rất quan trọng. Hay là mặc cái áo khoác lúc nãy, phối với cái quần tối màu kia?”

Điền Chính Quốc nhìn đồng hồ trên tay, không chịu nổi nói: “Không được, anh còn rề rà nữa là chúng ta trễ đó, hôm nay chắc chắn sẽ kẹt xe.”

Kim Thái Hanh nhìn trái nhìn phải, cuối cùng quyết định: “Vẫn là bộ thứ nhất tốt hơn, làm chân anh dài ra.”

Cuối cùng cũng thay xong quần áo, Điền Chính Quốc đem theo quà Kim Thái Hanh tặng cho Tác Duyệt, thay giày, đứng ở cửa trước thúc giục: “Anh đang làm gì đó? Nhanh lên đi! Thật sự trễ lắm rồi!”

Kim Thái Hanh ở trong phòng vệ sinh nói: “Em nhấn nút thang máy trước đi, anh lập tức tới ngay.”

Điền Chính Quốc không thể làm gì khác đành đi ra ngoài ấn thang máy, tay sờ vào trong túi, chết, quên lấy di động rồi, liền xoay người trở lại, đẩy cửa ra đúng lúc nhìn thấy Kim Thái Hanh cúi người mang giày.

Điền Chính Quốc: “…”

Kim Thái Hanh: “…”

Điền Chính Quốc nói: “Đó là miếng lót đế tăng chiều cao phải không?”

Kim Thái Hanh: “…”

Điền Chính Quốc cầm di động cất vào túi, nói: “Anh nhanh lên đi, thang máy sắp tới rồi.”

Hai người sóng vai đứng trong thang máy, yên lặng không nói.

Mãi cho đến khi xuống lầu, Kim Thái Hanh lái xe, Điền Chính Quốc ngồi ghế phó lái vẫn không hé nửa lời.

Kim Thái Hanh nhịn hết nỗi nói trước: “Không muốn nói gì sao?”

Điền Chính Quốc: “…”

Kim Thái Hanh khó thở nói: “Vốn không muốn bị em nhìn thấy, em nói tự dưng em quay lại làm gì chứ.”

Điền Chính Quốc rụt cổ một cái, nói: “Xin lỗi, em không cố ý.”

Kim Thái Hanh: “…”

Điền Chính Quốc nói: “Em cũng không phải cố ý cao hơn anh.”

Kim Thái Hanh nói: “Anh đâu có trách em!”

Điền Chính Quốc nhìn anh, nói: “Anh không giận chứ?”

Kim Thái Hanh hít thở sâu mấy cái, “Không có, sao phải giận?”

Điền Chính Quốc nói: “Vậy…em có thể cười cái được không?”

Kim Thái Hanh: “… Buồn cười lắm sao?”

Điền Chính Quốc vô cùng thành thật: “Thái Hanh, anh rất đáng yêu.”

Kim Thái Hanh: “…”

Đã mất mặt rồi thôi cho mất luôn: “Cười đi.”

Điền Chính Quốc cao hơn hắn 3 cm, nhưng bả vai hắn rộng hơn Điền Chính Quốc, nếu không đứng cùng một chỗ kỳ thực cũng khó nhận ra.

Nhưng hắn lại để ý.

Nhất là khi gặp mặt em gái Điền Chính Quốc, hắn không muốn mình nhìn thấp hơn Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc cũng không cười quá đáng, chỉ cười tủm tỉm lộ ra lúm đồng tiền, nhưng lại cười rất lâu, lúc đến cửa tiệm còn chưa dứt.

Kim Thái Hanh dừng xe xong, bấu eo Điền Chính Quốc một cái, tức giận nói: “Không cho cười nữa!”

Điền Chính Quốc quay đầu nhìn anh, cười nói: “Em không nhịn được ha ha ha.”

