Vài ngày trôi qua trong tình trạng ngây ngây dại dại. Cô đã không còn hy vọng xa vời rằng anh sẽ yêu thương hay mong đợi đứa bé này nữa. Chỉ cần anh không tức giận rồi muốn đem phá cái thai này đi, đã là niềm hạnh phúc lớn đối với cô rồi.
Kể từ ngày cô ở bệnh viện đại náo với anh, cô không còn gặp lại anh nữa. Dĩ nhiên, cũng không có ai dám đề cập lại chuyện bỏ đứa bé này. Mặc dù lần nào Lữ Yên cũng đảm bảo với cô rằng đứa bé trong bụng vẫn bình yên vô sự, nhưng cô vẫn không thể yên lòng được, ngược lại càng thêm lo lắng đề phòng.
Tình trạng căng thẳng tinh thần vào ban ngày đã ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng giấc ngủ vào ban đêm. Bây giờ, mỗi đêm nằm trên giường, cô chỉ có thể chợp mắt trong chốc lát rồi sẽ giật mình bật dậy, cô liên tiếp gặp phải ác mộng, cả đêm không thể an giấc.
Cô biết rõ mình cô chấp. Bởi vì khi vô số lần vuốt ve lên bụng, cô đều cảm thấy con ngày càng gầy gò, từ từ trượt ra khỏi cô. Chỉ là cô, cô luôn muốn kiên trì giữ lấy, cố gắng không cho con bỏ cô mà đi.
Cô cũng đã từng có suy nghĩ. Có phải hay chăng, nếu không có đứa bé này, cuộc sống của cô sẽ trở lại những tháng ngày hạnh phúc như khi xưa? Anh vẫn trước sau không đổi luôn thương yêu cô, mà cô cũng có thể vĩnh viễn núp dưới sự che chở của anh, sống cuộc đời thật hạnh phúc…
Nhưng mà, mỗi khi nghĩ đến điều này, bụng cô đột nhiên sẽ đau nhói, đứa bé kia, đứa bé kia đang khóc… Cô biết rõ, nó đang khóc, nó đang gọi mẹ… Nó đang gọi cô…
Làm sao cô có thể nhẫn tâm như vậy? Làm sao cô có thể tự tay vứt bỏ máu thịt của mình? Nó là con của cô, là con trai ruột của anh và cô…
Anh đã vứt bỏ nó một lần rồi, chẳng lẽ người làm mẹ như cô lại muốn vứt bỏ nó thêm một lần nữa hay sao?
Cô…
Cô muốn đứa con này, cô tuyệt đối không để bất cứ ai làm hại nó…
“Miên Miên, Sơ thiếu gia đến, con có muốn gặp cậu ấy không?” Vú Lâm đứng ở cửa phòng cẩn thận hỏi ý cô.
Cậu? Cậu đến đây sao?
Đúng rồi, cũng cính bởi vì lần đó cô ngất xỉu liền phát hiện đã mang thai, Tần Nhật Sơ cũng biết.
“Miên Miên, em…” Tần Nhật Sơ vừa bước vào vừa gọi cô. Đến khi nhìn thấy cô, hắn liền dừng bước, sửng sốt thật lâu, đi đến trước mặt cô, đỡ cho cô ngồi dậy, cơn giận bắt đầu bộc phát: “Hắn sao có thể chăm sóc em như vậy, em xem em cũng đã làm mẹ rồi, sao lại gầy yếu đến độ này được? Vú Lâm, bà cho tôi…”
“Đừng…” Cô vội vàng kéo tay Tần Nhật Sơ lại: “Không phải lỗi của bọn họ, là em không muốn ăn cơm!”
“Em…” Ngừng lại một lát, Tần Nhật Sơ chán nản hạ tay xuống: “Miên Miên, em tội gì mà phải tự làm khổ mình thế này?”
Cô lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Không khổ… Em không sợ khổ… Em sợ… Sợ… Ô ô ô… ô ô ô…” Lời chưa nói hết, người đã không nhịn được mà nước mắt tuôn trào. “Cậu nhỏ, em chỉ là… Chỉ là sợ em không thể giữ nổi đứa bé này… ô ô… Mỗi ngày trôi qua em đều cảm thấy nó đang suy yếu dần, em nỗ lực muốn ăn, muốn giữ chặt nó ở lại, nhưng mà nhưng mà… ô ô ô… Em không xứng làm mẹ, đứa bé này chắc chắn không muốn em làm mẹ nó… Chắc chắn nó muốn bỏ em mà đi…”