[SANRI] Căn phòng – Chap 7 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[SANRI] Căn phòng - Chap 7

Array
(
[text] =>

Phòng 09 – Ngày 4 – 32 Điểm.

“Chuẩn bị xong chưa?”

Santa cuối cùng cũng sửa sang xong quần áo trên người — rõ ràng chỉ là một chiếc áo phông — đặt hai tay lên đầu gối, duỗi thẳng lưng, nở một nụ cười, khẽ gật đầu với đạo diễn.

Nhân viên bên cạnh lập tức đưa ra một tấm bảng. Santa cảm giác như mình có thể nghe thấy những âm thanh nhỏ vụn khi thu phóng ống kính, cố gắng không suy nghĩ nhiều, chỉ mở to hai mắt nhìn đạo diễn, hồi hộp chờ đợi câu hỏi.

Đạo diễn cúi đầu lật xem tập tài liệu trong tay: “Chà … ngày thứ tư … à, cậu và Riki quen nhau như thế nào?”

Santa thở phào nhẹ nhõm. Vẫn là một câu hỏi đơn giản.

Cậu hơi ưỡn ngực, vô cùng tự tin bắt đầu trả lời: “Tôi gặp Riki vào ba năm trước trong một buổi biểu diễn của Taemin. Lúc đó anh ấy là biên đạo sư còn tôi là vũ công, mối quan hệ là làm việc chung với nhau. Lúc mới bắt đầu, mối quan hệ rất tệ, bởi vì chúng tôi có quan điểm hoàn toàn khác nhau về vũ đạo, tính cách cũng khác xa nhau, nhưng dần trở nên tốt hơn sau khi chúng tôi hiểu về nhau. Sau này cùng nhau — “

Santa chợt giật mình khi thấy vị đạo diễn đột nhiên ngẩng đầu lên lộ ra ánh mắt khác thường. Đạo diễn không nói lời nào, cậu cảm thấy có chút bất an, muốn tiếp tục câu chuyện khi nãy đang kể dở, chợt cảm thấy mọi người xung quanh đều giống nhau, đang nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt kỳ lạ. Những ánh mắt kia khiến cậu có chút rùng mình.

“Xin hỏi, tôi có nói gì không thích hợp không?” Cậu thận trọng hỏi.

“Santa-kun, cậu có rất nhiều điều muốn nói sao?”

Santa lại sững sờ lần nữa, “Không…”

“Cậu nôn nóng muốn nói điều gì?”

Khuôn mặt vô hồn của đạo diễn đột nhiên lại gần, Santa sợ đến mức ngã ngửa, té xuống dưới đất. Cậu định đứng dậy bỏ chạy, nhưng người trước mặt đột nhiên thay đổi hình dạng. Cậu nhìn chằm chằm vào Lưu Chương khi hắn bước qua chiếc ghế nhựa với nụ cười toe toét, ngồi xuống trước mặt cậu, sau đó lớn tiếng hỏi: “Santa, anh có cảm thấy Riki- sensei dễ thương không?”

“Dễ… thương… ?”

“Nè, quả nhiên rất dễ thương đi, Riki- sensei.”

Nhìn thấy vẻ mặt quen thuộc của thằng bạn, Santa bất giác thả lỏng, khóe miệng nở nụ cười: “Đúng vậy, Riki-kun thực sự rất đáng yêu. Sẽ khiến người ta cảm thấy không bảo vệ anh ấy thì không được —”

Lưu Chương đột nhiên cau mày ngắt lời cậu: “Anh thật sự nghĩ như vậy sao?”

Santa sững sờ, còn chưa kịp phản ứng, lại cảm thấy có người vỗ vào vai mình. Cậu quay đầu lại, nhìn thấy Vu Dương nét mặt mang vẻ không đành. Cậu lại nhìn Lưu Chương thì phát hiện hắn đã biến mất, Vu Dương cũng biến mất. Cậu vẫn đang nhìn xung quanh, bỗng phát hiện xung quanh xuất hiện rất nhiều người mà mình quen biết, từ người thân, bạn bè, đến cả những người mới chỉ gặp một lần … Tất cả đều giống nhau nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ.

