Array
(
[text] =>
Lần cuối cùng mình nhìn thấy ánh sáng mặt trời là khi nào nhỉ?
Câu hỏi không thể được trả lời (một lần nữa) phủ lên nhận thức kiệt quệ của Thorn, rồi tan vào thinh không.
Cậu nép sát vào nguồn hơi ấm nhạt nhòa duy nhất trong không gian lạnh lẽo này, nói cách khác là rúc sâu hơn vào lòng mẹ, bàn tay nhỏ nhắn kéo kéo tay áo mẹ, “Con đói…”
Có tiếng sột soạt, dù chẳng thể thấy gì nhưng Thorn cảm nhận được mẹ đang khẽ cúi đầu, mấy lọn tóc ma sát nhẹ vào nhau, và có lẽ mẹ đang cười nữa chăng? Thêm vài âm thanh không rõ ràng mà đôi tai mệt rũ không tài nào phân tích nổi, rồi cậu cảm giác thứ gì mềm mềm chạm khẽ vào môi mình.
Thịt.
Reo lên một tiếng nho nhỏ, Thorn há mồm cắn ngập chân răng non nớt vào miếng ăn mà trong cơn đói mờ mắt cậu chẳng cảm nhận được mùi vị. Miễn có cái để xoa dịu dạ dày trống không là tốt rồi. Đói lả khiến não cậu như nhũn ra, càng lúc ý thức càng mơ hồ.
Trong bóng tối, mẹ như đang mỉm cười…
“Ăn đi con.”
“Ăn… rồi mới sống được…”
*
“Ah…”
Đôi ngọc Emerald chớp chớp, chủ nhân rên khẽ, chậm rãi ngồi dậy.
Sáng rồi…
Đánh mắt tới góc phòng bên kia, chăm chú nhìn đống chăn lùm lùm nhấp nhô nhè nhẹ, Thorn gãi đầu, vẻ ngái ngủ dần biến mất.
Cậu đứng thẳng lên.
Đói.
*
Bữa sáng của những đứa trẻ bị giam cầm trong địa ngục không thể nào bình thường.
Theo như Thorn để ý mấy ngày qua (cậu đã ở đây bao lâu rồi nhỉ, không nhớ nổi), Abaddon đã thu nạp rất nhiều trẻ em trong khoảng độ tuổi tiểu học. Tạp nham. Nghĩa là phải có quá trình mang tên “sàng lọc”.
Bữa ăn chính là một phần của quá trình đó.
Ngày ba lần, những đứa nhỏ sẽ quây thành một vòng tròn lớn xung quanh “bàn ăn”, chính xác là bàn gỗ dài với đủ loại bánh mì tươi, cơm hộp, trái cây, tất tần tật những thứ có thể ăn được… và không bảo quản lâu được.
Sau tiếng còi hiệu, bọn trẻ mới được phép lao vào tranh giành thức ăn. Đứa nào giành đồ ăn trước thì lui ra, đó là trong trường hợp nó có thể bảo toàn phần ăn và tính mệnh của mình trước những đứa còn lại. Không đứa nào được giành đồ ăn trước tiếng còi, vì…
Bao lấy vòng tròn đám nhỏ là vòng tròn những tên sát thủ cầm súng.
Ăn đúng giờ, hoặc ăn đạn.
Một ngày, như mọi ngày. Thorn nhập vào vòng tròn đám trẻ chuẩn bị cho giờ ăn, hờ hững liếc nhìn quanh.
Abaddon là một tổ chức sát thủ.
Sát thủ thực thụ nghiễm nhiên là kẻ mạnh.
Kẻ mạnh luôn biết cách kiếm ăn.
Có hai cách mà Thorn rút ra được.
Thứ nhất, cũng là cách nhiều người chọn nhất: Cố hết sức túm lấy một món đồ nào đó và nhanh chân tháo chạy khỏi nanh vuốt mấy đứa còn lại. Muốn thực hiện cách này phải có một đôi chân lanh lẹ và cái đầu nhạy bén, phải nhắm lấy một món duy nhất từ sớm, chỉ có thể nuôi được chính mình. Bởi không có món nào bảo quản được lâu nên việc gom đồ ăn tích trữ coi như vô nghĩa, trường hợp muốn bao nuôi đứa khác… cứ chuẩn bị tâm thế chết chùm.
Mỗi bữa ăn chỉ kéo dài một tiếng, nếu không lấy được thực phẩm trong thời gian đó ít nhất một lần một ngày thì sẽ nhanh chóng kiệt sức, kiệt sức thì không lấy được đồ ăn, không có ăn thì yếu rũ, vòng tuần hoàn ấy cứ kéo dài đến khi chết.
Chả cần đợi chết vì đói đâu, những buổi tập luyện kiểu sát thủ là đủ khiến nhiều đứa bị vắt kiệt đến tận lõi.
Vấn đề là, với cả trăm đứa trẻ như vậy, phần ăn thì hôm nay ít hơn gấp đôi hôm qua, bảo lấy là lấy được sao?
Cách thứ hai có vẻ đảm bảo hơn.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Ba tiếng nổ ghê rợn, theo sau là ba cái thây ngã xuống.
Có tiếng xì xào.
“Ba đứa đó… người mới phải không?”
“Ừ, mới hôm qua…”
“Thảo nào, chết là đúng rồi…”
Thorn hạ mi mắt xuống.
Ice.
Đôi mắt lam.
Khuôn mặt nhỏ.
Khẩu súng đen bóng.
Với những thứ đó, cậu con trai tám tuổi thản nhiên bắn bỏ bất cứ ai cản đường mình, quơ lấy đồ ăn, và bỏ đi.
