Chap 2
\”Ừ, ngốc thật…\” Naruto đáp, tay vẫn ôm chặt.
Cậu có thể cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết hơi ấm từ người kia, từng nhịp thở khẽ khàng ngay bên cổ mình. Sasuke không đẩy ra, cũng không đáp lại, chỉ đứng yên, như một con thú hoang lạnh lùng nhưng không thực sự từ chối cái ôm của kẻ đối diện.
Lần đầu tiên sau hai năm, Naruto mới nhận ra sự khác biệt này-cậu đã cao hơn Sasuke rồi.
Nếu trước đây cả hai ngang tầm mắt, thì bây giờ Naruto có thể nhìn thấy rõ phần tóc đen hơi rối của cậu ta khi đứng gần, có thể dễ dàng vòng tay ôm lấy bờ vai gầy hơn mình một chút. Sasuke vẫn mang vóc dáng mảnh khảnh, linh hoạt, trong khi cơ thể Naruto đã phát triển theo cách của một Alpha thực thụ-rắn rỏi hơn, vai rộng hơn, từng đường nét sắc bén hơn theo năm tháng rèn luyện.
Vòng tay của Naruto siết thêm một chút. Cậu nhận ra rằng mình có thể bao bọc toàn bộ cơ thể người kia chỉ bằng một cử động đơn giản. Sasuke nhỏ hơn cậu tưởng. Trước đây cậu chưa bao giờ để ý, chưa bao giờ có khoảnh khắc nào để cảm nhận rõ ràng sự khác biệt này.
Sasuke hít vào thật khẽ, nhưng Naruto vẫn nghe thấy.
\”… Naruto.\” Giọng nói của cậu ta vẫn trầm ổn như vậy, nhưng có chút gì đó thoáng qua-không phải khó chịu, cũng không phải tức giận.
Naruto không buông tay. Cậu cúi đầu xuống một chút, hơi thở nóng rực phả vào mái tóc Sasuke.
\”Tớ nhớ cậu.\”
Lời nói bật ra trước khi kịp suy nghĩ, thành thật đến mức ngay cả Naruto cũng có chút sững lại. Nhưng cậu không rút lại câu nào cả.
Cậu không muốn tiếp tục giả vờ nữa.
Sasuke sững lại trong giây lát. Hơi ấm từ vòng tay của Naruto bao trùm lấy cậu, vững chãi, chân thực đến mức khiến cậu có cảm giác như mình đang tan ra giữa ánh hoàng hôn.
Đôi mắt đen hơi run rẩy, có chút ứa nước, nhưng Sasuke không để nó rơi xuống. Cậu đã quen với việc kiềm chế cảm xúc, quen với việc đứng lặng lẽ phía sau những cái bóng dài. Nhưng giây phút này, khi Naruto ở đây, gần đến mức cậu có thể nghe rõ từng nhịp tim rộn ràng của cậu ta, bức tường vô hình mà Sasuke luôn dựng lên dường như không còn quá vững chắc nữa.
Bàn tay cậu, vốn vẫn buông thõng bên người, dần dần nâng lên, rồi khẽ đặt lên tấm lưng rộng lớn của Naruto. Một cái chạm nhẹ, rồi siết chặt lại.
\”Tớ cũng… vậy, Naruto.\”
Giọng nói lí nhí, như thể chỉ vừa đủ cho người kia nghe thấy.
Naruto không nói gì, chỉ siết tay chặt hơn một chút, như muốn khắc sâu khoảnh khắc này vào ký ức. Hai năm xa cách, cậu chưa từng nghĩ rằng Sasuke cũng sẽ nhớ mình, cũng sẽ có lúc mềm mại thế này.
Một cơn gió chiều thổi qua, mang theo hương đất, hương gỗ, và một chút hơi lạnh của màn đêm sắp buông. Konoha vẫn yên bình như thế, dưới chân họ, dòng người vẫn qua lại trên những con phố rực rỡ ánh đèn. Nhưng giữa biển ánh sáng ấy, khoảnh khắc này chỉ có hai người họ, lặng lẽ ôm lấy nhau như những mảnh ghép cuối cùng vừa tìm được chỗ của mình.