Bạc Ảnh Quân nheo mắt nhìn người trên khung hình , giọng nói của cậu vừa ngọt vừa mềm lại có chút nghẹn ngào vì khóc giống như làm nũng chẳng khác nào chiếc lông vũ mềm mại tinh tế nhất vờn qua vờn lại khiến lòng hắn cũng muốn mềm nhũn rồi . Gương mắt lạnh nhạt của nam nhân giờ khắc này đều là một vẻ ôn nhu thâm tình . Quả thật , cả một tuần qua mỗi người đều bận đến không thể thở , hắn thì chìm trong đống văn kiện tài liệu rồi hợp đồng , giao lưu đối tác đủ kiểu , còn cậu thì lại phải tham gia hết show này đến show khác , thời gian nào cũng đã dành ra để nghiên cứu kịch bản , quay phim .
Nhiều lúc , cũng chỉ kịp nhắn cho nhau vài ba câu , may ra tranh thủ giờ nghỉ gọi được một chút , đến lúc cả hai đều hoàn thành công việc của một ngày hầu hết đã sang ngày thứ hai rồi , người này lại sợ người kia mệt nên đành ra , cũng chẳng mấy khi được hỏi thăm nhau được nhiều . Đối với mấy người đang trong thời kì yêu đương nồng nhiệt như cậu với hắn , thì một ngày không gặp chẳng khác nào ba thu chứ đừng nói đến việc hơn hai năm rồi cậu cùng nam nhân chỉ có thể hằng ngày nói chuyện với nhau qua màn hình điện thoại , một chút cũng không thể thỏa đi nỗi nhớ nhung cuộn trào trong lòng . Dạ Nguyệt là vậy , Bạc Ảnh Quân cũng thế .
Mấy năm nay , Dạ Nguyệt một thân một mình dấn thân vào giới giải trí đầy khốc liệt , miệng lưỡi người đời cay độc , trong cái giới hoa ngữ này thậm chí còn có thể dìm chết cả một con người . Ai tiếp xúc qua với cậu thì đều nói rằng cậu chính là một mỹ nhân thanh cao , có thể ngắm nhưng không thể chạm cũng không thể lại gần . Dặm mắm thêm muối một chút thì chính là nói cậu ngạo mạn khó ưa , ỷ vào việc cậu được săn đón mà không coi ai ra gì . Nói thật , họ nói cũng không sai , nhưng không phải là cậu kiêu ngạo hay khinh ai cả , mà vì tính cách cậu vốn như vậy , ngoại trừ những người đặc biệt thân , thì đối với ai cậu cũng là một mặt nhìn thì hòa ái lịch thiệp nhưng lại lạnh nhạt xa cách , tất cả cũng chỉ là mối quan hệ xã giao đơn giản .
Cũng có một đoạn thời gian , cậu được rất nhiều người theo đuổi , hằng ngày đến đưa hoa đưa quà , không cần nói cũng biết đấy là của mấy vị đại gia kim chủ nào đó , hay mấy minh tinh rảnh rỗi sinh nông nỗi , không nói , còn thực sự tưởng cậu chính là loại bán thân để trèo cao , chính vì mấy cái này mới khiến sự nghiệp cậu lúc đó lên xuống thất thường , ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống sinh hoạt của cậu . Điều này khiến một người vốn bình tĩnh điềm đạm như cậu ức không chịu nổi , trực tiếp gửi đơn kiện một vài kẻ phiền phức rồi ấm ức đi cáo trạng với lão công . Và hiển nhiên , nó chọc đến vảy ngược của sự chiếm hữu cùng độ ân sủng lão bà của Bạc Ảnh Quân , ngay hôm sau hắn liền cho người dẹp loạn đưa mọi thứ về quy củ bằng một \’ thế lực giấu tên thần kì \’ khiến mọi người lập tức tỉnh ngộ , Dạ minh tinh không thể chọc .
Nhưng không một ai biết rằng , cậu như vậy cũng chỉ là với người ngoài không quan trọng , thực chất , cậu luôn có một ngoại lệ đặc biệt , nam nhân trong mắt cậu lúc này , chính là ngoại lệ đặc biệt ấy . Đối với hắn , cậu hoàn toàn là tình yêu và sự ỷ lại , bông sen trắng thanh lãnh như cậu cũng chỉ để mình hắn hưởng thụ , cũng chỉ nở rộ vì mình hắn . Chẳng qua , sự hiện diện về Bạc Ảnh Quân vẫn chưa thể để ai biết , cũng vì điều này mà nhiều người đồn rằng cậu có một kim chủ quyền lực không dễ chọc chút nào, người kim chủ này cũng rất cưng chiều cậu , cậu hoàn toàn không phủ nhận , thậm chí còn vui vẻ ra mặt khiến suy đoán của họ càng thêm phần chắc nịch , nhưng những ai mập mờ hiểu chuyện cũng chỉ có vài người xung quanh như trợ lý hay những người trong phòng lm việc của cậu . Đến cả Tiêu phụ mẫu căn bản cũng không hề biết mối quan hệ này giữa cậu và hắn …