Dĩ nhiên sự khác biệt đó là…
Tại sao cậu ta lại có súng?
Mọi người đều ngầm hiểu Ice được tổ chức trao quyền sử dụng súng, Thorn ở chung phòng còn biết ngoài súng ngắn Ice đặt hẳn một cây súng trường cạnh gối đầu, luôn luôn có đạn. Nhưng mà, tại sao?
Chỉ có thể giải thích cậu ta là người “dị biệt”.
Màu mắt lam vô cảm đối lập với mảng máu đỏ tươi.
Một tên sát nhân từ tận trong xương cốt.
Học theo Ice, những đứa nhanh nhạy bắt đầu tấn công mấy đứa khác. Ban đầu chỉ là giành giật thức ăn, sau biến thành tấn công có chủ đích, hoặc chờ lũ ngơ ngơ lấy đồ ăn rồi cướp, thậm chí là giết.
Quả là bài học giết người đáng giá.
Đánh thẳng vào bản năng kiếm ăn, nâng lên thành săn mồi, đạp lên sinh mệnh kẻ khác để giữ lấy sinh mệnh của mình.
Tuy nhiên, Thorn không dùng cả hai cách trên.
Nhìn những cảnh tranh giành, cướp đoạt, chà đạp hỗn loạn trước mắt, cậu vẫn ơ hờ.
Đặt tay lên bụng. Đói. Đói thì phải ăn.
Thorn bước lên một bước.
Đến giờ ăn sáng rồi.
*
Cô bé đang sợ hãi.
Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả. Mới vài ngày trước cô còn ở với bố mẹ, mè nheo món đồ chơi với anh trai, buồn bã vì điểm Toán thấp ở trường.
Mà bây giờ, tại sao…
Nơi này rốt cuộc là thế nào?
Tại sao người lớn ai cũng mang vẻ mặt vô cảm đáng sợ?
Tại sao ở đây luôn tối tăm đến thế?
Tại sao… ngay cả bữa ăn… cũng trở nên khủng khiếp nhường này…
Những bạn khác, cả nam lẫn nữ, đều đói ngấu. Đều tranh giành miếng ăn không chút kiêng dè. Cô bé đã thấy xô xát, thấy đánh lộn, đã thấy… máu.
Cô sợ hãi.
Sợ người tiếp theo nằm trên vũng máu ấy, chính là mình.
Mình không muốn chết!
Thình lình một bạn chạy sát bên cô quay sang, mắt mở to kinh hoàng, “Coi chừng!”
Cổ áo cô bị chộp lại, trước cả khi cô kịp ngoái ra sau.
Mình không muốn chết…
*
Goằm… goằm…
“Ăn đi con.”
Grừ… ực…
“Ăn rồi mới sống được.”
Dàn sát thủ đeo súng trơ mắt nhìn cảnh tượng diễn ra trong mỗi bữa ăn. Ngay cả kẻ máu lạnh nhất cũng không tránh khỏi cảm giác ớn lạnh toát ra từ xương tủy.
Kẻ dị biệt mới có thể ở chung phòng với kẻ dị biệt.
Thằng nhóc đó, nó không tranh giành thức ăn với đứa khác, cũng không giết ai để cướp thức ăn.
Toàn bộ những người ở đây đều là “bữa ăn” của nó.
Vài người không khỏi nuốt nước bọt. Mình vẫn còn nhớ lần đầu nhìn thấy nó.
Khi truy sát tới nơi trú ẩn của kẻ phản bội, lần tới căn hầm được che giấu công phu, thứ đầu tiên đập vào mắt nhóm sát thủ…
Là một đứa trẻ tầm sáu bảy tuổi.
Đang gặm cánh tay tứa máu, nhoe nhoét thịt của mẹ nó.
Đôi mắt xanh lục trong veo lẳng lặng ngó những kẻ xâm phạm, rồi lại cụp xuống, nó tiếp tục ăn.
Vừa ăn vừa nhìn cái xác.
“Ăn đi con. Ăn rồi mới sống được.”
*
Thorn không biết ăn thịt người đã trở thành thói quen của cậu từ khi nào.
Cậu không có cảm giác gì về sự tanh hôi của thịt người cả, cậu chỉ biết nó ăn được, mình muốn ăn nó. Và cậu ăn.
Như cách cậu đã ăn thịt người mẹ hấp hối của mình.
Ăn để sống.
“Ưm?”
Đưa tay chùi mép, máu nhơ nhớp khắp mặt, Thorn chú ý tới vật thể lạ đang nằm chỏng chơ ngay đó. Đá bữa ăn nát bấy qua một bên, chùi hai tay vào áo, Thorn tò mò nhặt nó lên. Một con gấu bông màu hồng.
Cậu nhìn nó chằm chằm, véo má nó, nâng nó lên lắc lư lắc lư. Đôi mắt màu ngọc lục sáng bừng.
Mình muốn xé toác nó ra.
Giống chuyện cậu thường làm với các món ăn của mình. Thorn không thích ăn nội tạng, chỉ thịt thôi, nhưng vô cùng hứng thú với việc moi móc, ngắm nhìn tim gan phèo phổi. Chúng ấm, mềm nhũn và ẩm ướt.
Ôm con gấu bông, Thorn xoay gót về phòng.
Đạp lên cánh tay bị cắn xé đến không còn hình dạng.
Trở về căn phòng chứa đầy bóng tối.
Đến mức không còn nghĩ có bao giờ ánh sáng ghé qua.
*End*
[text_hash] => ddce0d00
)