[Reup] Cẩu Cẩu – Phiên ngoại Lí Cảnh Ương 2 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Reup] Cẩu Cẩu - Phiên ngoại Lí Cảnh Ương 2

Tống Tuần rất thích ăn kem, trước kia mỗi ngày đều được ăn hai hộp lớn. Nhưng bây giờ thì không được nữa, Lý Thời Trữ chỉ đưa một hộp nhỏ vì sợ cậu đau bụng, không những nghiêm khắc hạn chế còn bắt đếm số lượng. 

Tống Tuần vừa ủ rũ vừa thèm ăn, hằng ngày khi lấy một hộp ra cậu đều tranh thủ lúc Lý Thời Trữ vào bếp, mở nắp từng hộp, ăn vụng một thìa rồi đậy lại. Sau đó mới cầm hộp kem nhỏ chưa bóc ra ăn trước mặt hắn.

Hắn nhìn Tống Tuần trân trọng ăn từng miếng nhỏ, trông vô cùng đáng yêu. Những lúc như vậy Lý Thời Trữ thường cúi xuống hôn mút đôi môi cậu rồi nhẹ giọng vỗ về. Tống Tuần được nước làm tới múc một thìa lớn nhét vào miệng hắn, nhưng lại tiếc rẻ nhìn chằm chằm miệng gã đàn ông như thể đã hối hận vì bón quá nhiều.

Thời Trữ không nhịn được cười, ngậm miếng kem còn chưa tan rồi nghiêng qua hôn môi với Tống Tuần. Thiếu niên như đứa trẻ được trả lại kẹo, vui sướng mút lấy đầu lưỡi của đối phương.

Sự việc bị phát giác khi Lý Cảnh Hòa về nhà, cuối tuần bé thường xuyên về ở một ngày. Cảnh Hòa ngồi trên sô pha xem ti vi cùng với mẹ, trẻ em chuộng quà vặt nên bé chạy đi lấy đồ ăn. Kết quả là mở nắp ra đã nhìn thấy kem trong hộp bị vơi gần nửa. Bé vắt chân lên chạy vào phòng bếp hỏi Lý Thời Trữ, hắn dở khóc dở cười nhìn chằm chằm hộp kem một lúc.

Khi Tống Tuần thấy hắn cầm một hộp kem lại gần, chưa kịp hiểu ra vấn đề, thậm chí còn mừng rỡ những tưởng được cho ăn, cậu nở nụ cười vừa ngoan ngoãn lại vừa ngây thơ, giơ tay về phía hắn \”Cho em.\”

\”Cảnh Hòa, con lại đây.\” Hắn đặt tay sau đầu Lý Cảnh Hòa rồi đẩy nhẹ, để bé đứng đằng trước mình, \”Con nói xem kem như nào?\”

\”Tất cả chỉ còn một nửa ạ! Thật đấy! Chẳng biết sao?\”

\”Đúng nhỉ, chẳng biết sao?\” Hắn nghiền ngẫm nhìn Tống Tuần.

Tống Tuần càng lúc càng thẹn, cậu thật sự không muốn bị bắt quả tang trước mặt Lý Cảnh Hòa. Tống Tuần mang tâm trạng vừa tủi thân vừa hổ thẹn kéo ống quần gã đàn ông, nhỏ giọng thì thầm với hắn, \”Xuỵt, đừng nói nữa được không?\”

Thời tiết dần nóng lên từng ngày, đến tháng bảy, hắn đưa Tống Tuần đến biệt thự trên núi mà ngày trước hay lui tới để nghỉ mát. Căn biệt thự ẩn mình trong thung lũng, khu rừng xanh mướt rậm rì che trời tránh nắng thật mát mẻ, khiến tâm tình con người ta cũng trở nên khoan khoái hơn.

Tống Tuần vô cùng hài lòng về hồ bơi rộng lớn của biệt thự, cậu đã biết bơi từ rất nhỏ, nhưng về sau dần nhận ra sự khác biệt trên cơ thể của bản thân, nên chẳng còn dám xuống nước nữa. 

Hắn biết Tống Tuần thích nghịch nước, vả lại giai đoạn này cần kết hợp thể dục Aerobic một cách thích hợp. 

Hắn cho phép Tống Tuần xuống bơi, nhưng bắt buộc cậu phải tròng một cái phao. Tống Tuần không thích điều này nhưng không thể từ chối, dù vậy giận dỗi được một lúc là lại vui vẻ bơi trong đó.

Tống Tuần bơi mệt liền cẩn thận ngồi bên bờ vung vẩy đôi chân, làm tung lên những bọt nước lăn tăn. 

Bụng cậu đã lớn hơn một chút, bụng bầu nhô ra làm tứ chi mảnh gầy trông thật chẳng ăn nhập. Hắn nhìn cơ thể trẻ trung tràn đầy sức sống của Tống Tuần, tấm lưng mềm dẻo, vùng bụng lớn dần vì hắn mà mang thai, cặp đùi trắng mịn ngây thơ và bờ mông tròn vểnh. Từng bộ phận trên cơ thể chẳng chút rụt rè phơi bày trước mặt hắn.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.