Santa đột ngột mở mắt. Trên rèm cửa sổ, một khối sáng vuông vắn được phản chiếu trên màn hình. Tiếng ngáy của Riki vẫn tiếp tục.

Lại là một ngày mới. Santa nhìn thấy đèn xanh trong phòng trao đổi, có lẽ bữa sáng đã được chuyển đến. Họ đã ngủ bao lâu rồi? Cậu nhìn sang bên cạnh, Riki đang nằm nghiêng quay lưng về phía cậu, cuộn người như quả bóng trong chiếc chăn bông, có vẻ như đang ngủ rất say. Santa chợt nhận ra đây là lần đầu tiên cậu dậy sớm hơn Riki trong nhiều ngày qua. Bình thường khi mở mắt hoặc là thấy hình bóng đang ngẩn người của Riki, hoặc là chờ một lúc sẽ thấy Riki với khuôn mặt ẩm ướt từ phòng tắm bước ra. Tỉnh dậy xoay người nhìn thấy mái tóc bông xù như cái tổ của Riki thì đây vẫn là lần đầu tiên. Santa nghiêng đầu nhìn anh, với một loại xung động không thể giải thích được muốn chìa tay ra trêu chọc.

Đoạn giấc mơ sót lại bất chợt lướt qua tâm trí. Dễ thương? Từ này hiện ra trong đầu cậu mà chẳng rõ lý do, Santa bỗng ngẩn ngơ.

Cậu đột nhiên có chút không hiểu nổi bản thân đang nghĩ gì. Như thể có một Santa khác trong cơ thể, mang theo sự căng thẳng đối phó với bên ngoài, đang che giấu ấp ủ thứ gì đó.

Santa lắc đầu, đem những suy nghĩ vô cớ trút bỏ ra khỏi đầu.

🥨

Santa cử động cánh tay của mình trước gương, thử dùng một chút lực. Cơ bắp săn chắc căng phồng như mong đợi, vẫn dễ thấy vết kim ngoan ngoan nằm trên da. Tốt quá rồi, hôm nay làm chủ đề về vết thương trầy xước thì hoàn toàn ổn.

Riki đang nằm trên giường xem TV, thấy Santa đang rất phấn khích không thể giải thích được, nghi hoặc liếc nhìn cậu. Santa đi tới, đứng trước TV, chỉ vào máy tính bảng nói: “Muốn xem chủ đề không ạ?”

Riki nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào Santa, như thể đang xem xét vấn đề này một cách nghiêm túc. Santa không hiểu gì, cũng nghiêng đầu nhìn anh. Riki cau mày, phất phất tay như thể có chút không kiên nhẫn: “Được rồi, chủ đề như nào cũng được, em tránh sang một bên đi.”

Santa quay đầu, mới thấy vở ba lê trên TV, “A” một tiếng, vừa nói “Xin lỗi” vừa lùi ra sau ngồi xuống giường.

“Đây là vở nhạc kịch gì?”

“Kẹp hạt dẻ.”

Santa yên lặng xem một lúc, chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu hỏi: “Riki-kun trước đây có phải từng học múa ba lê không?”

“Ừm.” Riki gật đầu, “Nhưng không quá yêu thích.”

“Riki-kun thích kiểu dancehall và kiểu thịnh hành.”

*Dancehall là loại nhạc phổ biến nhất ở Jamaica, âm điệu sẽ mang đậm chất châu Mĩ.

“Chà, quả thực vậy.” Riki cười nhẹ, đứng dậy tắt TV, “Tới đi, xem chủ đề đi.”

“Không xem ba lê nữa ạ?”

“Trước đây xem nhiều lần rồi, lúc nãy chỉ là tình cờ chuyển đến kênh này thì xem chút thôi.”

Số ngày và điểm được hiển thị trên máy tính bảng. Điểm hoàn thành chủ đề ngày hôm qua đã được cộng thêm, tô đậm viết hoa 32 điểm xuất hiện ở vị trí dễ thấy nhất trên trang chủ, như đang âm thầm thúc giục. Xem đến đây liền không nhịn được nghĩ, họ đã thực sự ra sức làm việc cho đến bây giờ. Hôm nay hoàn thành một chủ đề nữa, sẽ là 42 điểm, vẫn còn sáu ngày nữa, hoàn thành sáu lần nữa liền có thể rời đi.