Kim Thái Hanh: “…”

Điền Chính Quốc nhìn xung quanh bốn bề vắng lặng, trời đã tối, chỗ đỗ xe bên này cũng không có đèn chiếu sáng, cậu yên tâm ôm lấy Kim Thái Hanh, nói: “Kim Thái Hanh, em rất thích anh!”

Kim Thái Hanh chịu mất mặt cả đoạn đường cuối cùng cũng vơi đi, biệt nữu nói: “Em đừng hiểu lầm, trước đây không có dùng, hôm nay là lần đầu tiên, sau này cũng không dùng nữa.”

Điền Chính Quốc cười ha ha: “Không sao, anh xài đi, em sẽ không nói cho người khác biết.”

Kim Thái Hanh: “… Không cho cười! Cũng không cho nói! Nếu không anh liền ở đây bóp vếu em!”

Điền Chính Quốc ngẩn ra, hoảng sợ dùng hai tay che ngực.

Kim Thái Hanh ôm lấy cậu hun một cái thật mạnh.

Nhà hàng đồ nhật này là của một người bạn Kim Thái Hanh mở, hắn đưa Điền Chính Quốc tới mấy lần, đã là khách quen, đã sớm đặt phòng, quản lý và nhân viên cũng sẽ không vây xem Điền Chính Quốc.

Một bữa ăn, Tác Duyệt đối với Kim Thái Hanh ấn tượng không tệ, lúc hắn đi vệ sinh, Tác Duyệt nói với Điền Chính Quốc: “Không tệ nha, người thật còn đẹp hơn trong ảnh nhiều.”

Điền Chính Quốc khiêm tốn nói: “Đâu có đâu có.”

Tác Duyệt cười nói: “Xem ra cũng là người đáng tin, nhìn ánh mắt anh ngập tràn tình yêu như vậy, về nhà em có thể nói lại với ba để ba yên tâm rồi.”

Điền Chính Quốc ngoài ý muốn nói: “Em nói với ba?”

Tác Duyệt nói: “Đương nhiên, là ba bảo em thay ba xem mặt trước, lỡ như không phải người tốt lành gì thì nhanh chóng cứu anh ra, ba cứ cả ngày lo lắng anh bị người ta lừa gạt.”

Điền Chính Quốc cảm khái nói: “Ba bận như vậy, còn nhớ chuyện nhỏ nhặt này của anh.”

Tác Duyệt trừng cậu nói: “Đại sự cả đời mà là chuyện nhỏ sao? Bộ anh cũng sẽ yên tâm khi em tùy tiện lấy chồng hả?”

Điền Chính Quốc nghi ngờ nói: “Đương nhiên không được, không lẽ em đang yêu đương? Lo tập trung học đi, em còn phải thi nghiên đó.”

Tác Duyệt bất đắc dĩ thở dài, nói: “Em đã 21 rồi, anh với ba cứ coi em như con nít 11 tuổi. Yên tâm, lý tưởng của em là tương lai đến Âu Châu làm đại sứ ngoại giao, trở thành nữ thần ngoại giao của Âu Châu Đại Lục Đông Phương, khiến tất cả soái ca Anh Pháp Đức Ý phải quỳ dưới gấu váy của em, hừ hừ hừ!” Cô giơ tay làm tư thế chém xuống, “Không chừa một ai!”

Điền Chính Quốc trợn mắt ngoác mồm, không nhịn được ngồi thẳng dậy vỗ tay.

Tác Duyệt vỗ bàn ra hiệu cậu dừng lại, nói: “Cho nên anh và ba lo lắng đều là dư thừa, hiểu chưa?”

Điền Chính Quốc nói: “Hiểu rồi, nhưng mà…”

Tác Duyệt nói: “Không có nhưng nhị gì hết! Bạn trai anh không tệ, chỉ là lùn hơn anh.”

Đúng lúc Kim Thái Hanh từ bên ngoài trượt cửa ra bước vào: “…”

Tác Duyệt: “…”

Điền Chính Quốc vội nói: “Anh thích ảnh thấp hơn anh.”

