Rượu Và Hoa – Quân Và Nguyệt . – Chương 1. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Rượu Và Hoa – Quân Và Nguyệt . - Chương 1.

Nam Ninh – Quảng Tây – Trung Quốc .

Ngày 28 – 3 – 2080 .

      \”Cộp cộp \” 

          Trên hành lang đêm khuya , không bóng người , không tiếng động , tiếng của giày tây đi trên nền đá hoa càng trở nên rõ ràng , vang vọng cả không gian tịch mịch . Một nam nhân cao gầy khoác trên mình bộ vest xám ánh lên màu bạc của kim tuyến . Gương mặt góc cạnh chìm vào trong bóng tối nhưng không thể làm mờ đi làn da trắng nõn , thậm chí còn bị làn da của người này phản ngược lại như phản chiếu bóng đèn đi trong đêm . Nam nhân theo hành lang đi một đường về phía căn phòng cuối cùng trong góc khuất , cậu ta ngước nhìn vào bên trong phòng qua ô cửa kính nhỏ  . Cậu ta giơ tay , mở cửa bước vào . Trong căn phòng bệnh , một người đàn ông trung niên sắc mặt nhợt nhạt nằm bất động trên giường , trên người  có rất nhiều những sợi dây nối với máy móc , ở đầu giường truyền đến từng tiếng động nhỏ của máy đo nhịp tim đang không ổn định , cho thấy , người đàn ông này cũng có thể sống được lâu nữa . Nhưng căn bản , có lẽ cũng chẳng cần đợi đến lúc ấy , vì  nam nhân đang đứng nhìn ông ta bằng ánh mắt thù hận kia sẽ chẳng để ông ta sống đến ngày mai . Và quả nhiên , nam nhân gượng cười một tiếng đầy thống khổ nhưng còn mang theo sự điên dại khó nói , ngay giây sau đó , bàn tay được bọc trong bao tay màu đen dứt khoát dựt đứt ống thở đang cố gắng duy trì sự sống cho lão  . Ông ta đột nhiên bị cướp đi cái để bám trụ cuối cùng , cả người  giật nảy , gương mặt thống khổ nhễ nhại mồ côi liên tục kêu ú ớ . Căn phòng yên tĩnh bỗng có tiếng động khiến con người ta không khỏi có chút khó chịu , nam nhân hơi nhăn mày , chậc một tiếng . 

    – Sao lão già này đến lúc chết rồi cũng khiến người ta tức giận như vậy …

      Giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng bạc tình của nam nhân làm người ta chỉ nghe thôi cũng phải cảm thấy có chút lạnh . Thế nhưng ,  cũng chẳng cần phải để anh ta đợi lâu , người đàn ông đó co giật mình hai cái rồi trở nên bất động , tắt thở , chết . Không gian cũng lắng xuống , nam nhân trẻ tuổi cuối cùng cũng mỉm cười hài lòng , nhưng ánh mắt nhìn người đàn ông trung niên trên giường lại chưa một lúc nào tan đi hận khí . Ánh trăng bạc từ ngoài cửa chiếu vào , đâm xuyên qua lớp cửa kính và đáp trên gương mặt của nam nhân , phủ lên thi thể lạnh dần của đàn ông vừa bị sát hại mà không ai hay biết…

       \” CẮT \” 

          Tiếng hô của đạo diễn phá tan cái khoảng không tĩnh mịch âm trầm của phòng bệnh , đèn phòng được bật lên đột ngột khiến cho vài người phải đưa tay lên che mắt . Nhân viên vội vàng đi vào chỉnh sửa trang phục cho diễn viên , cũng như vòng ra đằng sau đỡ người đàn ông trung niên đang bất động trên giường ngồi dậy . Đạo diễn thân hình có chút đầy đặn đẩy gọng kính đen rồi từ từ leo xuống khỏi chiếc ghế trên thân của máy quay phim . Nam nhân trẻ tuổi liền đi tới bên đạo diễn , trên tay cầm kịch bản muốn thảo luận một chút . 

         \” Đạo diễn Trần , cảnh vừa rồi thế nào ạ \”

      Người được gọi là đạo diễn Trần – Trần Minh gật đầu khá hài lòng , ông lên tiếng bảo nhân viên ekip bên cạnh mở lại đoạn phim , sau đó chỉ vào phân cảnh vừa rồi , đáp :

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.