Bất tri bất giác cả hai không còn nuôi hy vọng được “giải cứu”. Từ lúc bắt đầu còn tưởng rằng chỉ giây lát sẽ có một đội cảnh sát xông tới, sau này mới thấy nói không chừng mở mắt ra liền rời khỏi phòng rồi, cho đến hiện tại, mỗi ngày họ chỉ biết im lặng cầu nguyện lúc mở máy tính bảng xem nội dung mới.

Vẫn hy vọng Sáng Tạo Doanh có thể chờ họ, Santa trầm ngâm suy nghĩ.

Riki và Santa nhìn nhau, thở dài, bấm vào để kiểm tra chủ đề.

Người tham gia A: Uno Santa

Người tham gia B: Chikada Rikimaru

Vui lòng chọn một trong các chủ đề sau. Nhấp vào chủ đề để tìm hiểu thêm về các yêu cầu chi tiết.

Chủ đề 1: A đeo các đạo cụ được chỉ định cho B. Sau đó, dùng miệng kích thích dương vật của B cho đến khi xuất tinh.

Chủ đề 2: B gây ra vết thương ít nhất là 70mm * 5mm trên cơ thể A.

Cả hai cùng lúc nhỏ giọng chửi rủa một câu.

Thật sự luôn khiến người ta bất ngờ, có lúc sẽ thấy những chủ đề này rất dễ chọn, lúc thì sẽ giống như thế này, khiến người ta hoảng hốt đến mức không biết phải chọn cái gì. Kết quả đến cuối cùng không chỉ khiến bản thân đau đớn khi nhận chủ đề, mà còn phải bối rối đến khó xử khi đối mặt, đến cuối cùng vẫn là không thể thôi đau khổ mà lựa chọn những đớn đau.

Nhưng mọi thứ đều hợp lý. Hôm qua dùng tay thì hôm nay dùng miệng là lẽ tự nhiên. Tiếp theo sẽ là gì? Có phải sẽ là “kích thích B bằng dương vật của A cho đến khi xuất tinh” không? Chắc chắn sẽ đến bước này đi.

Cậu tuyệt đối sẽ không làm loại chuyện này với bạn bè của mình. Đến giờ đã là quá lắm rồi, cậu không thể chấp nhận việc xúc phạm bạn bè của mình đến mức như vậy. Nhưng ý chí của cậu không thể làm được gì, máy tính bảng mỗi ngày chỉ hiển thị theo lịch trình, tiếp nhận chủ đề mới một cách máy móc, đập vào màn hình một cách lạnh lùng.

Làm như thế nào? Giờ phải làm như thế nào? Phải làm gì tiếp theo? Làm thế nào mới có thể chống đỡ qua mười ngày?

Santa cảm thấy đầu đau âm ỉ.

“Hãy chọn một đi,” Riki đột ngột nói.

Santa bừng tỉnh, ngay lập tức nói: “Tay của em đã hoàn toàn lành lặn, chọn hai cũng không vấn đề —”

“Dù chọn cái nào đều là muốn người ta đau khổ,” Riki cau mày, anh ngước mắt trông vô cùng đau đớn và lo lắng trong lòng: “Nhưng anh, anh không thể làm điều đó trên người Santa, dùng dao để cắt… rút máu chỉ là một vết kim, còn vết thương này, nó quá lớn. Chủ đề một chí ít sẽ không bị thương.”

Santa chuẩn bị một đống lý do thuyết phục đột nhiên bị nén vào trong, chẳng thốt nên câu. Một lúc lâu sau, cậu nghiêm túc gật đầu, nói: “Được rồi. Nhưng mà, khi Riki-kun không chịu được, chúng ta sẽ chọn chủ đề hai.”

“Ừm.”

“Nhất định phải nói nhé?”

“Ừm, sẽ nói mà.”

[text_hash] => 2ebc8426
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.