Sau giữa trưa, cô đang tựa vào ghế dựa trong vườn hoa nghỉ ngơi. Mới vừa uống xong canh cá diếc má Lâm hầm cho cô, cô ăn xong thỏa mãn ngáp một cái, theo ánh mặt trời trong ngày thu dịu dàng cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Kể từ sau khi mang thai, cô trở nên thích ngủ lại tham ăn, má Lâm còn cố tình không quan tâm ý vị gì mà cứ làm thức ăn cho cô, dựa vào câu một người ăn no hai người bổ, má Lâm như thề phải đem cô nuôi thành một con heo mập nho nhỏ vậy. Ngắt một vòng thịt mới xuất hiện trên bụng cô, không biết lúc anh hai trở lại có thể thất kinh hay không.
Trong lòng cô ngọt ngào nghĩ tới bộ dạng tuấn tú của người nọ, bất tri bất giác cô tự nhiên chìm vào mộng đẹp.
Không biết qua bao lâu, trong sân đột nhiên truyền đến tiếng còi xe hơi làm thức tỉnh giấc mộng của cô.
\”Miên Miên tiểu thư\” Má Lâm bước nhanh tiến lại đây, \”Thiếu gia đã trở lại.\”
Cô cả kinh, toàn bộ cảm giác buồn ngủ đều tiêu tán, cô nhanh chóng đứng dậy chạy ra bên ngoài, sau lưng vẫn vang lên thanh âm nóng nảy không thay đổi của má Lâm, \”Ai u, Tiểu Tổ Tông, cẩn thận cái bụng chứ. . . . . .\”
Còn chưa có chạy đến cửa, cô đã gặp được anh hai ở trong đại sảnh. Chỉ nửa tháng không thấy, anh hai giống như gầy đi, nhưng mà trong mắt người tình cũng là Tây Thi, ở trong mắt cô anh hai vẫn là người đàn ông anh tuấn nhất .
Trong lòng ấm áp, cô phi thân nhào tới trong ngực anh hai, \”Anh hai. . . . . . Anh đã trở lại à?\”
Anh hai giang hai cánh tay, vững vàng tiếp được cô, \”Rất nhớ anh sao? Qủa bóng nhỏ?\” ngón tay dài của anh hai nâng lên cằm của cô, tròng mắt đen vững vàng nhìn chằm chằm cô, mặt chế nhạo cười nói.
Cô xấu hổ gật đầu một cái, lại vào trong ngực anh hai mà cọ đầu.
\”Đúng rồi. . . . . .\” Như vừa nhớ tới cái gì đó, cô từ trong ngực anh hai ngẩng đầu lên, giọng mang vẻ thần bí mà cười nói: \”Anh hai, em có chuyện muốn nói cho anh biết.\”
Anh hai vững vàng ôm lấy cô đi lên lầu, \”Có chuyện gì muốn nói cho anh biết sao? Nhìn em cái người này bộ dạng rất vui vẻ nha.\”
Cô nhẹ nhàng tiến tới bên tai anh hai khẽ nói: \”Anh hai, em có bảo bảo.\” Cô vui sướng hài lòng tuyên bố cái tin tức tốt thế này.
Anh hai nghe vậy sửng sốt, thật lâu cũng không có nói chuyện, chỉ là hai tay đang ôm lấy cô đã chặt lại càng thêm chặt, anh hai khoá lấy vòng eo làm cô có chút hơi đau đớn.
\”Anh hai. . . . . . Anh không vui sao?\” Phản ứng của anh hai thật quá xa ngoài dự đoán của cô, không giống như vui vẻ trong tưởng tượng, ngược lại còn mơ hồ có chút tức giận có chút lo lắng.
Anh hai không trả lời cô…, chỉ là ôm cô từ từ đi tới phòng ngủ, sau đó nhẹ nhàng đặt cô ở trên giường, chính mình ngồi vào bên cạnh, lẳng lặng đốt lên một điếu thuốc.
Bộ dạng anh hai trầm mặc làm cho lòng cô sinh bất an. Kéo tay anh hai, cô có chút gấp gáp, \”Anh hai, anh làm sao vậy? Không vui sao?\” Không vui vì cô có Bảo Bảo sao, anh hai không thích tiểu bảo bối đột ngột đến này sao?