Kim Thái Hanh cảm thấy đầu gối hơi đau, lại ân ẩn chút ngọt ngào.

Lớp diễn xuất còn 2 tiết nữa là Điền Chính Quốc có thể kết thúc khóa học, cậu cảm thấy bản thân hình như có chút tiến bộ, nhưng không nhiều lắm.

Lúc Lý Linh Linh hỏi cậu, cậu thành thật nói: “Tôi thật sự không có thiên phú diễn xuất, khả năng chỉ tới đó, tiền công ty tiêu trên người tôi không đáng.”

Lý Linh Linh cũng không để ý, chỉ nói: “Không sao, quay phim thần tượng chính là để hút fan nhỏ tuổi, cậu cứ thể hiện cái đẹp trai lai láng của mình là được.”

Điền Chính Quốc gật gật đầu, nói: “Tôi biết.”

Lý Linh Linh không ngờ lần này giao tiếp thuận lợi như vậy, do dự hỏi: “Cậu biết cái gì?”

Điền Chính Quốc nói: “Nhân lúc còn trẻ còn có chút sắc đẹp, nhanh chóng kiếm tiền.”

Lý Linh Linh: “…”

Cô gào thét lên: “Công việc của anh là tập trung vào chương trình thực tế và show giải trí! Cái gì mà nhân lúc còn trẻ còn sắc đẹp nhanh chóng kiếm tiền! Bộ anh cho rằng anh đi bán thân hả! Anh hai anh là thần tượng là nghệ sĩ đó! Làm ơn tích cực một chút có được hay không!”

Điền Chính Quốc bị cô rống đến mờ mịt, hồi lâu mới nói: “Nghệ sĩ cũng là bán thân mà.”

Lý Linh Linh bị cậu chọc tức đến thở không nỗi, lo lắng nhìn cậu chằm chằm, gọi Trịnh Hạo Thạc vào dạy bảo một trận: “Ngoại trừ chiếu cố sinh hoạt của nghệ sĩ, còn phải truyền năng lượng cho nghệ sĩ, cậu cả ngày truyền giáo tư tưởng gì cho cậu ta? Trước đây chỉ có chút ngớ ngẩn, hiện tại vừa ngớ ngẩn vừa không tiến bộ! Cậu mau nói cậu đã làm những gì?”

Trịnh Hạo Thạc: “…”

“Chị Linh Linh.” Điền Chính Quốc không nhìn nổi, nói “Hạo Thạc rất có năng lượng.”

Lý Linh Linh trừng cậu.

Điền Chính Quốc nói: “Đó là bạn trai tôi nói, tôi đồng ý với anh ấy năm 35 tuổi sẽ giải nghệ.”

Lý Linh Linh: “… Sau đó làm gì?”

Điền Chính Quốc hơi đỏ mặt, lắp bắp nói: “Chính là, chính là kết…kết hôn và vân vân.”

Lý Linh Linh và Trịnh Hạo Thạc cùng choáng váng.

Lý Linh Linh giận dữ nói: “Trịnh Hạo Thạc! Bộ cậu bị sao chổi ám sao! ? Tại sao cậu đi với ai cũng dính phải chuyện này? !” (Hời trước Hobi là trợ lý của Joon xong Joon vs Jin cũng kết hôn =)) anh Joon ra riêng lập cty quản lí cho ảnh vs Jin luôn)

Trịnh Hạo Thạc: “…”

Điền Chính Quốc: “… Cái gì?”

Không lâu sau đó, trong lúc cậu đi thang máy gặp được Kim Nam Tuấn cùng với người thần bí ở cùng Kim Nam Tuấn lầu trên, mới chợt hiểu ra ý nghĩa thâm sâu trong câu nói của Lý Linh Linh.

Trịnh Hạo Thạc, một THẲNG NAM chữ in hoa, cũng xứng với cái danh nam thần hút gay.

. : .

[text_hash] => 7a618d31
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.