Tống Tuần ốm nghén vô cùng nghiêm trọng, vừa ngửi mùi lạ đã không nhịn được nôn đến dạ dày đau thắt, lồng ngực cũng vì thế mà nhức buốt. Gương mặt nhỏ trắng bệch, tay đè lên ngực còn đôi mày nhăn chặt lại. Dáng vẻ đầy đặn phải khó lắm mới nuôi được vậy mà chốc lát đã hao gầy, gầy đến mức trơ xương, ôm vào lòng còn thấy cấn tay.
Tống Tuần bị dày vò khổ sở, như thể có một tảng đá nặng trĩu đè trước ngực, buồn bực đến mức uất ức. Những đêm tỉnh dậy vì cơn buồn nôn, Tống Tuần như muốn trút hết nỗi hậm hực mà đánh lên vai người đàn ông đang đứng đằng sau vuốt lưng cho cậu. Lít Thời Trữ chỉ nắm lấy cổ tay cậu rồi hôn, \”Đừng giận nữa, không giận nữa nhé, đánh anh đi này.\”
Lít Thời Trữ rất sợ Tống Tuần xảy ra chuyện, khoảng thời gian Tống Tuần mang thai và sinh Lít Cảnh Hòa hắn dành toàn bộ thời gian chăm sóc cậu. Khi đó tâm tình Tống Tuần không ổn định, hắn lo xảy ra điều bất trắc. Nhưng gần đây Lít Thời Trữ quá bận rộn, công việc phải phụ trách nhiều vô kể thậm chí chẳng thể dứt ra. Không còn cách nào khác Lít Thời Trữ đành lắp camera kín nhà, luôn sẵn sàng giám sát từng cử động của Tống Tuần, đồng thời mời bác sĩ gia đình tạm trú cạnh nhà bên. Hắn bận đến nỗi sứt đầu mẻ trán, có những lúc ngẩng đầu lên nhìn Tống Tuần đang đi quanh nhà, một lúc thấy mọi việc đều ổn Lít Thời Trữ mới tiếp tục cúi xuống vùi mình trong bộn bề.
Hắn tự nói với bản thân rằng chỉ một tháng, ít nhất một tháng nữa thôi, hắn còn không về nhà với Tống Tuần thì cậu sẽ khóc mất. Hắn đưa ra lý do đi công tác ở nước ngoài nửa năm, thu xếp xong chuyện công ty rồi sải bước đi về, để lại một đám chị em phụ nữ đang thám thính đứng chặn ngay cửa.
Lít Thời Trữ lái xe về nhà với tâm trạng như được trút bỏ gánh nặng trên vai, trong một tháng này hết chạy về nhà lại đến công ty. Hắn còn phải sắp xếp ổn thỏa những vấn đề có thể đột phát, chân gần như không chạm đất. Khi xe dừng đến trước cửa Lít Thời Trữ đã thấy Tống Tuần đứng bên ngoài, bụng cậu vẫn chưa lộ, trên người mặc một bộ quần áo ngắn giống đồng phục thủy thủ, vóc dáng thanh mảnh trông như một bé trai còn ngồi trên giảng đường.
Cậu vẫy tay với gã đàn ông đang ở xa xa, đôi mắt cong cong, hé môi cười lộ ra hàm răng trắng, long lanh đáng yêu vô cùng, cậu kêu hắn đến ôm mình. Lít Thời Trữ bế cậu lên xoa cái bụng nhỏ, \”Hôm nay có nôn không?\”
Mặt Tống Tuần nhăn lại, cậu che miệng mình giọng làu bàu, \”Nôn chứ, vừa xong, nhưng mà em vội ra đợi anh nên chưa súc miệng.\”
Hắn nở nụ cười rồi cắn cằm Tống Tuần, vừa bế cậu vào nhà vừa nói, \”Nôn ra gì?\”
Tống Tuần ngập ngừng, \”Sữa chua với thạch.\”
\”Phải ăn đồ nóng chứ, ăn canh chưa?\”
\”Khó ngửi lắm nên không ăn đâu.\” Cậu rụt rè, ánh mắt liếc đi chỗ khác.
Lít Thời Trữ có chút giận, ngước lên đối mắt với Tống Tuần một lúc rồi thở dài chào thua, cười nói, \”Thôi vậy, ông xã đưa em đi súc miệng nhé?\”
Lít Cảnh Hòa đã tạm chuyển về nhà nội sống, trong nhà chẳng ai có thời gian để chăm sóc bé, nên bé chỉ biết buồn rầu thu dọn đồ vào cặp sách nhỏ của mình, rồi chu mỏ lên xe. Hằng ngày Cảnh Hòa gọi điện về nói chuyện với Tống Tuần cũng chọc cho cậu cười toe toét, những lúc như vậy thiếu niên sẽ chỉ vào điện thoại nói với Lít Thời Trữ ngồi sau lưng, \”Cảnh Hòa siêu quá, con lại được giải thưởng ở trường mầm non rồi này, anh có muốn nói chuyện với con không?\”